Actions

Work Header

Die alone

Summary:

Fushiguro đang trên đường tìm lại Yuuji ngay khi vừa tỉnh dậy. Mặc cao tầng đe doạ và những điều đã xảy ra, nếu như người cậu yêu buộc phải chết, cậu sẽ không để em chết một mình.

Work Text:

 

"Fushiguro! Fushiguro! Nhìn này! Bình minh!"

 

Nếu như cậu nhớ không nhầm, họ đã thức nguyên cả đêm hôm đó chỉ để nói chuyện về những thuật thức mới lạ và cách điều khiển dòng chảy chú lực bên trong cơ thể. Cậu có thói quen ngủ sớm, vì em mà có lẽ hôm đó là ngoại lệ. Cậu chẳng hề thấy buồn ngủ cho đến khi sáng lên, cũng chẳng thể nhận biết nổi thời gian khi nụ cười của em đã là một mặt trời nhỏ nhắn.

 

"Cậu đừng có mà nằm đó, nhanh ra nhìn này!"

 

Cậu thấy ánh nắng đong đầy trên đôi môi em rồi dịu dàng chạm vào gò má cậu. Cách em cười, cách giọng em lướt thật nhẹ quanh môi cậu, chúng đều khiến Fushiguro đê mê. Ngỡ như chỉ vừa mới xảy ra, ai ngờ khi thức giấc đã không ở trong vòng tay của người kia nữa.

 

Fushiguro nặng nề mở mắt, cảm thấy bên vai phải nặng trịch. Inumaki tựa đầu vào vai cậu, đến cả khi ngủ vẻ mặt của anh trông cũng thật đau đớn. Họ đã trốn ra khỏi Cao chuyên ngay sau khi được Shoko chữa trị những vết thương lớn. Sao cậu có thể ngồi yên được khi người cậu yêu đang gặp chuyện chứ?

 

Khi Fushiguro chuẩn bị lên đường, Inumaki đã chặn cậu lại. Anh đưa tay lên chiếc khoá áo, sẵn sàng dùng chú ngôn dù đứng cũng chẳng vững nữa. Anh muốn đi theo cậu, một phần là lo cậu sẽ gặp chuyện, phần còn lại là lo cho sự sống của đàn em tóc hồng. Người mà Yuuji phải đối mặt không chỉ đơn giản là một chú thuật sư đặc cấp. 

 

Mà đó là Okkotsu Yuuta.

 

"Buông kiếm ra!"

 

Fushiguro khi ấy chỉ kịp nhìn thoáng qua em. Yuuji bị đính lên tường như một con búp bê vải lấm lem máu và bùn đất. Hẳn Okkotsu cũng chẳng hề nương tay với em là bao. Nhưng cậu nghĩ anh ta cũng chẳng còn tâm trạng để xỏ xiên Yuuji nữa đâu. Chú ngôn của Inumaki gần như chẳng thể tác dụng lên anh ta được, anh đã quá mệt mỏi sau những gì xảy ra rồi. Thứ tác dụng lên Okkotsu chính là Inumaki, điểm yếu duy nhất. 

 

Là tình yêu tác động lên thứ gọi là lí trí.

 

Phải mất đến hai tiếng sau khi Okkotsu mang Inumaki đến nơi an toàn, Fushiguro cùng Yuuji mới có thể trấn áp tên tóc vàng tự xưng mình là trưởng tộc nhà Zenin. Anh trai của Yuuji, cậu còn tưởng em là con một, Choso đã dùng xích huyết trói hắn lại và kéo lê trên nền đất.

 

"Fushigu..."

 

"Ngậm miệng lại."

 

Cái đống cảm xúc hỗn độn trong lòng buộc cậu phải nói như vậy. Thật may vì Yuuji vẫn ổn, thật đáng tức giận khi em cứ thế bỏ đi mà không nghĩ suy gì đến cảm xúc của cậu. Tim của Fushiguro gần như đã rơi ra ngoài khi nghe tin cao tầng cử người đi truy sát em.

 

Không phải lỗi của cậu đâu.

 

Lời cậu muốn nói cứ ứ lại nơi cổ họng. Không phải là lỗi của em, là lỗi của thứ lời nguyền bên trong em. Và còn lại cũng là tại cậu. Nếu như cậu mạnh hơn, có lẽ cũng đã có thể tự chống đỡ trước tên chú thuật sư kia mà không cần đến sự "giải cứu" của Sukuna.

 

"Cậu mau quay về đi, Fushiguro."

 

Giọng của em đã không còn được trong trẻo như khi trước. Có thể là do vị máu đã át đi những giọt thanh âm hoặc cũng vì những đêm em gào khóc khi nhớ lại hàng nghìn mạng người vô tội mà em đã lấy đi. Fushiguro nổi khùng lên, cậu nắm cổ áo Yuuji, gào lên trong sự tuyệt vọng.

 

"Đến nước này rồi mà cậu vẫn muốn gạt tớ đi? Cậu định làm gì? Chạy trốn? Cậu sẽ chạy được bao lâu? Cậu chỉ biết chạy, chạy và chạy thôi sao?"

 

"Ờ, tớ sẽ chạy đấy! Là vì tớ sợ rằng sẽ khiến Fushiguro đau nên tớ đang cố gắng tránh xa cậu đây!"

 

Em uất ức kêu lên. Mặt của cả hai thật gần, gần đến mức mà Fushiguro có thể dễ dàng thấy được những vệt cứa trên đôi má từng ửng hồng của em. Cậu thấy thật nhiều điều qua đôi mắt màu mật ong ấy. Bao nhiêu kỉ niệm gói gọn trong một ánh mắt rồi tràn ra ngoài, đem theo tiếng nức nở của em. Cậu ôm lấy Yuuji, nhẹ nhàng hết cỡ để không chạm vào những chỗ mà em bị đâm.

 

"Đừng có mà chạy đi khi chưa chịu trách nhiệm với tớ chứ, đồ ngốc này."

 

Em phải chịu trách nhiệm với tình cảm của cậu, dường như đã quên mất cách một ngày sẽ trôi qua như thế nào nếu thiếu đi khuôn mặt của em. Yuuji tựa vào vai Fushiguro, sụt sịt, em nên làm gì đây? Em không chạy được nữa rồi, nhất là sau khi Fushiguro đã nói vậy. 

 

"Tớ không thể ở bên cậu được..."

 

Đắn đo mãi, em vẫn ép mình nói ra những lời này. Fushiguro nặng lòng nhìn Yuuji, có chút không nỡ trách móc em khi nghĩ như vậy. Cậu vẫn sẽ luôn ở bên em, dù cho tay em đã nhuốm máu ngàn người hay là khi em từ chối mọi sự giúp đỡ từ xung quanh. Là vì Fushiguro yêu em, gần như đến mù quáng nên mới làm như vậy. 

 

"Cậu còn nói vậy nữa là tớ sẽ nhốt cậu với Ngọc khuyển để cậu khỏi chạy đi đấy."

 

Cậu nạt em, cố gắng để tình thế đỡ căng thẳng đi một chút. Yuuji bật cười, cố gắng vươn tay lên để ôm lấy cậu nhưng cánh tay bị đâm vào tường chợt phát ra tiếng răng rắc. Thôi thì ít nhất vẫn còn tay, em tự nhủ với bản thân như vậy. Em ngượng ngùng dụi mặt vào vai Fushiguro, tiếng xương gãy thật giòn vừa nãy khiến em hơi ngại. 

 

"Bình minh kìa, Fushiguro."

 

Cậu "ừ" một tiếng, không ngẩng đầu lên khỏi cổ Yuuji. Cảm tưởng như nếu cậu buông em ra một chút thôi, em sẽ tan theo ánh nắng sớm của ngày vậy. Nhưng Fushiguro cũng không thể ôm em mãi, vậy chỉ làm cho những vết thương của em tệ hơn mà thôi. Cậu buông em ra, quay lưng về phía mặt em, tỏ ý muốn cõng em về. 

 

"Lên đi, về chữa trị cho cậu."

 

"Tớ không thể về Cao chuyên..."

 

Qua khoé mắt, Fushiguro cảm nhận được sự quả quyết đến dằn vặt của Yuuji. Cậu quay đầu lại, hôn lên vết sẹo trên sống mũi của em. 

 

"Không về Cao chuyên. Okkotsu senpai đang đợi, chúng ta đến chỗ anh ấy."

 

Mắt Yuuji vụt lên một tia hoảng sợ khi nghe thấy tên của Okkotsu. Chắc hẳn những gì anh ta đã làm với em vẫn khiến em run rẩy. Cũng phải, đến cậu cũng phải hãi Okkotsu. Song, Gojo đã nhắc khéo cậu về kế hoạch của gã, để cậu tìm đến Okkotsu và nhờ anh ta dùng phản chuyển thuật thức lên Yuuji. 

 

"Nếu như anh ấy làm gì cậu, đã có tớ ở đây rồi mà."

 

"Fushiguro cũng sẽ bị anh ấy xiên mất đấy."

 

Yuuji ôm lấy cổ cậu, đùa một câu. Hẳn là em đã cảm nhận được Okkotsu sẽ không làm hại mình. Em và Fushiguro tắm mình trong sương sớm và nắng dịu, từng bước từng bước vững vàng đi về phía trước. 

 

"Tớ có nặng không vậy?"

 

Yuuji áy náy hỏi sau một đoạn đường dài khó đi. Hơi thở của Fushiguro đã có chút bất ổn nhưng cậu vẫn chịu được, dù gì cũng không thể để em đi bộ. Cậu thở ra một hơi, cười.

 

"Nặng."

 

"Vậy thả tớ xuống đi, tớ đi được."

 

Yuuji cựa mình, muốn thoát khỏi tấm lưng này. Em nghĩ sau này em nên cố gắng ăn ít đi một chút, thử ăn nhiều rau giống cậu chẳng hạn. Fushiguro xốc chân em lên, giữ chắc đôi chân em bên eo mình, từ tốn đáp. 

 

"Ở yên đấy đi. Tớ cõng cậu cả đời cũng được."

 

Khi hai ta chết cùng nhau, tớ vẫn sẽ cõng cậu, nhé?

 

end.

Series this work belongs to: