Actions

Work Header

Rating:
Archive Warnings:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2026-04-28
Updated:
2026-05-26
Words:
8,172
Chapters:
2/?
Comments:
70
Kudos:
147
Bookmarks:
10
Hits:
3,722

[SeanKeon] - Cậu Hai Nhà Họ Nghiêm

Chapter 2

Notes:

BIẾN THÁI
BIẾN THÁI
BIẾN THÁI
huhu chồng chỉ biết nhắc vậy thôi, có thể là tục vl ấy tại viết lúc sảng

(See the end of the chapter for more notes.)

Chapter Text

thật sự thì cũng hơi lười lục lại chap 1 để xem xem mình có viết em bông có phải chôn có lài khum, nhưng mà thui kệ lỡ viết cóa bàu rùi thì mng hoan hỉ nha, cứ coi chứ chap tr tui viết là chôn có lài để em đẻ cái hihi

 

 

 

 

 

 

 

 

Sau cái đêm Sơn Hoàng cưỡng bức An Kiến Huy, hắn nghiện luôn cái cảm giác đè được thằng hầu trắng trẻo mềm mại ấy dưới thân.

 

Tối nào hắn cũng gọi Huy lên. Có những đêm hắn tỉnh, có những đêm hắn say rượu chè bét nhè. Nhưng dù thế nào, hắn cũng bắt Huy cởi hết quần áo, nằm ra phản, rồi hắn đè lên, đút cặc vào, địt và địt như thể đang địt con rối.

 

Hai tháng đầu, Huy còn khóc, còn van xin. Cậu chắp tay, nức nở: “Cậu ơi, tha cho con, con xin cậu, đau lắm, đau quá…”  Sơn Hoàng càng nghe càng thích, vừa địt vừa tát vào mông cậu bốp bốp: “Đau thì mới nhớ. Mày là đĩ của tao, đĩ thì phải chịu đòn.” Huy cố đẩy vai hắn, co chân lên định chạy, nhưng hắn chỉ một tay bóp chặt cổ tay cậu, ấn xuống chiếu, cậu không sao nhúc nhích được.

 

Ba tháng tiếp theo, Huy bớt khóc hơn, nhưng không có nghĩa là cậu chưa từng thử phản kháng lại(thật ra cũng không có tác dụng lắm). Mỗi lần bị gọi lên, cậu vẫn cố nép mình, vẫn đưa tay che ngực, che giữa hai chân chỉ mong hắn đừng nhìn hoặc tốt hơn là đừng làm gì nữa cả và mỗi lần như thế giọng cậu lại run rẩy van xin: “Cậu… tối nay cậu cho con nghỉ được không ạ? Con đau quá” Sơn Hoàng chẳng thèm trả lời, túm tóc cậu lôi lên giường. Huy bấu vào cột giường, cố níu, nhưng hắn dùng lực mạnh hơn, đập tay cậu khiến cậu đau tới mức phải buông ra, sau đó lột quần áo của cậu trong sự vùng vẫy kịch liệt của Huy.

 

Huy nằm im nhưng hai tay vẫn cố che trước bụng, mắt nhắm nghiền, môi mím chặt. Hoàng thấy vậy thì cười: “Che gì? Tao đã địt mày cả trăm lần rồi còn gì phải ngại nữa.” Sau đó hắn gỡ tay cậu ra, dang rộng hai chân cậu. Huy khẽ kêu: “Đừng… lạnh…” Hắn mặc kệ, cúi xuống liếm lồn cậu. Huy vặn vẹo người, đùi co lên muốn khép lại, nhưng hắn dùng đầu gối đè lên đùi cậu, giữ chặt bắt cậu phải dang rộng chân cho hắn chơi.

 

Sơn Hoàng bắt cậu gọi hắn là “chủ”, bắt cậu nói những câu tục tĩu mà cậu không bao giờ dám nghĩ. Ban đầu Huy lắc đầu, cắn môi không chịu nói. Hắn liền rút cặc ra khỏi lồn cậu, cầm lấy roi mây bên cạnh quật một cái vào đùi trong khiến Huy rú lên, nước mắt trào ra. 

 

“Nói không? Hay muốn thêm roi?”

 

Huy khóc, lắp bắp: “Dạ… dạ… cặc chủ to…” 

 

“To cỡ nào?” hắn lại hỏi, tay còn tiện mà bóp mạnh mông Huy. 

 

To… to lắm ạ… cặc chủ to hơn bất cứ cặc nào” Huy nói như học thuộc lòng, giọng nghẹn lại. 

 

“Cái lồn mày có sướng khi cặc chủ đút vào không?” 

 

Huy dụi mắt, đáp: “Dạ… sướng ạ…” 

 

Hắn hài lòng, đút cặc vào lại sau đó nhấp thêm chục phát, rồi hắn bắn tinh vào trong, bắt Huy giữ không được chảy ra ngoài. Huy hơi co bụng, nhịn đến khi tinh chảy ngược ra đùi mới dám cử động. Có lần cậu không giữ nổi, tinh chảy ướt chiếu, hắn bắt cậu liếm sạch. Huy run rẩy cúi xuống, lưỡi chạm vào chiếu ướt lạnh, vừa liếm vừa khóc.

 

Có đêm hắn không thèm bôi gel, đút cặc khô vào lỗ đít Huy. Huy kêu lên thất thanh, cào rách cả chiếu, khóc ướt cả gối. Cậu giãy giụa, hai chân đạp túi bụi, cố hất hắn ra. “Cậu ơi… xin cậu… đau quá… con lạy cậu” Hắn vẫn địt, vừa địt vừa chửi: “Con đĩ này, lỗ đít cũng là của tao, tao muốn địt lỗ nào thì địt.” Hắn dùng dây lưng trói hai cổ tay Huy lên đầu giường, bịt miệng cậu bằng khăn. Huy chỉ còn cách nằm im, nước mắt chảy ròng ròng, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng.

 

Bốn tháng trôi qua như thế. Rồi Huy bắt đầu thấy cơ thể mình thay đổi.

 

Đầu tiên là ngực. Hai đầu vú cậu tự nhiên căng lên, sưng to, đau nhức mỗi khi chạm vào. Huy tưởng bị bệnh, lén sờ, thấy có nước màu trắng đục rỉ ra. Cậu hoảng hốt. Rồi cậu bắt đầu thấy buồn nôn mỗi sáng. Cứ hừng đông là cậu phải chạy ra bờ ao, nôn ra toàn nước xanh. Có hôm đang quét sân, bất chợt cơn buồn nôn ập đến, cậu phải bỏ chổi, ôm bụng khom lưng nôn thốc nôn tháo. Thằng Cu thấy thế, hỏi: “Mày ốm à?”  Huy lắc đầu, quệt miệng, quay vào. Bụng cậu cũng bắt đầu cứng hơn. Ban đầu chỉ hơi căng, như sau bữa ăn no. Nhưng rồi cái căng ấy không hết, nó ngày càng rõ, ngày càng nhô lên. Đến tháng thứ tư, bụng Huy đã như quả cam, dù cơ thể vẫn gầy nhom.

 

Một hôm, cậu lén ra chợ huyện, tìm mua que thử thai. Về đến buồng riêng, cậu lén thử. Hai vạch đỏ. Huy ngồi thừ ra, tay run bần bật, que thử rơi xuống đất. Cậu đã từng nghĩ tới khả năng này, nhưng khi nó trở thành sự thật, đầu óc cậu quay cuồng. Con trai không những có lồn mà còn có thai? Làng trên xóm dưới mà biết, cậu không còn mặt mũi nào sống nữa. Nhưng còn cái thứ đang lớn dần trong bụng nó là sinh mạng, là máu mủ, là một phần của cậu.

 

Và hơn hết cậu không thể đi đâu. Cậu bị trói buộc vào cái nhà này, vào cái người đàn ông đã làm điều ấy với cậu.

 

Tối hôm ấy, Huy lên phòng Sơn Hoàng như mọi khi, nhưng lần này cậu không nằm xuống ngay. Cậu đứng trước mặt hắn, tay nắm chặt vạt áo, giọng thì thào:

 

”Thưa cậu… con có chuyện muốn nói.”

 

Sơn Hoàng đang nằm hút thuốc phiện, ngước mắt lên nhìn. Hắn thấy Huy khác lạ, mặt mày tái mét, môi thâm tím, và cái bụng tuy vẫn nằm trong lớp áo rộng thùng thình nhưng dường như hơi căng hơn mọi ngày, hắn còn tưởng do tinh đêm qua chưa lấy ra.

 

 “Sao thế? Lại ốm à?”

 

Huy lắc đầu, rồi gật, rồi lại lắc. Một lúc sau, cậu thả tay, để chiếc que thử thai rơi xuống phản. Sơn Hoàng cầm lên xem, mặt hắn tối sầm lại. Hắn nhìn que thử, nhìn Huy, rồi lại nhìn que thử. Giọng hắn khàn khàn:

 

“Mày có thai?”

 

 “Dạ…” Huy cúi gằm, hai tay ôm bụng, giọng như muốn khóc.

 

“Mẹ kiếp, thế mà tao địt mày suốt bốn tháng nay. Thằng nhỏ trong bụng mày có sao không?”

Cậu hơi sững lại, cậu tưởng hắn sẽ bắt cậu phá nào có ngờ lại an ủi cậu như thế, tự nhiên nghèn nghẹn muốn khóc quá. Sau đó hắn sai thằng Thìn mời bà đỡ đến khám. Bà đỡ bảo thai bốn tháng, vẫn khoẻ, nhưng phải kiêng địt nhau nếu không muốn sảy. Sơn Hoàng gãi đầu, gật gù. Huy thở phào nhẹ nhõm, tưởng sẽ được nghỉ, nhưng hắn đã bảo: “Kiêng thì kiêng, nhưng thỉnh thoảng vẫn được, phải không bà?” Bà đỡ ậm ừ, không dám cãi.

 

Sơn Hoàng không kiêng được lâu. Chưa đầy một tuần sau, hắn đã kéo Huy lên giường. Huy vẫn van: 

“Cậu ơi, bà đỡ bảo kiêng…” 

 

“Im. Bà đỡ là cái quái gì. Tao bảo được là được.”

 

Hắn bảo Huy nằm ngửa, kê gối dưới lưng. Huy nằm yên nhưng hai tay che kín giữa hai chân, mắt nhìn hắn van lơn. 

 

“Cậu… con xin cậu… con sợ ảnh hưởng đến thai…”

 

“Ảnh hưởng cái gì? Tao làm nhẹ thì ảnh hưởng gì?”  hắn gỡ tay Huy ra, dang rộng hai chân cậu. Huy khép lại, hắn dùng đầu gối đè lên đùi cậu, bảo “Mày càng khép tao càng muốn.” nghe vậy thì cậu cũng không còn muốn phản kháng nữa

 

Hắn cúi xuống, dùng lưỡi liếm khắp bụng Huy. Huy vặn vẹo, co chân lên, tay đẩy đầu hắn ra: “Cậu… đừng… ngứa quá…” 

 

Hắn càng liếm mạnh hơn. Rồi hắn luồn lưỡi vào lỗ lồn Huy, Huy rên lên, vừa đau vừa tê, tay bấu vào chiếu.

 

“Thả lỏng, mày căng quá không vào được.”

 

“Con không muốn… xin cậu…”

 

Hắn mặc, bôi gel lên cặc mình, rồi áp đầu khấc vào lỗ huyệt. Huy cố nhích lên, nép vào tường, nhưng hắn nắm hông cậu kéo xuống. “Trốn đi đâu?”

 

Hắn đút từ từ. Huy rên rỉ, hai tay ôm bụng, nước mắt rỉ ra

 

 “Đau… cậu ơi… đau…” 

 

“Đau tí rồi quen.” 

Vào được nửa thân, hắn dừng, hỏi

 

 “Có căng quá không?”  Huy lắc đầu, nhưng mắt nhắm nghiền, môi cắn chặt.

 

Hắn đút nốt phần còn lại. Huy bật khóc: “Hết rồi… xin cậu đừng nhấp mạnh…” 

 

Hắn bắt đầu nhấp, chậm rãi không mạnh bạo như mọi hôm. Mỗi nhịp Huy lại rên nhẹ, hai tay đẩy nhẹ vào bụng hắn, không đủ sức.

 

“Sướng không? Cặc tao có làm con mày động không?” 

 

Huy không trả lời, quay mặt sang một bên. Hắn nắm cằm Huy kéo lại

 

“Tao hỏi cơ mà.” 

 

“Dạ… sướng…” Huy đáp, giọng lí nhí như con muỗi.

 

“Cái lồn mày nói đi rằng cặc chủ to không? Có đút tới nơi để chào em bé không?”

 

“Dạ to… dạ đút tới nơi để chào em bé ạ…” vừa nói huy vừa khóc. Hắn cười, rồi rút ra, bắn tinh lên bụng Huy. 

 

“Tắm cho con mày bằng tinh bố nó này.” 

 

Huy lấy tay quệt, cố gắng lau, hắn bảo

 

 “Để đấy, thấm vào da cho con mày hấp thụ.”

 

Mang thai tháng thứ năm

 

Một đêm cuối thu, ngoài trời mưa phùn. Sơn Hoàng bảo Huy quỳ chống tay xuống chiếu, mông chồng cao. Bụng Huy đã nhô lên rõ, hắn kê gối đỡ.

 

Huy quỳ xuống nhưng hai tay chống không vững, run rẩy. Cậu quay đầu nhìn hắn

 

“Cậu ơi, hôm nay con mệt lắm… cho con nghỉ…” 

 

Hắn không đáp, cầm cặc chọc ngoáy vào lỗ lồn Huy. Huy rên, cố bò lên phía trước, nhưng hắn nắm hông cậu kéo lại.

 

“Trốn à? yên.”

 

Hắn đút một phát đến tận gốc. khiến Huy gần như phải hét lên

 “Đau… cậu đừng mạnh quá…” 

 

Hắn nhấp mạnh, tát mông Huy bốp bốp. Huy khóc, hai tay bấu vào chiếu, móng tay cào đến rách.

 

“Mày khóc à? Khóc thì tao càng thích.”

 

“Cậu… cậu ơi… xin cậu…” giọng cậu nức nở cầu xin

 

“Lồn mày của ai?” 

 

“Của cậu… của cậu Sơn Hoàng ạ…”

“Của tao thì tao muốn địt lúc nào chẳng được. Kể cả mày có bầu, tao muốn thì mày vẫn phải dạng chân. Mày nhớ chưa?”

 

“Dạ… nhớ ạ…” Huy đáp, người run lên từng hồi theo từng cú thúc của hắn

 

Hắn đâm thêm chục cái rồi rút ra, bắn tinh lên lưng Huy. Hoàng bắt Huy lấy tay quệt, rồi bảo

 “Liếm sạch. Không được để dính.” Huy ngoan ngoãn liếm, nhưng vừa liếm vừa thút thít khóc

Mang thai tháng thứ sáu

 

Sơn Hoàng mê mẩn bú vú Huy. Huy đỏ mặt, hai tay đẩy nhẹ đầu hắn ra: “Cậu… đừng… kỳ lắm…” – Hắn càng bú mạnh, vừa bú vừa bóp vú còn lại. Sữa non chảy ra, hắn nuốt ực: *“Sữa mày ngon. Tao bú hết.”

Huy thở gấp, tay nắm tóc hắn, vừa đẩy vừa níu: “Đau… cậu đừng cắn…” – Hắn cắn nhẹ, Huy rên.

Hắn bảo Huy nằm nghiêng, hắn nằm sau, vừa địt vừa bú vú. Huy cố đẩy mông ra xa, nhưng hắn ôm chặt: “Mày định thoát à? Không thoát được đâu.”

Hắn đút cặc vào, Huy kêu: “Căng… cậu ơi căng…” – “Căng thì ráng.”

“Con mày đạp kìa…” – Huy nói, giọng nghẹn.

“Tốt, nó quen cặc bố nó rồi.” – hắn cười.

Ra tinh, hắn bắn vào tay rồi bôi lên đầu vú Huy: “Pha sữa đi, tao uống.” – Huy lắc đầu: “Con không muốn…” – Hắn cầm đầu vú Huy bóp, sữa và tinh trộn lẫn, rồi cúi xuống bú. Huy quay mặt đi, nước mắt chảy.

Mang thai tháng thứ bảy

 

Buổi chiều muộn, ông bà bá hộ đi vắng. Sơn Hoàng kéo ghế mây ra hiên, bảo Huy ngồi lên, cởi hết quần áo. Huy ôm bụng, chỉ biết run rẩy

 

 “Ở đây lộ lắm… thằng Thìn nó thấy…” 

 

“Thấy thì kệ, nó đã biết mày là đĩ của tao rồi.”

 

Hắn ngồi dưới đất, luồn mặt vào giữa hai chân Huy, liếm lồn cậu. Huy vặn vẹo, hai tay đẩy đầu hắn

 

 “Cậu… đừng… kỳ quá…” 

 

Hắn không dừng, lưỡi thụt vào thụt ra. Huy chỉ biết bám chặt tay ghế, thở hổn hển, nước lồn như suối mà chảy ướt hết ghế.

 

“Mày thấy chưa, lồn mày chảy nước như suối. Đồ dâm đãng, mới liếm tí mà đã ra.”

 

Hắn bú một lúc, rồi đứng dậy, bảo Huy quỳ xuống bú cho hắn

 

Huy run run lắc đầu: “Con mỏi chân quá…” 

 

 “Quỳ.”

 

Huy quỳ, đút đầu cặc vào miệng mút. Hắn nắm tóc, đẩy đầu cậu lên xuống, thọc sâu đến tận họng. cậu sặc sụa, nước mắt rỉ ra, hai tay đẩy đùi hắn, cố nhả ra. Còn hắn thì giữ chặt không muốn cậu bỏ lỡ bât kì một cm nào của mình

 

“Giỏi lắm. Nuốt hết nước bọt vào. Lưỡi liếm quanh đầu cặc đi.”

 

Hắn nhấp thêm chục cái rồi rút ra, bắn tinh lên mặt Huy. Huy nhắm mắt, nước mắt và tinh trộn lẫn, cậu lấy tay quệt, hắn bảo: “Liếm đi. Tinh tao dưỡng da.” Huy liếm môi, cố mà nuốt xuống, vừa nuốt vừa nức nở.

Mang thang tháng thứ tám

 

Bà đỡ cấm tiệt không được làm nữa. Sơn Hoàng bực mình nhưng đành chịu. Tối nào hắn cũng bắt Huy ngồi bên cạnh, bú cu cho hắn. Huy cố tìm cách trì hoãn như kiểu buồn ngủ hay gì đó ảnh hưởng tới em bé, nhưng thấy hắn vẫn không có ý định buông tha nên đành thôi vẫn ngoan ngoãn quỳ xuống, bú cu hắn. Lần này hắn không thọc mạnh như  mấy lần trước, chỉ để cậu ngậm. Huy mút nhẹ, thỉnh thoảng liếm quanh đầu khấc.

 

“Có nhớ mùi cặc tao không?”  Huy khẽ gật đầu, không nói được vì miệng đầy.

 

Chỉ có mỗi hắn khổ thì đâu được nên đành bảo Huy tự xoa lồn. Huy đỏ mặt, lắc đầu không muốn làm nhưng hắn bảo muốn xem lồn của cậu, lâu ngày chưa thấy nên nhớ. Chả biết có phải do nỗi sợ vốn có hay không hay do đang bầu bì mà cậu nghe lời hẳn, bảo gì làm nấy. Hắn nhìn chằm chằm vào cái lồn ướt ác đang được xoa kia, tay vẫn đặt trên đỉnh đầu cậu. Một lúc sau thì hắn bắn ra đầy miệng cậu nhưng do sợ ảnh hưởng thai kì nên thôi

 

Giờ mới biết lo cho con tao hả má??

 

 “nhả ra”

 

“con lỡ nuốt như mấy lần trước rồi ạ”

 

“.....”

Thôi thì cho con hắn gặp mấy anh em không chung hình dạng của nó cũng được, dù gì cũng từ người hắn ra hết mà, chỉ là đứa trước đứa sau có gì mà xoắn

Hai tuần trước khi dự sinh, bụng Huy sệ xuống, cậu đi lại rất khó. Sơn Hoàng vẫn bắt cậu lên phòng mỗi tối, nhưng chỉ để nằm cạnh. Hắn vuốt ve bụng bầu, xoa đùi cậu, rồi tự thủ dâm. Huy nép vào tường, ôm bụng

 

 “Cậu… con sợ lắm… đau bụng”

 

 “Sợ gì? Tao không động vào lồn mày mà.”

 

Hắn xoa cặc, mắt nhìn Huy, vừa xoa vừa nói

 

 “Mày nhớ ngày đầu tao địt mày không? Mày khóc như mưa. Giờ mày đang mang con tao. Sau này con ra đời, tao sẽ địt mày trước mặt nó.” 

 

Huy quay mặt đi tai đỏ lên, môi cắn chặt, không đáp.

 

Sau đó hắn bắn tinh, bắn lên bụng Huy, vừa cười vừa bảo: “Của tao, tất cả đều là của tao.”

Một hôm, trời mưa tầm tã, Huy thấy đau bụng dữ dội. Cậu kêu lên, Sơn Hoàng vội vã sai người đi đón bà đỡ. Hắn ở trong phòng, nắm tay Huy lần đầu tiên không phải để trói cậu lại rồi ném lên giường. Huy trong cơn đau đẻ chỉ biết níu lấy tay hắn, khóc

 

“Cậu ơi… con đau quá… con sợ…” 

 

“Cố lên, đẻ xong tao thưởng cho mày.”

 

chắc thưởng thêm cái bàu=))))))

 

Huy rặn đẻ trong đau đớn, tiếng khóc trẻ con cất lên giữa đêm mưa. Sơn Hoàng bế đứa trẻ trên tay, nhìn Huy đang rã rời. Hắn cười, lần đầu tiên hắn biết cảm giác làm cha thiêng liêng cỡ nào.

 

Còn Huy thì nhìn đứa con mới sinh, rồi nhìn hắn, không nói gì. Chỉ có nước mắt lăn dài trên má. Cậu hiểu rõ chứ, rằng đứa con ấy chính là minh chứng rõ ràng nhất cho những lần xâm hại kia, nhưng mà nó không chỉ là con của cậu mà còn là người thân duy nhất của cậu trên cõi đời này

 

Còn ông bà bá hộ, biết hết tất cả những gì Sơn Hoàng làm và biết luôn cả sự hiện diện của đứa trẻ ấy. Sau khi hay tin Huy có thai, bà bá hộ chỉ lo thể diện gia đình, sợ làng xóm dị nghị, chứ không một lời hỏi han sức khỏe Huy, bà chỉ sai người mang thuốc bổ lên cho thai đừng hỏng, xem như giữ cái "món hàng" cho con. Suốt thai kỳ, bà vẫn lạnh nhạt, thấy Huy làm việc nặng thì điều sang việc nhẹ hơn cũng chỉ vì lợi ích của thai nhi. Đến ngày Huy sinh, bà không lên thăm, chỉ sai thằng Thìn hỏi trai hay gái, rồi sai người mang ít vải vóc và tiền lẻ lên, bảo Huy ở cữ một tháng rồi lại làm việc. Sau sinh, bà biết Sơn Hoàng vẫn gọi Huy lên đêm đêm nhưng không cấm, chỉ nửa đùa nửa thật bảo con trai: "Chơi bời có chừa, kẻo nó ốm ra thì ai nuôi con mày." Ông bá hộ càng vô tâm hơn, chỉ thỉnh thoảng hỏi cho vui lâu châm thêm câu bênh vực như “Thằng Hoàng nó giống tao ngày trước. Có máu ăn chơi. Cho nó thỏa thích đi, già rồi sẽ hết.”. Để mà nói thì ông bà hoàn toàn dung túng, coi Huy như một công cụ thỏa mãn cho Sơn Hoàng, và chỉ quan tâm đến thể diện cùng đứa cháu nội. Họ không coi đó là tội ác. Họ coi đó là đặc quyền

Notes:

hihi các e có quên cái fic dỏm này chưaaaaa. nếu chưa thì comment cái anh koiii

Notes:

comment dữ vô cho anh, do anh lì lắm nên chắc anh sẽ đăng lại bên wat, nhưng là bộ khác=)) hẹn gặp các em ở 1 ngày k xa nhé...