Work Text:
𝐺𝑜𝑗𝑜 𝑛ℎ𝑖̀𝑛 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 𝑐𝑜𝑛 𝑡𝑟𝑎𝑖 𝑡𝑟𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑚𝑎̣̆𝑡, đ𝑜̂𝑖 𝑚𝑎̆́𝑡 𝑚𝑎̀𝑢 ℎ𝑜̂̉ 𝑝ℎ𝑎́𝑐ℎ 𝑎́𝑛ℎ 𝑙𝑒̂𝑛 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 đ𝑒̂𝑚 đ𝑒𝑛 𝑣𝑜̂ đ𝑖̣𝑛ℎ, 𝑐ℎ𝑖𝑒̂́𝑢 𝑠𝑎́𝑛𝑔 𝑡𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑡𝑖𝑎 ℎ𝑦 𝑣𝑜̣𝑛𝑔 𝑔𝑖𝑢̛̃𝑎 𝑘ℎ𝑢𝑛𝑔 𝑐𝑎̉𝑛ℎ 𝑡𝑎𝑛 𝑡𝑎́𝑐 𝑝ℎ𝑖́𝑎 𝑠𝑎𝑢. 𝑀𝑎́𝑖 𝑡𝑜́𝑐 ℎ𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑐𝑎́𝑛ℎ ℎ𝑜𝑎 đ𝑎̀𝑜 𝑙𝑢́𝑐 𝑡ℎ𝑜̛̀𝑖 𝑥𝑢𝑎̂𝑛 𝑘ℎ𝑒̃ đ𝑜̣̂𝑛𝑔, đ𝑢𝑛𝑔 đ𝑢̛𝑎 𝑑𝑢̛𝑜̛́𝑖 𝑡𝑟𝑜̀𝑛𝑔 𝑚𝑎̆́𝑡 𝑔𝑎̃ 𝑡𝑟𝑎𝑖 𝑡𝑜́𝑐 𝑡𝑟𝑎̆́𝑛𝑔. 𝐻𝑎̆́𝑛 𝑙𝑎̂́𝑦 𝑡𝑢̛̀ 𝑡𝑢́𝑖 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑐ℎ𝑖𝑒̂́𝑐 ℎ𝑜̣̂𝑝 𝑛ℎ𝑢𝑛𝑔 đ𝑜̉, 𝑛ℎ𝑒̣ 𝑛ℎ𝑎̀𝑛𝑔 𝑘ℎ𝑢𝑦̣𝑢 𝑥𝑢𝑜̂́𝑛𝑔 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑐ℎ𝑎̂𝑛, 𝑡𝑎𝑦 𝑡ℎ𝑢𝑎̂̀𝑛 𝑡ℎ𝑢̣𝑐 𝑟𝑢́𝑡 𝑟𝑎 𝑐ℎ𝑖𝑒̂́𝑐 𝑛ℎ𝑎̂̃𝑛 𝑏𝑎̣𝑐, đ𝑢̛𝑎 𝑣𝑒̂̀ ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑛𝑔 đ𝑜̂́𝑖 𝑝ℎ𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔. Đ𝑜̂𝑖 𝑚𝑎̆́𝑡 𝑛𝑎̂𝑢 𝑘𝑖𝑎 𝑣𝑎̂̃𝑛 𝑟𝑢̛̣𝑐 𝑟𝑜̛̃ 𝑠𝑎́𝑛𝑔, 𝑚𝑜̛̉ 𝑡𝑜 𝑛ℎ𝑖̀𝑛 𝐺𝑜𝑗𝑜 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑡𝑖𝑛 𝑣𝑎̀𝑜 đ𝑖𝑒̂̀𝑢 ℎ𝑎̆́𝑛 đ𝑎𝑛𝑔 𝑙𝑎̀𝑚.
𝑁𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 đ𝑎̀𝑛 𝑜̂𝑛𝑔 𝑚𝑖̉𝑚 𝑐𝑢̛𝑜̛̀𝑖 𝑛ℎ𝑖̀𝑛 𝑒𝑚, 𝑡𝑢̛̀ 𝑡𝑜̂́𝑛 𝑛𝑜́𝑖:
"𝐻𝑎̃𝑦 𝑜̛̉ 𝑏𝑒̂𝑛 𝑡𝑜̂𝑖, 𝑌𝑢𝑢𝑗𝑖. 𝐵𝑒̂𝑛 𝑡𝑜̂𝑖 𝑑𝑢̀ 𝑛𝑜̛𝑖 đ𝑎̂𝑦 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑐𝑜̀𝑛 𝑏𝑖̀𝑛ℎ 𝑚𝑖𝑛ℎ ℎ𝑎𝑦 ℎ𝑜𝑎̀𝑛𝑔 ℎ𝑜̂𝑛. 𝑇𝑜̂𝑖 𝑡ℎ𝑒̂̀ 𝑣𝑜̛́𝑖 𝑣𝑢̃ 𝑡𝑟𝑢̣ đ𝑒̂́𝑛 𝑘ℎ𝑖 𝑛𝑜́ 𝑛𝑢𝑜̂́𝑡 𝑙𝑎̂́𝑦 ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝑡𝑖𝑛ℎ 𝑣𝑜̂ 𝑣𝑖̣ 𝑛𝑎̀𝑦, 𝑡𝑜̂𝑖 𝑣𝑎̂̃𝑛 𝑠𝑒̃ 𝑙𝑢𝑜̂𝑛 𝑣𝑎̀ 𝑐ℎ𝑖̉ 𝑦𝑒̂𝑢 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑚𝑖̀𝑛ℎ 𝑒𝑚."
𝐾ℎ𝑢𝑛𝑔 𝑐𝑎̉𝑛ℎ 𝑥𝑢𝑛𝑔 𝑞𝑢𝑎𝑛ℎ 𝑐ℎ𝑢̉ 𝑐𝑜̀𝑛 𝑙𝑎̀ 𝑚𝑜̣̂𝑡 đ𝑜̂́𝑛𝑔 đ𝑜̂̉ 𝑛𝑎́𝑡, 𝑣𝑢̛̀𝑎 𝑞𝑢𝑎̣𝑛ℎ ℎ𝑖𝑢 𝑙𝑎̣𝑖 𝑣𝑢̛̀𝑎 𝑐𝑜̂ đ𝑜̣̂𝑐, 𝑚𝑖̣𝑡 𝑚𝑜̛̀ 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 đ𝑒̂𝑚 đ𝑒𝑛 𝑎̂́𝑦 ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑐𝑜̀𝑛 𝑟𝑜̃ 𝑙𝑎̀ 𝑠𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔 𝑚𝑢̀ ℎ𝑎𝑦 𝑐𝑎́𝑡 𝑏𝑢̣𝑖. 𝑂̛̉ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑝ℎ𝑎̉𝑖 𝑙𝑎̀ 𝑡ℎ𝑎́𝑛ℎ đ𝑢̛𝑜̛̀𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑖𝑒̂𝑛 𝑙𝑖𝑒̂𝑛𝑔, 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑙𝑜̛̀𝑖 𝑐ℎ𝑢́𝑐 𝑝ℎ𝑢́𝑐 ℎ𝑎𝑦 𝑐ℎ𝑢̛́𝑛𝑔 𝑔𝑖𝑎́𝑚, 𝑛ℎ𝑢̛𝑛𝑔 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑡𝑖𝑚 𝑌𝑢𝑢𝑗𝑖 ℎ𝑖𝑒̂̉𝑢 𝑟𝑜̃ 𝑐𝑎̂𝑢 𝑛𝑜́𝑖 𝑐𝑢̉𝑎 ℎ𝑎̆́𝑛 𝑐𝑜́ 𝑏𝑎𝑜 𝑛ℎ𝑖𝑒̂𝑢 𝑝ℎ𝑎̂̀𝑛 𝑡ℎ𝑎̣̂𝑡 𝑙𝑜̀𝑛𝑔.
𝑁𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑚𝑎̆́𝑡 𝑒𝑚 𝑟𝑢̛𝑛𝑔 𝑟𝑢̛𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑜̉ 𝑡𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑔𝑖𝑜̣𝑡 𝑥𝑢𝑜̂́𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑢̛̣𝑎 đ𝑢̛𝑜̛̀𝑛𝑔 𝑛𝑢̛́𝑐 𝑛𝑒̉, 𝑐ℎ𝑎̣̂𝑚 𝑐ℎ𝑎̣𝑝 𝑔𝑎̣̂𝑡 đ𝑎̂̀𝑢. 𝐺𝑜𝑗𝑜 𝑛𝑎̆́𝑚 𝑙𝑎̂́𝑦 𝑡𝑎𝑦 𝑒𝑚, 𝑥𝑜̉ 𝑐ℎ𝑖𝑒̂́𝑐 𝑛ℎ𝑎̂̃𝑛 𝑣𝑎̀𝑜 𝑛𝑔𝑜́𝑛 𝑎́𝑝 𝑢́𝑡. 𝐻𝑎̆́𝑛 𝑐𝑢𝑜̂́𝑖 𝑡ℎ𝑎̂́𝑝 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖, ℎ𝑒̂́𝑡 𝑠𝑢̛́𝑐 𝑐𝑢̛𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑖𝑒̂̀𝑢 ℎ𝑜̂𝑛 𝑙𝑒̂𝑛 𝑚𝑢 𝑏𝑎̀𝑛 𝑡𝑎𝑦 đ𝑎𝑛𝑔 𝑟𝑢𝑛 𝑙𝑒̂𝑛 𝑡ℎ𝑒𝑜 𝑡𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑐𝑜̛𝑛 𝑛𝑎̂́𝑐. 𝐸𝑚 𝑛ℎ𝑜́𝑛 𝑛ℎ𝑒̣ 𝑐ℎ𝑎̂𝑛 ℎ𝑜̂𝑛 𝑙𝑒̂𝑛 𝑐ℎ𝑜́𝑝 𝑚𝑢̃𝑖 𝑔𝑎̃ 𝑡𝑟𝑎𝑖, 𝑡ℎ𝑖̀ 𝑡ℎ𝑎̂̀𝑚 𝑐𝑎̂𝑢 "𝐸𝑚 𝑦𝑒̂𝑢 𝑎𝑛ℎ" 𝑟𝑜̂̀𝑖 𝑐𝑢̀𝑛𝑔 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 𝑘𝑖𝑎 𝑡𝑢̛̣𝑎 đ𝑎̂̀𝑢 𝑣𝑎̀𝑜 𝑛ℎ𝑎𝑢, 𝑐𝑎̉𝑚 𝑛ℎ𝑎̣̂𝑛 𝑡𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑖̣𝑝 𝑡ℎ𝑜̛̉ 𝑛𝑜́𝑛𝑔 𝑟𝑢̛̣𝑐 ℎ𝑖𝑒̂́𝑚 ℎ𝑜𝑖, 𝑐𝑜̀𝑛 𝑎̂𝑚 𝑖̉ 𝑝ℎ𝑢̉ 𝑘ℎ𝑎̆́𝑝 𝑛𝑜̛𝑖 ℎ𝑜𝑎𝑛𝑔 𝑡𝑎̀𝑛 𝑛𝑎̀𝑦.
𝐻𝑜̣ 𝑔𝑖𝑢̛̃ 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑣𝑎̣̂𝑦 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑙𝑢́𝑐, 𝑠𝑎𝑢 đ𝑜́ 𝑐𝑢̀𝑛𝑔 𝑛𝑎̆́𝑚 𝑡𝑎𝑦 𝑛ℎ𝑎𝑢 𝑡𝑖𝑒̂́𝑛 𝑡𝑜̛́𝑖 𝑐ℎ𝑖𝑒̂́𝑐 𝑚𝑜̂ 𝑡𝑜̂ đ𝑜̂̃ đ𝑎̆̀𝑛𝑔 𝑥𝑎, 𝑏𝑎̆́𝑡 đ𝑎̂̀𝑢 𝑐𝑢𝑜̣̂𝑐 ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝑡𝑟𝑖̀𝑛ℎ
---
Trái Đất, thế kỷ XXII, năm 2127
Vào thời gian mà nhân loại từng mường tựa ra một thế giới văn minh hiện đại, là tàu bay, nhà trên không, những cổ máy được tạo ra đảm nhận nhiều vai trò.. nơi mà con người có thể sống chan hoà, yên bình và để tâm hơn tới việc chăm sóc thiên nhiên. Một thế giới bật ra khỏi sức sáng tạo trên màn ảnh và trang giấy đã có thể thành sự thật.
Vốn dĩ đã có thể, nếu họ vẫn tồn tại
Đáng tiếc làm sao, hiện thực luôn luôn tàn khốc, kể cả khi tất cả sinh mệnh đều đã hoá tro tàn.
Từ tai ương này đến tai ương khác, ồ ạt kéo đến như sóng vỗ vào bờ, cứ thế mang từng hơi thở trên hành tinh xanh trôi dạt xuống biển khơi. Không một ai sống sót để ghi chép những điều kinh khủng ấy, và hẳn là nếu có, cũng chẳng người nào đủ can đảm để tưởng nhớ về chúng.
Itadori Yuuji đứng giữa lòng đường nức nhựa, những vạch kẻ dưới chân sớm đã phai màu thời gian. Em không còn rõ bây giờ đã là ngày tháng năm nào, nhưng những đám mây âm u lũ lượt trôi trên bầu trời xám xịt, xuôi theo đợt gió lạnh rít nhẹ qua lớp áo gió cũng đủ khiến em nhận ra bây giờ là lúc chuyển đông.
"Tuyết sắp rơi rồi.." Yuuji thầm nghĩ.
Khẽ phà vào lòng bàn tay một luồng hơi, em sau đó lững thững ôm gói đồ vừa gom trong siêu thị, quay bước rời đi.
----
"Em về rồi đây"
Yuuji mở cửa cabin, đặt túi đồ lên cái kệ gần đó. Giữa nhà bếp có một người đàn ông, mái tóc trắng khó thấy vài sợi bạc màu, nhưng những nếp nhăn trên gương mặt gã ta vẫn không thể che giấu được vết tích của thời gian.
Gojo ngồi chán trường ở bàn ăn, vừa trông em về liền ngẩng cao đầu, lớp vải đen che phía trước khó thấy được đôi mắt biển hồ đang chớp chớp lấp lánh, dù biểu cảm vui mừng hiện rõ mồn một ra ngoài đã tố cáo hắn ta phần nào. Thân thể của người đàn ông không tự nhủ bật dậy khỏi ghế, từ trên xuống dưới toát lên vẻ từng trải, nét quyến rũ đặc trưng như muốn bức ra khỏi lớp biểu bì trên cơ thể. Chính là kiểu trưởng thành cực kỳ phong độ.
Gojo hớn hở đi tới chỗ Yuuji, dang hai tay ôm chầm lấy em, nhấc bổng cả người cậu bé lên mà không ngừng dụi dụi làm nũng
"Em đi lâu quá, làm người ta nhớ muốn chết."
Yuuji phì cười, rõ ràng chỉ mới đi có 10 phút thôi mà, song vẫn vòng tay ôm lại.
Người trưởng thành cái gì chứ, tính tình lúc nào cũng như đứa trẻ to xác quấn người.
Gojo gói trọn em trong tay dường như chưa bao giờ khiến hắn cảm thấy thoã mãn. Gã trai cụng trán lên đầu em, ánh mắt sau lớp vải đen mang hết bao nhiêu dịu dàng nhìn xuống. Yuuji hiểu ý, em kéo cổ áo đối phương, gửi một nụ hôn lên môi người kia. Gojo đạt được mong muốn, giấu không nổi vẻ vui sướng mà càng đẩy thân mình về phía em, vòng tay cũng siết càng chặt, môi lưỡi ngấu nghiến như muốn nuốt trọn bé cưng của hắn vào bụng.
Lần nào cũng vậy, mỗi lúc nụ hôn cả hai tan trong cuốn họng là những lúc tâm trí và trái tim bọn họ như hoà quyện vào nhau. Hiện tại sinh vật trên Trái Đất chẳng còn ai, kỳ lạ thay cả hai vẫn cảm nhận được thời không xung quanh đã ngưng đọng tự bao giờ.
Yuuji dứt nhẹ môi, lòng tự nhủ không được, dây dưa nữa chắc chắn đêm nay lại nhịn đói. Gojo uỷ khuất muốn đòi thêm âu yếm nhưng cái bụng rỗng biểu tình lại không buông tha hắn. Gã trai bĩu môi, luyến tiếc buông em ra, đưa tay giúp em cởi áo khoác mắc lên giá.
Gojo từ thời nhân loại còn chưa diệt vong vốn đã chẳng bao giờ xuống bếp. May mắn sao, người yêu của hắn không chỉ biết nấu ăn mà còn nấu rất ngon, vỗ béo cái bụng hắn thật tốt.
Đúng vậy, thật tốt sao khi tôi vẫn có em ở đây.
Gojo tay chống cằm, khẽ mỉm cười nhìn chằm chăm vào người nhỏ tuổi hơn, thân mặc tạp dề đang loay hoay chuẩn bị bữa tối cho cả hai.
---
Hôm nay có canh đậu đỏ nấu cùng lạc, cá chiên và trứng cuộn rán ngọt. Vốn dĩ Yuuji không lựa được quá nhiều đồ vì phần lớn chúng đã hết hạn. Thật may khi kiếm trong kho lạnh của siêu thị, em mò thấy một con cá vẫn còn tươi, nếu không cả hai vẫn phải ăn rau và bột chiên. Hiện tại lượng lương thực ở thành phố này cũng gần cạn. Sắp tới là mùa đông, bọn họ đã bắt đầu nghĩ tới việc thực hiện kế hoạch đã bàn.
"Anh có nghĩ chúng ta đã đi được gần nửa vòng Trái Đất rồi không." Yuuji vừa sắn miếng cá vừa cười bông chuyện với hắn.
"Cũng có thể lắm chứ, anh còn chẳng biết chúng ta đã đi tới những nơi nào." Gojo gắp một miếng trứng cho vào chén cơm em, thanh âm ôn tồn lắng nghe người kia luyến thoắn.
Sau những thảm hoạ, họ bắt đầu rời Nhật Bản và lưu lạc về phía Bắc. Gojo không biết kiếm đâu ra một chiếc mô tô, lái nó tới điểm hẹn của hai người.
Yuuji xoa nhẹ chiếc nhẫn trên ngón áp út, nụ cười dịu nhẹ như gió xuân hửng nắng. Ký ức ngày hôm ấy như in hằn sâu trong tâm trí em từng giờ từng phút.
---
Khi đợt tuyết đầu mùa vừa tới, hai người sớm đã thu dọn đồ đạc, cùng chiếc mô tô khởi đầu hành trình tiến về phía trước.
Bên dưới là mặt đường đen kịt, phía trên là vầng trăng trắng xóa. Yuuji từ đằng sau ôm lấy eo người yêu, gió lạnh sượt qua da em ẩm rát. Chiếc xe vẫn đều đều phóng chạy, đi qua bao tàn lụi, ngắm nghía bao hoang sơ.
Em ngước mắt lên, vẻ mặt trầm tư.
Đáng tiếc làm sao, em thầm nghĩ, chỉ khi sinh mệnh đã dần tan biến, bầu trời nơi đây mới tràn ngập ánh sao.
Thật đẹp.
Yuuji chợt nhớ về ký ức hồi nhỏ, trong buổi dạo chơi ở biển đào được vài con trai, bên trong chúng ngậm lấy những hòn ngọc bóng loá, khi đưa lên ngang mặt trời cũng toả sáng lấp lánh như vậy.
"Yuuji, sắp đến lúc rồi. Phía trước chính là đường biên."
Yuuji tỉnh khỏi dòng suy tư, nhìn về phía hàng rào kẽm gai chắn ngang đường đi, vô thức bấu lấy áo người đàn ông.
Gojo đặt tay lên bàn tay đang miết chặt lấy mình, khẽ vỗ về
"Em sẽ không suy nghĩ lại chứ."
"Sẽ không." Em điềm đạm đáp lại "Ở lại đây cũng không thể thay đổi được gì."
Phải. Sẽ không thể thay đổi.
Cả hai vốn dĩ biết, thời gian diệt vong hoàn toàn đã đến rất gần. Và dù nó có thể kéo dài thêm vài tháng, hay thậm chí là vài năm, lượng lương thực còn sót lại không thể giúp họ duy trì sự sống. Nhiệt độ xung quanh đang ngày càng giảm mạnh, chẳng mấy chốc toàn bộ không khí sẽ tự đóng băng, từng khắc đưa nhịp đập của hành tinh này chìm vào hư vô.
"Em biết đấy, chỉ cần có em ở bên, ra đi ở nơi nào đối với tôi cũng không quan trọng đâu." Gojo nhếch mép nhìn cậu bé bên cạnh.
Yuuji chỉ bĩu môi một cái, liếc mắt về phía hắn không hài lòng.
"Gì chứ. Người ta đã lên kế hoạch cẩn thận lắm đấy."
"Hahaha" gã trai tóc trắng nhìn biểu cảm đáng yêu của bé cưng phá lên cười một tiếng. Hắn thôi chọc ghẹo cậu, đi lên đằng trước thu dọn hàng kẽm gai.
Yuuji thở dài một tiếng, cũng tiến lên giúp hắn.
Mất một lúc sau, họ đã tiến vào bên trong một nhà máy bỏ hoang. Bên trong giăng toàn rằng bụi, máy móc ngổn ngang bám đầy vết bẩn. Gojo mò xuống mặt bàn, loay hoay sửa lại nguồn điện chính. Yuuji sau đó cũng kiếm được nơi chứa thứ cần tìm. Là một buồng ngủ đôi ngoài không gian.
Nơi đây chính là căn cứ cứu hộ khẩn cấp, từng được các chính phủ trên khắp quốc gia đồng tâm xây dựng để đưa người dân di tản khỏi Trái Đất. Đã có hàng triệu người được rời đi, chỉ là chưa một lần trở lại thông báo sự tình.
Không rõ họ còn sống hay đã chết, không rõ họ có tìm thấy hành tinh thứ hai của mình hay vẫn còn vất vưởng ngoài kia. Hiện tại đã trôi qua 20 năm kể từ thảm hoạ, có lẽ những con người đó đã nhẫn tâm quên đi ngôi nhà mình từng dựng xây vun đắp, không muốn quay đầu lại nhìn nữa.
Yuuji lau sơ chiếc buồng ngủ, vốn dĩ được lắp vào tàu không gian để di dời người tị nạn, nhưng hiện tại chỉ cần một mình nó là đủ.
Mất vài tiếng sau, hệ thống điện bắt đầu hoạt động trở lại. Gojo huýt sáo tiến tới chỗ em, đang lúi cúi chỉnh lại động cơ của buồng ngủ.
"Đẹp nhỉ, rộng rãi đủ cho hai chúng ta luôn này."
Yuuji cười khúc khích một tiếng, phủi tay hoàn thành công việc.
"Anh đói chưa, ăn một bữa cuối nhé" em lấy từ trong túi xách ra hai cặp lồng ủ nhiệt, từ sớm đã chuẩn bị ít súp nóng mang theo.
Gojo hí hửng tiến tới chỗ người yêu ngồi xuống, đưa tay nhận phần ăn của mình. Cả hai dùng bữa trong im lặng, nhìn về thành quả của mình vừa mới dọn dẹp sửa chữa, trong lòng cảm thán một phen.
---
Yuuji đung đưa chân ngắm chiếc buồng ngủ. Gojo từ đằng sau hôn lên mái tóc anh đào, tham lam hít lấy mùi quýt ngọt, muốn được chúng bao quanh khứu giác, lưu đọng không dứt.
Em quay người lại, đối mặt với Gojo lần nữa, nhìn người đàn ông em yêu nhất thế gian, ghi nhớ từng đường nét trên gương mặt gã, muốn khắc cốt ghi tâm đời đời.
Gojo mỉm cười, cuối xuống hôn lên môi em.
Đây là lần cuối hắn thưởng thức tư vị ngọt ngào này.
Cả hai đắm chìm trong nụ hôn ấy rất lâu, tưởng như dồn hết từng hơi thở, đến cạn kiệt sức lực cũng không muốn buông ra.
Gojo ngừng động tác, chậm rãi hôn lên mí mắt người đối diện, giọng thì thào
"Đến lúc rồi."
---
Hệ thống bắt đầu đếm ngược, động cơ bên dưới buồng ngủ rực ánh hồng quang, từ từ khởi động
•
10
•
9
•
8
Yuuji nằm bên trong tay đan chặt lấy người kế bên, nhìn về lớp kính chắn phía trước, nét cười vẫn vương vấn không hạ
"Đến phút cuối cuộc đời có thể nhìn ngắm vũ trụ bao la mà thiên hạ vẫn luôn miệng cảm thán, thật là vinh hạnh ngàn năm mà."
7
•
6
•
5
Gojo lắng nghe thanh âm người yêu dịu ngọt rót vào tai, càng siết lấy tay đối phương hơn nữa
"Yuuji này.."
"Vâng?"
"Giấc ngủ này sẽ kéo dài rất lâu đấy" Gojo thở ra một hơi, từ tốn nói tiếp "Nên là khi em tỉnh dậy, hãy hứa với tôi.."
4
•
3
•
".. hãy đến tìm tôi nhé."
Gojo hiếm hoi nhìn em với đôi mắt xanh trong như biển hồ, tràn ngập yêu thương không thể thành lời.
Yuuji ngẩn người một lúc, sắc vàng hổ phách nơi nhãn cầu kia vẫn thật tuyệt đẹp như lần đầu tiên hắn gặp em.
Cậu bé mỉm cười dịu dàng, nụ cười đánh cắp trái tim hắn, ôn tồn đáp
2
•
"Em hứa."
•
1
Bípp
---
𝑉𝑢̃ 𝑡𝑟𝑢̣ 𝑙𝑎̀ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑘ℎ𝑜𝑎̉𝑛𝑔 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 đ𝑒𝑛 ℎ𝑢𝑦𝑒̂̀𝑛, 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑡𝑟𝑜̣𝑛𝑔 𝑙𝑢̛̣𝑐, 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 đ𝑖𝑒̂̉𝑚 đ𝑎̂̀𝑢 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 đ𝑖𝑒̂̉𝑚 𝑘𝑒̂́𝑡.
𝑉𝑎̣̂𝑡 𝑡ℎ𝑒̂̉ 𝑘𝑖𝑚 𝑙𝑜𝑎̣𝑖 𝑙𝑜̛ 𝑙𝑢̛̉𝑛𝑔 𝑔𝑖𝑢̛̃𝑎 𝑘ℎ𝑜𝑎̉𝑛𝑔 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑎̂́𝑦, 𝑚𝑎𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑒𝑜 ℎ𝑎𝑖 𝑠𝑖𝑛ℎ 𝑚𝑎̣𝑛𝑔 𝑡𝑢̛̀ 𝑡𝑢̛̀ 𝑟𝑜̛̀𝑖 𝑏𝑜̉ 𝑠𝑢̛̣ 𝑠𝑜̂́𝑛𝑔. 𝐺𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔 𝑚𝑎̣̆𝑡 ℎ𝑜̣ 𝑏𝑖̀𝑛ℎ 𝑙𝑎̣̆𝑛𝑔, 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑙𝑎̀ đ𝑎𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑖̀𝑚 𝑣𝑎̀𝑜 𝑔𝑖𝑎̂́𝑐 𝑚𝑜̣̂𝑛𝑔 𝑣𝑖̃𝑛ℎ ℎ𝑎̆̀𝑛𝑔.
𝑀𝑜̣̂𝑡 𝑔𝑖𝑎̂́𝑐 𝑛𝑔𝑢̉ 𝑐𝑜́ 𝑡ℎ𝑒̂̉ 𝑑𝑎̀𝑖 𝑣𝑜̂ ℎ𝑎̣𝑛, 𝑘ℎ𝑖 𝑡𝑖̉𝑛ℎ 𝑑𝑎̣̂𝑦 𝑡ℎ𝑖̀ 𝑚𝑜̣𝑖 𝑐ℎ𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑐ℎ𝑖̉ 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑣𝑢̛̀𝑎 𝑚𝑜̛́𝑖 ℎ𝑜̂𝑚 𝑞𝑢𝑎. 𝑆𝑒̃ 𝑟𝑎̂́𝑡 𝑛ℎ𝑎𝑛ℎ ℎ𝑜̣ 𝑠𝑒̃ 𝑙𝑎̣𝑖 đ𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑔𝑎̣̆𝑝 𝑛ℎ𝑎𝑢, đ𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑢̉ 𝑎̂́𝑚 đ𝑜̂́𝑖 𝑝ℎ𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑣𝑜̀𝑛𝑔 𝑡𝑎𝑦, đ𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑙𝑎̂̀𝑛 𝑛𝑢̛̃𝑎 𝑐𝑢𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑖𝑒̣̂𝑡 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑡𝑖̀𝑛ℎ 𝑦𝑒̂𝑢.
𝐵𝑒̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛́𝑖 ℎ𝑎𝑖 𝑏𝑎̀𝑛 𝑡𝑎𝑦 𝑎̂́𝑦 𝑣𝑎̂̃𝑛 đ𝑎𝑛 𝑙𝑎̂́𝑦 𝑛ℎ𝑎𝑢 𝑐ℎ𝑎̆̉𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑢́𝑡 𝑛𝑜̛́𝑖 𝑙𝑜̉𝑛𝑔, 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑚𝑢𝑜̂́𝑛 𝑐ℎ𝑎̆́𝑐 𝑐ℎ𝑎̆́𝑛 𝑠𝑎𝑢 𝑛𝑎̀𝑦 ℎ𝑜̣ 𝑠𝑒̃ 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 đ𝑒̂̉ 𝑙𝑎̣𝑐 𝑚𝑎̂́𝑡 𝑛ℎ𝑎𝑢, 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑠𝑒̃ 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑚𝑢𝑜̂́𝑛 đ𝑜̂́𝑖 𝑝ℎ𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔 𝑝ℎ𝑎̉𝑖 đ𝑖 𝑡𝑖̀𝑚 𝑚𝑖̀𝑛ℎ 𝑞𝑢𝑎́ 𝑙𝑎̂𝑢.
𝐶𝑜́ 𝑙𝑒̃ 𝑠𝑒̃ 𝑚𝑎̂́𝑡 𝑐𝑎̉ 𝑛𝑔𝑎̀𝑛, 𝑐𝑎̉ 𝑡𝑟𝑖𝑒̣̂𝑢 ℎ𝑎𝑦 𝑐𝑎̉ 𝑣𝑎̣𝑛 𝑛𝑎̆𝑚, 𝑚𝑜̣̂𝑡 ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝑡𝑖𝑛ℎ 𝑥𝑎𝑛ℎ 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑟𝑜̂̀𝑖 𝑠𝑒̃ đ𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑣𝑢̃ 𝑡𝑟𝑢̣ 𝑡𝑎́𝑖 𝑡𝑎̣𝑜. 𝑇𝑟𝑎̉𝑖 𝑞𝑢𝑎 𝑡ℎ𝑒̂𝑚 𝑣𝑎̀𝑖 𝑡ℎ𝑎̣̂𝑝 𝑘𝑦̉, 𝑙𝑢̛𝑜̛́𝑡 𝑞𝑢𝑎 𝑡ℎ𝑒̂𝑚 𝑣𝑎̀𝑖 𝑘𝑦̉ 𝑛𝑔𝑢𝑦𝑒̂𝑛, 𝑐𝑜́ 𝑡ℎ𝑒̂̉ 𝑘𝑒̂́𝑡 𝑐𝑢̣𝑐 𝑠𝑒̃ 𝑔𝑖𝑜̂́𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑏𝑎̂𝑦 𝑔𝑖𝑜̛̀, ℎ𝑜𝑎̣̆𝑐 𝑐𝑜́ 𝑡ℎ𝑒̂̉ 𝑙𝑎̀ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑡𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔 𝑙𝑎𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑡𝑜̂́𝑡 đ𝑒̣𝑝 ℎ𝑜̛𝑛. 𝐶ℎ𝑜 𝑑𝑢̀ 𝑣𝑜̀𝑛𝑔 𝑥𝑜𝑎𝑦 𝑎̂́𝑦 𝑞𝑢𝑎𝑦 𝑐𝑢𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑟𝑎 𝑠𝑎𝑜, ℎ𝑎𝑖 𝑠𝑖𝑛ℎ 𝑚𝑒̣̂𝑛ℎ 𝑛𝑎̀𝑦 𝑣𝑎̂̃𝑛 𝑠𝑒̃ 𝑙𝑎̣𝑖 đ𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑡𝑎́𝑖 𝑠𝑖𝑛ℎ, 𝑏𝑒̂𝑛 𝑛ℎ𝑎𝑢 𝑣𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑞𝑢𝑎 𝑡𝑎̂́𝑡 𝑐𝑎̉.
--- END ---
