Actions

Work Header

Superstar

Summary:

Tất cả mọi người đều có lý do để hợp lí hóa việc từ bỏ một điều gì đó.

Với anh là vì chính mình, còn với em là vì anh.

Notes:

- Ewww, mình chưa beta kĩ nên nếu có lỗi chính tả, xin hãy bỏ qua nhé TT

- Truyện thích hợp đọc vào ban đêm, nếu như nó hay thì sẽ khiến người đọc thổn thức, không thì sẽ đưa độc giả vào một giấc ngủ ngon.

- Truyện không hoàn toàn xoay quanh tình yêu nên cứ chầm chậm thưởng thức nó thôi nhé.

- Khuyến khích nghe thử Superstar do Jeongwoo cover, bản cover thực sự rất rất tuyệt.

- Đăng lại từ Wattpad.

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Lần đầu tiên Hyunsuk gặp Jihoon là ở quán nước nhà họ Park.

Ở Busan vào một đêm xuân lạnh, khi trăng sáng vằng vặc trên trời và đường phố phủ thắm sắc hồng của loài hoa anh đào, bọn họ gặp nhau vào một đêm vừa đẹp vừa buồn như thế.

Trời đã về tối, quán từ đông đúc sang vắng người, có một Choi Hyunsuk ngồi ôm mặt khóc trong góc. Mới vừa nãy gia đình anh còn vui vẻ ngồi uống nước ăn quà vặt với nhau, nhưng bây giờ chỉ có một mình anh ở lại. Ngay sau khi anh ngỏ ý muốn lên Seoul để theo đuổi con đường làm thần tượng, gia đình anh đã nạt anh một trận rồi bỏ anh tại quán nước, một mình.

Hyunsuk hiểu được rằng không phải lúc nào gia đình cũng là nơi ủng hộ cho mọi ước mơ của con trẻ. Vậy nên anh không trách. Huống chi giấc mơ của anh nghe thật xa lạ và mơ hồ. Nghề ca sĩ, hay nói đúng hơn là thần tượng, theo con mắt người đời là thứ rất phù phiếm và hào nhoáng. Nếu không được nhận vào những công ty giải trí lớn, rất khó để có cơ hội phát triển trong ngành. Thậm chí nếu anh được nhận vào một trong những công ty hàng đầu thì cuộc đời anh vẫn sẽ chẳng có gì chắc chắn cả, bởi vì việc anh có thành công hay không hoàn toàn phụ thuộc vào thị hiếu công chúng. Anh có hợp gu người ta không? Anh có đủ xứng đáng để người ta bỏ tiền ra nghe nhạc? Anh phải làm sao để nổi bật trong hàng vạn người khác là trai xinh gái đẹp?

Anh định làm thế nào đây? Đi thử giọng với tỉ lệ chọi là một phần bốn ngàn, hy vọng được nhận vào một công ty lớn hàng đầu và thuận lợi ra mắt ư? Nhưng nếu như năm năm sau, mười năm sau, anh vẫn còn là một thực tập sinh, vậy thì anh sẽ phải kiếm sống bằng cách nào? Khi đó, anh sẽ chỉ là một người không có bằng cấp, không có kinh nghiệm, chỉ có thể bám trụ lại giới giải trí vì đã không còn phù hợp với những công việc khác trong xã hội, những công việc yêu cầu vốn kiến thức mà bản thân anh thiếu hụt?

Đến ngay cả Hyunsuk cũng có thể nhận biết được sở thích và đam mê của anh có quá nhiều rủi ro. Vậy nên anh không có quyền trách móc ai cả. So với việc theo đuổi một công việc chỉ có giá trị trong khoảng thời gian anh còn trẻ, rõ ràng, theo đuổi một ngành nghề như bác sĩ, giáo viên hay luật sư như gia đình anh đề cập thì có triển vọng hơn. Đó là những công việc mà anh có thể dành cả đời để gắn bó và phát triển, và anh sẽ có cuộc sống ổn định - điều đó phụ thuộc vào năng lực cá nhân của anh.

Hyunsuk chẳng biết làm gì khác ngoài ôm mặt khóc, bất chấp việc có rất nhiều vị khách tỏ ra ái ngại. Anh không nhận thức được có bao nhiêu cặp mắt hướng về mình, nhưng kể cả nếu biết thì anh cũng không muốn rời đi. Gia đình Hyunsuk đến Busan vì bố anh chuyển công tác, anh không có nơi nào để dừng chân ngoài nhà mình. Nhưng Hyunsuk không muốn về nhà. Hôm nay mới là ngày thứ hai ở nơi đây, và chưa gì anh đã thấy ngột ngạt.

Mãi cho đến khoảng hai giờ đồng hồ nức nở, Hyunsuk chỉ còn sụt sịt và rồi ngồi ngẫm lại. Anh suy nghĩ đến việc từ bỏ giấc mơ của mình, vì bố anh nói đúng: Làm sao anh có thể theo đuổi một công việc lâu dài chỉ vì ngưỡng mộ hào quang của những người nổi tiếng trên ti vi? Đằng sau thứ ánh sáng lấp lánh mà anh thấy, những con người đó phải chịu đựng những gì, anh đâu có biết. Bước vào thế giới của họ là bước vào những ván cược, nơi tồn tại đủ trò đồi bại khắc nghiệt mà anh còn quá ngây thơ, quá non nớt khi muốn mơ đến.

Hyunsuk lạc trong những suy nghĩ của bản thân, để hồn mình bay lên chín tầng mây và rồi đáp xuống mặt đất ngay lập tức khi đột nhiên có ai đó đặt một cốc nước nóng lên trước mặt anh. Một cốc nước màu nâu nóng, bên trên còn pha chút kem tươi trông thật ngon lành. Anh ngẩng đầu nhìn người phục vụ, để rồi bắt gặp khuôn mặt non nớt của một cậu bé trạc tuổi, người có đôi mắt một mí rất duyên đang hướng thẳng đến anh:

"Quán đông nên em không tiếp chuyện anh được. Anh uống xong rồi thì về nhé. Tiền nước anh không cần trả đâu." Cậu bé cười: "Chúc anh ngon miệng."

Cậu phục vụ nói rồi đi mất, thậm chí không kịp để Hyunsuk phản ứng. Anh đâu có gọi đồ uống. Nhưng rồi thì anh nhận ra mình đang khát khô cả cổ họng sau khi khóc rất lâu. Anh chậm rãi, có phần dè dặt, đưa cốc nước lên môi uống một ngụm. Vị sô cô la đặc hòa cùng kem tươi tan trong miệng anh, vừa thơm vừa béo. Hyunsuk từ từ uống hết, thấy dạ dày mình ấm lên, bù lại cho bữa tối anh vốn không ăn được nhiều. Bỗng nhiên những lo toan về tương lai bay đi đâu xa lắc, chỉ còn lại anh cùng chiếc bụng rỗng và tách sô cô la nóng hổi ngon lành trên tay, trong một bầu không khí ấm áp tại quán nước lần đầu tiên anh đến, ở một thành phố xa lạ, gặp gỡ những người xa lạ. Đêm lạnh nhưng anh không thấy mình run nữa, không còn khóc và cũng chẳng còn bất hạnh.

Đó là phép màu của sự tử tế. Phép màu của việc con người tận tâm giúp đỡ nhau. Nó khiến lòng người nở rộ những đóa hoa xinh xắn giữa mùa đông lạnh giá, và đương nhiên, trong một đêm xuân tươi đẹp, sẽ chẳng ai bị bỏ lại phía sau.

Hyunsuk đã rời khỏi quán với một tâm trạng như vậy. Và rồi ngày tiếp theo anh lại đến quán, sau một ngày dài đối mặt với sự im lặng bức bối từ gia đình mình. Mọi người trong nhà đều tỏ ra không quan tâm, vì tất thảy mọi người đều nghĩ rằng hẳn là anh đã bỏ quách cái giấc mơ phù phiếm đó khỏi đầu mình. Nhưng Hyunsuk là một đứa trẻ cứng đầu, mặc dù anh vốn ngoan ngoãn và gần như chẳng bao giờ trái ý người khác. Anh trốn khỏi nhà, mang theo nhiều hơn số tiền cần có, và rồi bước vào quán nước khi trời còn đang sáng.

Đón chào anh là cậu bạn nhân viên hôm qua. Hyunsuk nhận ra cậu ngay khi thấy đôi mắt một mí biết cười quen thuộc. Anh khịt mũi rồi tiến lại gần cậu, những đứa trẻ mười bốn, mười lăm tuổi lại có những sức hút rất đặc biệt với nhau. Cậu ngẩng đầu nhìn, thấy Hyunsuk chăm chú đọc thực đơn của quán, nhìn đến bàn tay anh đang chỉ vào một món ghi trên tấm bảng, rồi như thể đã thân thiết đâu từ lâu lắm, cậu nghe Hyunsuk nói: "Sau này đến quán, tôi chỉ uống cà phê đen thôi."

Giọng điệu anh xa cách lại còn có chút hờ hững, chẳng đầu chẳng đuôi. Hyunsuk nghĩ rằng có lẽ cậu bé khó chịu với mình lắm khi thấy cái nheo mày nghiêm trọng từ người kia. Anh cúi đầu và dõng dạc nói: "Cảm ơn cậu hôm qua đã pha nước cho tôi. Hôm nay tôi đến đây trả tiền."

Đôi lông mày của cậu hình như giãn ra: "Anh là người hôm qua hả? Vậy không cần trả tiền đâu."

"Nhưng hôm qua tôi uống hết cả cái cốc nước đó mà."

"Nhìn anh tội quá nên em an ủi anh đó. Quán này của nhà em, anh yên tâm, một cốc nước thì không lỗ được đâu."

Cả hai người nhìn nhau chằm chằm, trước khi Hyunsuk đưa tay lên quệt mũi: "Tôi cảm ơn."

"Không có chi." Cậu nhân viên nhìn anh rồi cười: "Em là Park Jihoon, mười lăm tuổi. Anh tên gì, bao nhiêu tuổi thế? Nhà anh ở gần đây hả?"

Cậu nhóc trước mặt anh bắt đầu hỏi dồn dập, Hyunsuk thấy bản thân anh không khó chịu lắm. Thật kì lạ, anh không thích những người nói nhiều, nhưng người trước mặt anh đây lại mang đến cảm giác muốn thân là thân được ngay.

"Tôi là Choi Hyunsuk, tôi lớn hơn cậu một tuổi. Nhà tôi ở chung cư bên kia, hôm trước tôi mới chuyển đến."

"Hèn chi mặt anh nhìn lạ quá. Anh từ đâu đến đây vậy?"

"Tôi ở Daegu."

Jihoon đưa ra trước mặt Hyunsuk một ly cà phê đen mà anh đã chọn. Kì thực, ở độ tuổi của Hyunsuk mà uống được cà phê đen là hiếm. Anh đã nghe đủ mọi lời cằn nhằn, từ gia đình cho đến bạn bè, thầy cô, và đôi lúc là những người bán quán, rằng trẻ con thì không nên uống cà phê nhiều quá, trẻ con thì nên làm cái này cái kia. Hyunsuk cũng có nghe theo, nhưng anh chỉ hạn chế uống, còn lần nào ra quán thì lần đó anh chọn cà phê đen.

"Thích nhỉ. Anh đã uống được cà phê rồi cơ. Em thì chưa. Với lại bố mẹ em không cho em uống. Bố mẹ anh có cho anh uống không? Mà không thì cũng có sao đâu, anh vẫn lén uống được mà nhỉ? Cà phê chỗ em ngon lắm, kể cả có bị cấm thì anh vẫn muốn uống thêm thôi, không tin thì anh thử đi, cơ mà để bớt nóng đã. Hai anh em mình ra chỗ kia ngồi nói chuyện nhé, để em gọi em trai em ra trông quán. Anh muốn ăn thêm bánh không, nhà em còn bán cả bánh ngọt mang về nữa đấy..."

Jihoon nói huyên thuyên, nói liến thoắng, rất tự nhiên chuyển hết từ đề tài này sang đề tài nọ, nói đến mức khiến người ta nhức đầu, nhưng Hyunsuk lại thấy vui tai. Hồi bé anh cũng tinh nghịch nhưng trước giờ chẳng ai chơi cùng anh. Nhà có bố mẹ đều làm nhân viên văn phòng, chức vụ cũng cao, tuy khá giả nhưng cả bố lẫn mẹ đều không có thời gian. Từ nhỏ đến lớn anh lúc nào cũng mong có một đứa em để cùng chơi cái này cái kia, nhưng tiếc là không có. Jihoon trước mặt anh đây lại giống như một người em mà anh đã mơ về từ lâu.

Chỉ có điều, về sau, Hyunsuk không muốn xem Jihoon như một người em trai.

Ngày hôm đó họ cùng nhau nói những chuyện trên trời dưới đất, Jihoon có rất nhiều chuyện để kể, lại còn biết hùa theo những câu chuyện nhàm chán của cuộc đời anh, nhưng họ tuyệt nhiên không nhắc gì đến vụ hôm trước, lúc Hyunsuk khóc. Hyunsuk trở về với một hộp bánh ngọt siêu to khổng lồ. Anh không thể cưỡng lại sự nhiệt tình của Jihoon nên đã mua nhiều hơn số tiền định chi, nhưng anh không hối hận khi đã vung tay quá trán.

Đến mãi khi đã yên vị trong phòng mình, khóe môi Hyunsuk vẫn cứ cong lên không thôi.

 

***

 

Jihoon và Hyunsuk thân nhau từ đó. Ngoài những giờ phải lên lớp và phụ gia đình trông quán, Jihoon thường chủ động nhắn tin cho anh. Cả hai sẽ cùng đi dạo dạo trên các con đường, cùng nói về những chủ đề mà những cậu trai thường hay nói. Đôi lúc Hyunsuk sẽ đến quán, giúp đỡ Jihoon trong thời gian cho phép, hoặc chỉ đơn thuần là làm một vị khách, nhìn Jihoon chạy hết từ bàn này sang bàn khác để bưng bê dọn dẹp, cười khúc khích khi nhìn thấy dáng cậu bơ phờ ngồi xuống ghế.

Một ngày nọ khi hai anh em cùng trò chuyện trong giờ nghỉ giải lao vì quán vắng khách, Hyunsuk bắt gặp Yedam - em họ của Jihoon - cầm cây đàn ghi ta và gảy lên những nốt nhạc. Yedam kém Jihoon hai tuổi, kém Hyunsuk ba tuổi, nhưng ở em toát ra phong thái nghệ sĩ rất đặc trưng. Jihoon nhìn ánh mắt lấp lánh của Hyunsuk đang chiếu thẳng lên người em trai mình, cậu thoáng nghĩ điều gì đó, nét mặt cũng dần trở nên nghiêm túc.

"Darararararari

Neol bogo isseum eumagi Babe

Neoreul wihan mellodi mellodi Yeah

Nega myujeunikka jal deureobwa Play it~"

"Bài hát hay quá." Hyunsuk cảm thán khi Yedam đã hoàn thành xong bài hát. Cậu bé nhỏ tuổi hơn chỉ cười, cúi nhẹ đầu, dường như quen với những lời khen.

"Do Yedam tự sáng tác đó. Thằng bé tài năng lắm." Jihoon mỉm cười đầy tự hào: "Nó định diễn bài hát đó vào cuối tuần này."

"Có dịp gì hả?"

"Nhà em lâu lâu sẽ mời ca sĩ nghiệp dư đến quán và hát. Thường thì Yedam sẽ kết thúc chương trình bằng một tiết mục. Chính vì sự phong phú đa dạng như vậy nên nhà em lúc nào cũng đắt khách."

"Chứ không phải do tài ăn nói chèo kéo khách hàng của em hả? Nhớ lần thứ hai gặp không, anh đã phải mua cả giỏ bánh về đấy." Hyunsuk bật cười khi nhớ lại, và Jihoon cũng không che giấu một nụ cười tươi tắn.

"Hôm đó anh có muốn đến không?"

"Hả?"

"Cuối tuần này anh nên đến. Em nghĩ là sẽ có những lời giải đáp cho những thắc mắc của anh."

Hyunsuk im lặng.

Quả thật, ngay lúc nhìn thấy Yedam bước ra và cầm cây đàn ghi ta, anh đã nghĩ đến những ước mơ và hoài bão mà anh đang gạt sang một bên. Thứ bảy tuần sau là hạn chót để đến thử giọng, và suốt cả tuần nay, anh đã không động vào chiếc máy nghe nhạc của mình chỉ để không gợi nhớ bản thân đến những điều xa vời.

Đã hơn ba tháng Hyunsuk ở Busan, anh làm quen với không ít người, đi cũng khá nhiều nơi, nhưng tâm trí anh cứ hoài mông lung về những gì anh sắp phải đối mặt. Vậy nên chủ nhật hôm đó, Hyunsuk đến quán ngay sau khi kết thúc giờ học thêm. Chỉ còn vài ca sĩ nữa là đến màn kết của Yedam. Khi thấy anh, Jihoon chỉ tay vào một chiếc ghế còn trống ngay sát cửa ra vào và hỏi nhỏ: "Em pha cho anh một cốc cà phê đen như mọi khi nhé?"

Hyunsuk gật đầu, tháo cặp khỏi vai và ngồi xuống trên chiếc ghế được dọn sẵn. Chị gái vừa hát ban nãy cũng đã về chỗ ngồi, chị dựng cây đàn ghi ta ngay sát bên và ngồi cạnh Hyunsuk. Gần như những người ở đây đều đã có quen biết từ trước, vì họ khen ngợi nhau một cách rất tự nhiên và thân tình.

Những người có đam mê nghệ thuật luôn tỏa ra một sức hút lạ kì. Không biết là ai bắt đầu trước, Hyunsuk và chị ca sĩ nọ cũng bắt đầu trò chuyện. Chị ca sĩ nghiệp dư lớn hơn Hyunsuk ba tuổi, đã hoạt động âm nhạc trong khoảng bảy năm đổ lại, chủ yếu là tham gia các câu lạc bộ hát hò, rồi đầu quân cho những công ty có triển vọng, nhưng tất thảy đều không có chút khả quan.

"Chị cũng không biết cái nghề này sẽ dẫn chị tới đâu. Nhưng mà đam mê thì nên theo đuổi một lần, để sau này không hối tiếc." Chị ca sĩ cười thật tươi rồi nói như thế: "Chị không đam mê cuộc sống ổn định lắm đâu, em ạ."

Cùng lúc đó, Jihoon mang cho anh một cốc cà phê rồi ngồi xuống ngay cạnh anh. Hyunsuk cảm ơn, và cả ba cùng im lặng, hòa theo tiếng hát của một cậu con trai nhỏ tuổi đang ngồi trên chiếc ghế cao ở trong góc, được bao quanh bởi những người như Hyunsuk và Jihoon.

"Park Jeongwoo, khách quen của quán em. Hôm qua nó mới đi thi thử giọng bên SM về, chẳng biết kết quả ra sao rồi." Jihoon ghé vào tai Hyunsuk rồi nói những điều có thể anh sẽ quan tâm, và Hyunsuk gật đầu thay cho lời đáp. Tiếng piano của Yedam vang vọng trong không trung, làm nền cho một giọng ca trẻ da diết và chân thành.

 

"I fell in love with you,

Before the second show.

And your guitar,

And you sound so sweet and clear.

But you're not really here,

It's just the radio-"

 

Vào lúc đó, đột nhiên Hyunsuk quay sang nhìn Jihoon. Nhìn khuôn mặt cậu ở khoảng cách gần, ngắm nhìn những lọn tóc đen mượt đang rũ xuống trán cậu, và bằng một cách thần kì nào đó, anh chợt thấy bản thân mình

rung động.

Một nỗi buồn đan xen trong tâm trí anh, như thể những lời ca mà Jeongwoo cất lên đã in hằn vào cuộc đời anh như định mệnh - Hyunsuk chợt thấy cõi lòng mình đớn đau.

Vì sao lại thế, vì sao anh lại thấy khó thở và nước mắt như muốn trào ra. Liệu là do giọng hát của Jeongwoo, hay do một lí do gì khác?

Hay là do anh vừa nhận ra rằng, có lẽ cái giá anh phải trả để bước chân vào thế giới mà anh hằng mong ước sẽ đắt hơn rất, rất nhiều so với những gì mà anh có thể tưởng tượng?

Trong những khoảng ngưng, trùng hợp thay, Jihoon cũng quay đầu nhìn anh.

 

"Don't you remember you told me you love me baby?

You said you'd be coming back this way again.

Baby baby baby baby oh, baby..."

I love you,

I really do-"

 

Hai ánh mắt chạm nhau, giữa mùi cà phê thoang thoảng trong gió, trong tiếng hát trầm lắng và bầu không khí thân tình.

Giữa ánh sáng vàng vàng ấm áp trong quán, chẳng biết là do điều gì thôi thúc, Hyunsuk không ngại ngần trao cho Jihoon một chiếc thơm nhẹ lên má. Anh vội rụt người về, đỏ mặt, vành mắt nóng ran những niềm xúc động dâng trào, thấy xấu hổ và cũng thấy có điều gì bên trong trái tim mình được giải phóng.

Và rồi anh cười, khi Jihoon đan tay cậu vào tay anh, đủ vừa vặn và ấm áp.

Sau này, có lẽ anh sẽ đổ lỗi cho Jeongwoo vì đã hát một bản tình ca để rồi khiến anh không kìm được lòng mình như thế.

Nhưng bây giờ, Hyunsuk chẳng nghĩ được gì nhiều ngoài cái ấm nóng đang bao bọc lấy tay anh đây, và khiến anh có cảm giác rằng mình có một nơi để thuộc về.

 

***

 

"Bài hát mà em hát tên là gì vậy, Jeongwoo yah?"

"Superstar của Ruben Studdard nhỉ?"

"Vâng. Em hát bài này trong kì thi audition vào SM nhưng tiếc là không như em mong đợi. Vậy nên em hát lại ở đây."

Một tiếng ồ lớn của mọi người vang lên trước khi có ai đó nói: "Em có định thi vào YG luôn không? Tuần sau là hạn chót đó."

"Em đang suy nghĩ ạ."

"Cỡ như Jeongwoo thì học hát hai ngày là đậu ngay ấy mà."

"Còn anh Yedam thì sao ạ? Anh có định đi không?"

"Chị thấy Darari mà được phát hành thì chắc chắn thành hit lớn đó."

Đối mặt với những lời khen, Yedam chỉ lắc đầu: "Thôi, em không có tham vọng sống trong ngành giải trí đâu. Ngột ngạt lắm."

Mọi người bắt đầu xáo xào, chắc là vì Yedam thích ai đó nên mới không muốn đi. Jihoon và Hyunsuk ngồi một bên cười, và đúng với câu nói "ngồi không cũng trúng đạn", Yedam hướng mắt đến người lớn tuổi hơn để tự cứu bản thân mình trước sự tò mò của nhân sinh: "Thế còn anh Hyunsuk thì sao? Nếu anh muốn đi thì đi với Jeongwoo này."

Đột nhiên được hỏi đến làm Hyunsuk có hơi bối rối, dù anh là một người khá hướng ngoại. Jihoon ngồi cạnh siết chặt lấy tay anh không buông, và đó là lúc anh phát hiện ra những cái cười khúc khích đầy ẩn ý của mọi người khi nhìn anh và cậu. Hyunsuk cúi đầu để che đi nỗi xấu hổ đang chuẩn bị lan rộng ra hơn hai cây số:

"Anh cũng chưa chắc chắn nữa. Bố mẹ không muốn anh đi."

"Vấn đề muôn thuở nhỉ?" Chị ca sĩ ngồi cạnh Hyunsuk cất tiếng, và anh gật đầu.

"Vậy lần này đi thi một lần đi em, đi để chứng minh thực lực. Nếu em chỉ nói suông mà không có kế hoạch thì người lớn không bị thuyết phục đâu."

"Hyunsuk bao nhiêu tuổi rồi?"

"Em mười sáu."

"Vậy là cũng không còn nhỏ rồi ha. Anh thấy nhiều người trạc tuổi em đã thực tập được mấy năm rồi đấy."

"Vâng, nên em cũng đang phân vân."

"Cứ đi đi em, làm hết sức mình rồi từ bỏ sau cũng được."

"Đi chung với em này anh Hyunsuk." Jeongwoo mỉm cười hào hứng trước bầu không khí đang dần nóng lên. Hyunsuk đưa mắt nhìn, lại chỉ thấy Jihoon đang ngắm anh dịu dàng.

Những ca sĩ nghiệp dư trong quán nước hôm ấy là những người tốt nhất mà Hyunsuk từng gặp. Họ vô tư bộc lộ những nét cá tính mà anh đè nén: sự táo bạo, liều lĩnh, dám thử thách và chấp nhận rủi ro. Họ dám bước trên con đường họ chọn, và quan trọng là họ cũng không lớn tuổi hơn anh là bao. Điều đó khiến Hyunsuk phải suy nghĩ nhiều.

Anh về nhà cùng với Jihoon, cả hai tạm biệt nhau trước khi anh trở vào chung cư. Jihoon mỉm cười như mọi lần, kéo anh vào một cái ôm chặt cứng rồi mới vẫy tay chào tạm biệt anh.

Mặc dù đang thơ thẩn ngay trong những giấc mơ của mình, Hyunsuk vẫn không tài nào ngăn lại cảm giác trái tim mình run rẩy. Anh không hiểu vì sao lại thế, nhưng dù Jihoon có đang cười, anh vẫn cảm thấy lồng ngực mình dâng lên một nỗi xót xa không tả nổi. Anh đi một quãng thật xa để rồi quay đầu lại nhìn, bắt gặp Jihoon vẫn đứng ở chỗ họ chia tay nhau, hai tay đút túi áo, và vẫn nhìn anh trìu mến không thôi.

Hyunsuk buồn, thực sự buồn khi họ chỉ mới vừa bắt đầu nhưng anh lại dự cảm về một tương lai không lành sắp tới. Anh lên phòng, nằm phịch xuống giường bất chấp rất nhiều việc cần làm, gác tay lên trán và cảm nhận sự khó chịu trào dâng làm mình khó thở. Anh muốn khóc nhưng không khóc nổi, sợ hãi nhưng không biết mình sợ điều gì. Chắc chắn không phải sợ rớt buổi thử giọng, không phải là sợ những phán xét mà gia đình có thể đổ lên anh và càng chắc chắn không phải là sự mơ hồ mà tương lai anh phải đối diện. Đó là một cái gì đó khác nhói lên khi anh nhìn thấy nụ cười của người mà anh yêu, vẫn luôn rất bao dung và tử tế như vậy.

Hyunsuk che đi đôi mắt mình, nằm im trên giường, và ngủ quên trong những đớn đau.

 

***

 

Hyunsuk luyện tập rất nhiều trong suốt cả một tuần. Suốt một tuần đó anh không gặp Jihoon. Anh lấy cớ bản thân bận rộn để không gặp người anh yêu, cố gắng áp chế từng đợt khó chịu dâng lên trong người. Hyunsuk có thừa sự tự tin vào năng lực của bản thân, vậy nên sự bức bối ở anh đương nhiên không phải do lo lắng vì cuộc thi tới gần. Jihoon cũng hiểu cho anh, cả hai mới xác nhận tình cảm mà lại không dành thời gian cho nhau nhiều nhưng cậu cũng không trách.

Đến đêm thứ sáu thì Hyunsuk nhận điện thoại của Jihoon.

"Em đang ở dưới chung cư đây."

Hyunsuk khoác vội một chiếc áo, chỉnh lại tóc tai trước gương rồi chạy xuống. Đêm hè rất lạnh, mới ra tới cổng mà anh đã rùng mình. Hyunsuk nhìn thấy Jihoon đứng cách anh một khoảng xa, ngay tại chỗ mà cậu đã đứng tuần trước. Kí ức về một Jihoon cô độc đứng trong tiết trời chạng vạng tối làm anh rùng mình. Anh chạy lại gần Jihoon, được đón chào bởi một cái ôm thật chặt.

Hẳn việc ôm ấp là chuyện lãng mạn nhất mà mấy thằng con trai mười lăm, mười sáu có thể dành cho nhau. Jihoon vuốt tóc anh, rồi nhẹ nhàng mời: "Anh đi dạo với em một lát nhé?"

Cả hai đan tay vào nhau, đi dạo dưới ánh đèn đường sáng lấp lánh dẫn đến công viên. Thành phố Busan lúc nào cũng tấp nập với những con người đổ xô từ nơi khác đến, họ đến đây nghỉ dưỡng, du lịch, làm đủ mọi trò trên đời để bản thân họ thấy khá hơn. Vài người đi ngang qua cả hai, nhìn thấy đôi bàn tay đan chặt của họ và cảm thán rằng, "Anh em nhà này quan hệ tốt nhỉ, thân thiết đấy". Jihoon và Hyunsuk chỉ cười, không đáp.

Công viên không có mấy người, như Jihoon nói, đó là một nơi hợp để đi dạo. Trong cái tĩnh lặng về đêm, họ cùng nhau sải những bước dài trên đường. Những thiếu niên trẻ tuổi mang một tâm hồn nhạy cảm kì lạ, họ thấy buồn nhưng cũng thấy vui.

Hyunsuk đưa mắt ngắm nhìn Jihoon, một người luôn luôn tỏa sáng với một đôi mắt ấm áp và một nụ cười tự tin. Anh ngắm nhìn từng đường nét trên gương mặt cậu, thấy những cơn sóng trong lòng mình mỗi một lúc một dịu lại.

Jihoon không phải kiểu người đẹp xuất sắc, đẹp áp đảo người khác. Trông cậu rất hiền. Gương mặt của cậu rất hài hòa và tươi sáng, càng nhìn càng thấy duyên, càng nhìn càng thấy thích. Hyunsuk nhìn đến sống mũi, đến đôi môi và cả chiếc cằm đã từng tựa lên vai anh mỗi lần họ ôm nhau, đột nhiên thấy cảm động vô duyên vô cớ. "Cảm động" như thể đang đứng trước một bức tranh hoàn mĩ được khắc bởi đủ sự tinh tế của đất trời, anh cứ vậy bị cuốn vào Jihoon mà không dứt ra nổi.

"Vì em hả?"

Rồi Jihoon mở lời trước, và quay sang nhìn thẳng vào mắt anh. Cái nhìn trực diện nhưng không có ác ý, không có phán xét và càng không có chỉ trích. Cậu vòng tay ôm lấy anh thật chặt, bàn tay vuốt lưng anh lên xuống, vừa nuông chiều vừa dỗ dành.

Vào những đêm lạnh thế này, hẳn là con người ta cần một cái ôm. Hyunsuk hít thở sâu một luồng khí lạnh cho tràn ngập khoang phổi, rồi không hiểu vì sao nước mắt anh ứa ra trong khi anh chẳng nói lời nào.

Bởi vì Jihoon hiểu.

Jihoon hiểu anh cảm thấy như thế nào, hiểu vì sao vành mắt anh nóng lên khi nghe Jeongwoo hát Superstar, hiểu vì sao một tuần trời anh bốc hơi như không hề tồn tại. Jihoon hiểu rằng anh không trách móc gia đình mình nhưng vẫn sẽ cảm thấy tổn thương, hiểu cho những nỗi niềm mà anh đã cố chôn vùi và những cá tính anh đã tự đè nén để làm đẹp lòng người khác. Jihoon bao dung và thấu hiểu tất cả, dù cho anh chỉ đề cập sơ sơ, dù cho anh chỉ muốn trưng bày ra những mặt tốt đẹp và hoàn hảo nhất. Tính cách hào nhoáng của anh khiến anh chật vật và tổn thương trong một thế giới xô bồ vội vã, nhưng rồi Jihoon đến và khiến anh chẳng muốn làm gì khác ngoài việc dẹp hết tất thảy những gai nhọn của bản thân, cho phép mình được yếu mềm và sống một cách chân thực nhất với cảm xúc bên trong.

Chỉ bởi vì đó là Jihoon chứ không ai khác, một người đủ cứng rắn và cũng thật mềm mỏng mỗi lúc anh cần, một người hòa hợp với anh đến nỗi khiến anh sợ hãi rằng tất cả những gì anh đang trải qua đều là giả.

Giờ thì anh hiểu vì sao vào đêm xuân của hơn hai tháng trước, anh lại ôm mặt khóc trong quán nước nhà cậu. Rằng trong những lúc anh mất phương hướng và nghi ngờ bản thân, điều anh cần là một sự tử tế, anh cần ai đó ở cạnh và tiếp thêm sức mạnh cho anh, chứ không phải là ai đó nói những điều mà anh đã biết và đã cố phủ định.

Đêm đó Jihoon cứ ôm và Hyunsuk cứ khóc, khóc nức nở bất chấp thời gian. Jihoon cõng anh về nhà khi cả hai đều đã trút ra những nỗi buồn không tên của một tuổi trẻ còn nhiều lần mất phương hướng. Những người trẻ thường thế, họ buồn không lí do, họ nhạy cảm và sẵn sàng rơi nước mắt khi một chiếc lá chuyển mình. Những nỗi đau trong họ âm ỉ, và cứ mỗi lần họ cố hít thở, họ đều thấy lồng ngực họ đau đau, vành mắt họ ửng đỏ nhưng lại không tài nào khóc.

Hôm thứ bảy Hyunsuk thi rất tốt, Jeongwoo cũng hát rất tốt. Hai anh em kéo đến quán, em thì uống nước cam, anh thì như mọi khi gọi một tách cà phê đen nóng hổi. Hôm nay họ nghỉ học đi thi, gia đình chẳng ai biết chuyện. Hyunsuk dựa đầu mình lên vai Jihoon khi cả bốn anh em bao gồm Yedam ngồi nghe Jeongwoo kể chuyện đi thi ở YG, anh thấy cái gai trong tim mình đã êm và dịu đi rất nhiều lần.

Ngồi cạnh anh, Jihoon vẫn dịu dàng, mắt nhìn về một nơi xa xăm, chẳng như mọi khi huyên thuyên không dứt.

 

***

 

Đậu thử giọng vòng một, Hyunsuk chuẩn bị cho lần thi thứ hai. Jeongwoo cũng vào vòng trong. Nói thật thì chuyện này cũng không có gì lạ lùng với Hyunsuk. Anh không phải một người tự cao, nhưng anh có niềm tin rằng bản thân sẽ đậu. Lần này anh không tránh mặt Jihoon nữa, hôm nào cả hai cũng cùng nhau đi dạo và tâm sự. Hyunsuk dù bận cách mấy cũng dành thời gian cho cậu, chỉ tội Yedam đang học bài mà cũng bị lôi đầu ra trông quán cho anh họ có thời gian đi hẹn hò.

Thấy Hyunsuk đi cạnh mình mà cứ lẩm nhẩm hát, Jihoon đùa: "Hát nhiều quá coi chừng lời bài hát ám vào cuộc đời anh đó."

"Có vụ này nữa hả?"

"Có chứ sao không. Đó là lí do em không bao giờ nghe lại một bản nhạc buồn quá nhiều lần, hay cỡ nào cũng không."

"Anh nghe suốt mà có sao đâu?"

"Để rồi xem, em nói mà không nghe." Jihoon khịt mũi, đan tay hai người lại với nhau: "Nghiệp tới cản không kịp anh nha."

"Jihoon xem vậy mà mê tín nhỉ."

"Đâu, em mê anh mà."

Cậu cười ha hả khi nhìn thấy Hyunsuk há miệng ngạc nhiên vì câu thả thính vừa rồi. Anh nhanh chóng lấy lại tâm trạng rồi đánh yêu cậu một cái, vừa thấy xấu hổ lại còn tủm tỉm cười vì rõ ràng là rất khoái.

Hôm kết thúc lần thi cuối, anh vẫn cứ như mọi lần đến quán. Jihoon như mọi lần pha cho anh một cốc cà phê đen, chẳng ai đề cập gì đến chuyện hát hò.

Hai tuần trôi qua mà không có thông tin nào được gửi về. Chưa kịp để Hyunsuk bị giằng xé bởi niềm vui và nỗi thất vọng, ngày thứ mười sáu kể từ lần thi cuối, anh nhận được thông báo trúng tuyển. Anh gửi tin nhắn đó cho Jihoon, rõ ràng là đạt được giấc mơ nhưng anh cũng không cảm động gì mấy. Chắc vì từ lâu anh đã nghĩ đến những chuyện xa hơn, việc vượt qua bao nhiêu ngàn thí sinh để vào YG chỉ mới là bước đầu tiên trên đường đời của anh.

Lúc anh đến quán thì Jeongwoo cũng ở đó, hai anh em là hai trong tổng số năm người được YG chọn vào. Jeongwoo hào hứng chèo kéo Yedam đi đầu quân cho YG luôn, vì em mà đậu thì Yedam lí nào lại không vào được nơi đó, nhưng Yedam chỉ đánh yêu em rồi bảo: "Em làm sao mà kém anh được, lo cho bản thân đi."

Jihoon ngồi nghe Jeongwoo nói về việc bố mẹ người thân ai cũng chúc mừng em, thậm chí đã chuẩn bị đồ đạc lên Seoul, cậu chỉ đưa mắt nhìn Hyunsuk, biết về những gì mà người lớn tuổi hơn sắp phải đối mặt. Biết cả về những gì mà bọn họ phải đối mặt.

Hyunsuk như mọi khi ngồi nhâm nhi tách cà phê nóng trên tay, chỉ mỉm cười. Sự tự tin mà gần bốn tháng trước anh không có bây giờ lại dâng đầy và đặc quánh như cà phê trong tách. Hyunsuk từ lâu đã để một số tiền lớn cho ước mơ của anh, việc chuẩn bị có lẽ bắt đầu từ khi anh là một đứa trẻ học tiểu học.

"Busan chuẩn bị cho lắp màn hình lớn đấy, ngồi ở chỗ trạm xe buýt là dễ thấy nhất." Jihoon nói vậy khi đang cùng anh dạo bước về chung cư: "Nếu mà nổi tiếng thì anh sẽ lên đó như cơm bữa."

 

.

.

.

 

Sau hôm có thông báo trúng tuyển vào YG tầm mấy ngày thì anh mới nói cho gia đình mình biết. Giọng Hyunsuk rất nhẹ nhàng: "Con muốn lên Seoul."

"Làm sao?"

"Con trúng tuyển vào YG rồi."

Bố mẹ anh đương nhiên không biết YG là cái quái gì. Mặc dù anh cố tình nói ra để bố mẹ anh tìm hiểu và dễ dàng chấp nhận.

Đêm đó nghe mắng xong đã một giờ sáng, anh không thể cùng Jihoon đi dạo được. Anh vốn đã lường trước chuyện này nên cũng nhắc cậu trước đó, lúc vào phòng, anh nổi hứng chụp một tấm ảnh rồi gửi cho cậu. Jihoon đáp lại ngay: "Anh có chất YG đấy."

Hyunsuk dành cả đêm sắp xếp lại quần áo, anh chuẩn bị lên Seoul dù biết là bố mẹ mình vẫn đang gắt gỏng. Anh chỉ cần bố mẹ đồng ý cho việc nghỉ học ở trường, còn lại anh muốn tự lo.

Cuộc chiến để thuyết phục bố mẹ quả nhiên là khó nhằn. Mỗi lúc không đủ kiên nhẫn, Hyunsuk lại ghé quán. Sẽ có hôm gặp Jihoon, nhưng cũng có hôm cậu đi học. Nhưng điểm chung là lúc nào anh cũng chọn cho mình một chỗ ngồi trong khuất, quan sát bao quát không gian xung quanh mình, tự ru bản thân trong tiếng nhạc du dương trong quán khi tay đánh nhịp xuống bàn vì nghĩ ra một giai điệu hay ho. Hyunsuk sống như những người nghệ sĩ khi bản thân anh còn không nhận ra điều đó.

Có vẻ "sự điên rồ" của Hyunsuk đã truyền đi nhiều nơi, mẹ anh luôn miệng nói với những người xung quanh về quyết định nông nổi của anh, lấy danh phận là "con nhà hàng xóm", để rồi nhận lại những ánh mắt sáng rỡ của đồng nghiệp cùng công ty: "Ôi, tôi hâm mộ BIGBANG lắm. Vậy hàng xóm của chị sẽ là hậu bối của BIGBANG à? Cả 2NE1, iKON và WINNER luôn?"

Thế là mẹ anh xuôi xuôi. Bố anh thì lên mạng tìm hiểu về YG, trố mắt khi nhìn thấy số liệu thống kê lợi nhuận suốt mấy năm gần đây của công ty, tìm hiểu đến cả việc chia lợi nhuận cho nghệ sĩ. Bố mẹ anh nghĩ đến sức khỏe bản thân suốt bao nhiêu năm cắm cọc trong văn phòng để kiếm sống, vậy mà thu nhập một năm chưa bằng tiền một đêm diễn của thần tượng; dù nhảy nhót thì chấn thương nhiều và hát hò thì cũng lắm chuyện hên xui. Bố mẹ anh tìm hiểu về những thần tượng thời bấy giờ, hiểu được thì ra thanh niên ngày nay đầy đứa điên rồ và phù phiếm như thằng con mình, thấy họ hát những thứ linh tinh chèn đủ thứ tiếng vào đó, mặc lên người những bộ đồ chẳng giống ai, xem chừng bị giằng xé. Vì mong con kiếm được tiền mà không cần phải đánh đổi sức khỏe, nhưng cũng sợ con mình bị dư luận chà đạp, không tin tưởng vào một thế giới hào nhoáng có thể vùi dập con trai mình bất cứ lúc nào.

Hyunsuk chỉ cười, hiểu hết từng sự biến chuyển trong cách nhìn nhận và khẳng định thật chắc chắn: "Con sẽ không bỏ học đâu ạ. Con sẽ tự chừa cho mình đường lui nếu có lỡ không đạt được mong muốn."

"Xin hãy tin tưởng con lần này. Làm ơn."

Và đó là những lời cuối cùng mà anh phải nói khi bố mẹ anh quyết định cho anh nghỉ học để chuyển hồ sơ đến Seoul.

 

***

 

Những cái kết có hậu.

Người ta luôn thích những cái kết có hậu, những cái kết mà ở đó, nhân vật chính nhận được những trái ngọt sau nhiều lần hy sinh và đánh đổi.

Jihoon thích, Hyunsuk cũng thích. Đó là lí do mà họ đã cùng nhau cười thật to khi cầm trên tay học bạ và cả lời nhắn của giáo viên chủ nhiệm tặng cho Hyunsuk: "Nhớ cho thầy xin chữ kí của iKON nhé."

Cảm giác còn tuyệt hơn lúc Hyunsuk nhận được tin đậu vào YG.

"Vậy là em đang yêu đương với một thần tượng tương lai của một trong ba công ty đứng đầu Đại Hàn Dân Quốc!"

Jihoon ôm chặt Hyunsuk, cả hai cùng cười trong khi đi dạo giữa công viên - địa điểm hẹn hò quen thuộc thứ hai của họ sau quán nước nhà họ Park. Những tràng cười dài, những cái ôm chặt, những suy tư mộng tưởng về một tương lai tươi sáng vang vọng trong một đêm hè lạnh rét da rét thịt.

Dựa trên vai Jihoon, Hyunsuk cất tiếng hát, một bài hát tự sáng tác chỉ dành riêng cho người mà anh yêu. Anh sẽ không phát hành bài hát này bằng bất kì giá nào, đây sẽ là bí mật của hai người họ. Anh hát nhỏ, đủ để cậu nghe. Jihoon siết chặt anh trong vòng tay, có chút sững sờ nhưng lại rất nhanh cười tươi khi nghe anh nói rằng: "Jihoon là khán giả đầu tiên của anh đấy nhé."

"Và sẽ theo anh đến tận cuối cùng." Cậu tiếp lời, chắc nịch và kiên quyết.

Nhưng âm thanh tắt dần, tắt dần, cả hai lẳng lặng ôm nhau, nhẹ nhàng lắc lư qua lại, hiểu rằng đến lúc phải nói rõ những chuyện họ đã bỏ dở vào lần đầu tiên đến đây.

Không còn thời gian cho sự chần chừ.

Lần này Hyunsuk mở lời trước. Giọng anh nhẹ nhàng, nói ra nỗi lòng mình mà như đang tường thuật lại câu chuyện của một ai đó khác.

"Đúng là anh không muốn rời xa em, Jihoonie. Anh không muốn đi và bỏ lại những thứ anh đã tìm thấy ở nơi này. Yedam, hai cô chú, quán nước, công viên này và cả em nữa."

"Anh đã tìm thấy nơi mà anh thuộc về, nhưng rồi trong anh lại thôi thúc anh đi tìm những thứ khác. Anh không biết liệu mình có đang quyết định đúng hay không nữa."

"Anh không biết. Anh sợ lắm. Anh không biết mình sợ điều gì, nhưng ngay từ khi bàn tay em đan vào tay anh, anh đã luôn thấy sợ hãi. Anh thấy mơ hồ, Jihoon à. Anh sẽ không thể hiểu được bản thân mình nếu anh cứ ở đây và được bao bọc bởi những yêu thương. Anh nghĩ mình cần phải đi xa, cần liều một lần. Jihoon hiểu đúng không? Dù anh không biết cuộc đời này sẽ dẫn chân anh tới đâu."

Jihoon im lặng một lúc lâu thật lâu, ngay cả hơi thở cũng thật khẽ khàng, trước khi cậu xoa lên lưng anh và vỗ về: "Anh làm đúng lắm."

Cậu nói thế, vì cậu biết chính xác những gì tốt cho anh.

Hyunsuk dựa cằm lên vai Jihoon, để da mặt anh chạm vào đôi tai đang đỏ lên vì lạnh của cậu. Anh nói thật khẽ:

"Jihoon có muốn chờ anh không?"

Người được hỏi cười khẽ, không đáp, thách thức lòng kiên nhẫn của người cậu đang ôm chặt.

"Jihoon có muốn chờ anh không?' Hyunsuk lặp lại.

Anh không nhìn thấy nét mặt của cậu, nên anh có chút sợ hãi. Sợ cậu muốn, cũng sợ cậu không muốn.

Jihoon im lặng một lúc trước khi hỏi lại: "Anh có trở về không?"

"Có, anh chắc chắn."

Có một khoảng im lặng thật dài trước khi Hyunsuk nghe thấy tiếng thở đều đặn của Jihoon.

"Vậy em chờ, bao lâu em cũng chờ."

Ngay khoảnh khắc ấy, Hyunsuk nghẹn ngào.

Anh siết chặt cậu trong vòng tay nhỏ bé của mình, biết ơn rằng Jihoon luôn hiểu anh cần gì, và anh thì thầm,

"Cảm ơn em."

 

***

 

Ngày Hyunsuk đi là một ngày cuối hè.

Chuyện anh đậu YG ít người biết. Những người có thể kể đến là Yedam, Jihoon, gia đình anh, và có Jeongwoo nữa, nhưng Jeongwoo đã lên Seoul trước anh cả tuần.

Trạm xe buýt ban đêm vắng người. Bố anh đã về sớm hơn mọi khi, từ khoảng bảy giờ tối, để kịp đưa anh đến chuyến xe cuối cùng. Hai bố con cùng lên Seoul, bố anh sẽ ở đó với anh vài ngày để thu xếp chuyện trường lớp cho anh trước khi trở về với Busan tấp nập người.

Yedam và Jihoon cùng đến tiễn anh. Khi thấy xe chạy đằng xa, anh ôm Yedam và nhận lại từ em một lời chúc. Jihoon đứng một bên quan sát, cậu khoác lên mình chiếc áo kẻ sọc cùng chiếc mũ lưỡi trai đen. Họ ngần ngại một lúc trước khi Hyunsuk mỉm cười: "Anh đi nhé."

Jihoon gật đầu. Vừa đúng lúc xe đến. Bố anh mang hành lí lên xe buýt, Hyunsuk cũng phải phụ một tay. Cả hai bố con di chuyển đến hàng ghế cuối. Chuyến xe đêm ai cũng mệt mỏi sau một ngày dài, vậy nên cả hai đều rất yên lặng ngồi vào chỗ của mình.

Chiếc xe buýt dần dần chuyển bánh, đưa Hyunsuk rời khỏi Busan. Anh ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Yedam vẫn đang cật lực vẫy tay và Jihoon cứ đứng. Cậu ở đó, yên tĩnh, nhưng ánh mắt xao động. Dưới chiếc mũ lưỡi trai đen, lần đầu tiên anh thấy đôi mắt Jihoon buồn như thế.

Phải rồi. Vì chẳng ai muốn rời xa người mà họ yêu thương.

Hyunsuk cứ ngoái đầu nhìn cho đến khi màn đêm che khuất hình bóng cô độc của cậu trai Busan mà anh đem lòng thương nhớ. Anh đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy nước mắt mình rơi trong thinh lặng. Phản chiếu trong đôi mắt đen láy của anh là công trình thi công đang còn dang dở: Thành phố bắt đầu xây dựng màn hình lớn, chuyên phục vụ cho việc quảng bá hình ảnh du lịch.

Anh nhìn lâu thật lâu vào bãi công trường đó cho đến khi xe chạy một đoạn xa. Hyunsuk quẹt nước mắt và biết rằng mình cần phải làm gì.

 

Những ngày đầu tiên ở Seoul trôi qua không quá khó khăn vì có bố anh ở cạnh chăm sóc. Lúc hoàn thành mọi việc, anh tiễn bố mình ra trạm xe. Hyunsuk để ý thấy những dấu hiệu của thời gian đã bắt đầu in hằn lên gương mặt bố mình, nghĩ đến tương lai mình chẳng biết khi nào mới trọn vẹn, chợt thấy chạnh lòng pha chút xót xa.

Bố anh quay lại nhìn anh một lần sau cuối. Ông nói với anh trước khi lên xe:

"Con đã chọn con đường này rồi đấy."

Hyunsuk gật đầu, nhận lại một cái vỗ vai.

Chiều hôm đó chỉ có anh ở tại Seoul. Hyunsuk đã thay điện thoại mới, chiếc điện thoại hồi trước dùng anh đưa Jihoon nhờ cậu giữ hộ, đồng nghĩa với việc cắt đứt mọi liên lạc cũ. Giờ anh mới nhớ ra hôm cuối cùng gặp nhau, hình như họ đã không ôm tạm biệt.

 

.

 

Hyunsuk ở Seoul tự sinh tự diệt. Sáng đi học, chiều về cắm cọc ở công ty đến khuya. Công việc mang đến cho anh những người anh em tốt, đỡ đần anh những lúc mỏi mệt. Chuyện phải tập luyện và tham gia hết từ lớp này đến lớp khác là bình thường, các lớp học có khi kết thúc vào lúc mười hai giờ đêm, và sau đó anh vẫn phải luyện nhảy. Hyunsuk phát huy tất cả khả năng rap, hát, nhảy và sáng tác của bản thân. Anh tham gia các chương trình sống còn do công ty tổ chức, tự thử thách bản thân và đưa mình vào khuôn khổ.

Những lúc áp lực, anh tìm đến những quán xá gần công ty, uống tạm một tách cà phê đen nhưng chưa bao giờ cảm thấy hài lòng với chất lượng đồ uống của các quán nước giữa lòng thủ đô. Thời gian trôi nhanh, anh cũng lớn lên nhiều, hiểu nhiều và biết là đời không chỉ có trắng đen. Kinh nghiệm của anh như giọt nước trong lòng biển, nhiều lúc anh ngậm bồ hòn làm ngọt, cố gắng đến kiệt sức để không biến thành loại người mà anh đã dốc lòng tránh xa.

Những nỗ lực của anh được đền đáp khi anh lọt vào đội hình cuối cùng với Jeongwoo, tức là, anh đã chắc suất được ra mắt sau năm năm trời thực tập. Choi Hyunsuk, hai mươi mốt tuổi, đường đường chính chính là trưởng nhóm và là anh của mấy đứa em nghịch ngợm. Jeongwoo trở thành giọng ca chính của nhóm nhạc mười thành viên, với một cái tên rất kiêu "TRSR10".

Những chuỗi ngày chuẩn bị cho màn ra mắt là những tháng ngày bận rộn và đầy rẫy nước mắt. Nhưng sau tất cả, Hyunsuk luôn được hưởng những trái ngọt, khi cuối cùng anh và những đứa trẻ anh yêu thương đã được đứng trên sân khấu với tư cách là nhóm nhạc đông thành viên nhất của YG, được kì vọng rất nhiều sẽ phần nào vực dậy tình hình công ty thời bấy giờ. Lúc trình diễn trên sân khấu đầy nhiệt huyết là vậy, nhưng đến khi Hyunsuk xuống phía sau cánh gà, anh lại chợt thấy lòng mình trống rỗng.

Cảm giác trống rỗng đến rồi đi, vì anh còn nhiều thứ phải bận lòng. Nhóm nhạc của anh phủ đầy tủ kính bằng những chiếc cúp, khiến báo chí phải tốn giấy mực với hàng loạt thành tích sau những tháng ngày khó khăn lúc mới ra mắt. Nhóm luôn nhận được những lời mời quảng cáo, những lời mời hợp tác, những nhãn hàng nội địa và cả quốc tế cần gương mặt đại diện cũng tìm đến trước cửa YG. Tiếp bước thành công của những tiền bối cùng công ty, nhóm tấn công mạnh thị trường quốc tế, khẳng định sức hút mãnh liệt ngày càng bộc lộ qua thời gian. Một trang báo có ảnh hưởng viết về lời chia sẻ của trưởng nhóm TRSR10: "Ngay từ lúc bắt đầu, em không nghĩ bản thân mình có thể đạt được ngày hôm nay."

Làm chủ được bản thân đã khó, một người mau nước mắt như Hyunsuk đây còn phải gồng gánh trách nhiệm làm gương cho chín đứa em còn lại mà không có ai cùng chia sẻ trách nhiệm với anh khiến anh áp lực gấp bội. May mắn cho anh, các thành viên đều là những đứa trẻ hiểu chuyện và nghe lời. Với những bước đầu tiên gặp nhiều sóng gió khi độ nhận diện công chúng của nhóm còn thấp, một mình Hyunsuk chèo lái con thuyền băng qua đại dương bao la, để rồi hòa mình trong biển người chen chúc tại buổi hòa nhạc đầu tiên của nhóm, từng bước từng bước vươn mình lên trên những cột mốc đã có người đánh dấu, và đôi khi chưa có ai chinh phục được.

Danh tiếng đi kèm với tai tiếng, vào năm thứ tư ra mắt, nhóm nhận được giải thưởng lớn tại các lễ trao giải âm nhạc nổi tiếng tại Hàn Quốc, chính thức trở thành mục tiêu của mọi ống kính săm soi và những trò truyền thông bẩn. Những cạm bẫy được đặt sẵn chờ ngày con mồi mắc mưu, Hyunsuk cùng các thành viên luôn phải cẩn trọng từng chút từng chút.

Giới giải trí được che phủ bằng một lớp màng bao bọc rất mỏng manh đúng tiêu chuẩn của một nền công nghiệp khép kín và đầy những quy tắc ngầm, đủ để người ngoài thấy cuộc sống của những người nổi tiếng lấp la lấp lánh. Nhưng chỉ cần đi sai một li, tấm màng ấy sẽ bị chọc thủng, để lộ ra những điều chẳng ai biết là thật hay giả, nhưng chắc chắn là điều mà dư luận rất quan tâm. Khi một ai đó "ngã ngựa", dân chúng đổ xô buông lời nhục mạ và mắng chửi khi ẩn mình trong số đông; trong khi những ông lớn vui vẻ ngồi trên bàn nhậu, còn bọn truyền thông thì vừa cười hềnh hệch với nhau vì kiếm được mấy món hời, vừa trầm trồ ngạc nhiên về cách thao túng dư luận của một dàn ê kíp phía sau cánh gà.

Những sự sắp đặt và thao túng lố bịch của một đám người cùng hít thở chung bầu không khí khiến Hyunsuk buồn nôn nhiều lần.

Nhưng làm sao đây, anh cũng chỉ là một nhóm trưởng bình thường, cũng chỉ là "gà" của công ty mà thôi. Anh không thể quyết định luật chơi, không thể điều khiển truyền thông, càng không thể thay đổi định kiến.

Sự bất lực ngày một thể hiện rõ ràng hơn qua chiêu trò truyền thông của công ty: Một thành viên trong nhóm anh "được" ưu ái đăng tin hẹn hò cùng một nữ thần tượng nổi tiếng từ công ty khác. Suốt từ sáng, các trang mạng xã hội như đàn ong vỡ tổ, người hâm mộ hai phía không ai nhường ai mà luôn cho rằng hai người không xứng đôi, thậm chí là người bên kia không xứng với người bên này. Dư luận thì xôn xao, truyền thông lại nhân cơ hội đó đổ thêm dầu vào lửa, đăng tải hàng loạt video đã qua chỉnh sửa, cắt ghép cùng những bức ảnh không rõ mặt để lừa lọc, bịp bợm, đưa chuyện hẹn hò lên hạng nhất trên các trang tìm kiếm thông tin, cứ vậy rầm rộ mấy tuần liên tiếp, đủ cho thấy sức ảnh hưởng và độ phổ biến của cả hai nhóm nhạc.

Hyunsuk biết, anh biết hết tất cả những gì đang diễn ra trên mạng. Anh đọc được một đoạn lời nhắn sướt mướt trên Twitter, rằng: "Thật không thể ngờ được, tôi đã theo TRSR10 từ những ngày đầu, và không ngờ sẽ có ngày tôi rời fandom vì chuyện này."

Một tweet khác đáp trả: "Tôi cũng rời fandom nhưng không phải vì chuyện hẹn hò, mà là vì mấy người như cậu đấy. Cảm ơn."

"Những người không theo thần tượng từ đầu và không hy sinh nhiều cho thần tượng sẽ không hiểu cảm giác mà chúng ta trải qua đâu."

"Mấy người điên cuồng ship couple nhưng lại phản đối khi thần tượng hẹn hò? Với tư cách là fan mẹ, tôi chỉ cảm thấy những đứa trẻ lớn lên quá nhanh, mới ngày nào chúng chỉ là những cậu bé mười mấy tuổi, giờ thì đã có bạn gái rồi."

Hyunsuk bần thần, tắt điện thoại.

Những tranh cãi liên tiếp nổ ra. Không phải vì chuyện hẹn hò, mà là nhiều những chuyện khác. Những lần các thành viên nhóm bị tố bắt cá hai tay, tố hút thuốc, những thứ nhảm nhí nhưng gây mất thiện cảm trong mắt công chúng dù cho đã được đính chính và phủ nhận rõ ràng; đôi lúc, những tin đồn vô căn cứ đó nổi lên không phải ngẫu nhiên, mà đó là cách công ty cố trừng phạt một chú gà công nghiệp vì sự không nghe lời. Đây là một thế giới khép kín, được bao phủ chặt chẽ bởi nhiều luật lệ, và may thay, Hyunsuk vẫn luôn đóng vai một đứa trẻ ngoan ngoãn. Khác với các thành viên cùng nhóm, anh chỉ ngoan ngoãn chứ không hề ngây thơ, vậy nên anh an ổn đi qua từng chặng đường trong sự nghiệp. Anh còn cả một gia đình phải chăm sóc, và còn cả một lời hứa chưa hoàn thành, vậy nên không có lí do gì để anh không nín nhịn và vâng lời.

Hyunsuk biết ơn vì anh là một thằng con trai, mà một nhóm nhạc nam thì chỉ cần fandom mạnh là đủ. Nếu như một cô gái, một nghệ sĩ nữ nào đó dính vào mớ lùm xùm giống như bọn anh, có lẽ cô ấy đã không thể ngóc đầu lên nổi.

Nhưng đôi lúc anh suy nghĩ, nếu như "anh" thực sự bộc lộ bản thân, cho người ta biết rằng anh yêu con trai, thì thôi, coi như anh cũng không ngóc đầu lên nổi.

Giới thần tượng hẹn hò với người ngoài ngành nhiều, thậm chí hẹn hò với người cùng nhóm cũng có. Hyunsuk từng chứng kiến hai người một nhóm nhạc tiền bối yêu nhau để rồi bị công ty phạt nặng và phải tách ra hoạt động. Anh quản lý của TRSR10 thường nhìn những trường hợp như thế, rồi lắc đầu tặc lưỡi tiếc cho một cuộc tình. Thế hệ thần tượng mà Hyunsuk đang sống đây xây dựng hình tượng bạn trai bạn gái, riêng việc hẹn hò thôi đã là điều cần tránh chứ đừng nói gì đến hẹn hò đồng giới.

Nhiều lúc, khi kết thúc lịch trình và lên xe trở về kí túc xá, Hyunsuk thường dựa người vào ghế sau rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mà những dòng xe đang điên cuồng chạy ngược chiều anh. Anh thấy những biển quảng cáo đôi lúc có hình ảnh của TRSR10, đôi lúc thấy chính mình và các em trên những chiếc xe buýt hoặc trên các trạm ga tàu điện ngầm. Vào những đêm im lặng chìm trong mỏi mệt, Hyunsuk mơ mơ hồ hồ thấy chính mình đang ngồi trên chuyến xe buýt cuối cùng, bên ngoài cửa sổ kia là công trường thi công đang dang dở, còn phía sau nơi anh đã quyết tâm bỏ lại, có một cậu thiếu niên đội mũ lưỡi trai đen cùng chiếc áo khoác kẻ sọc đang nhìn anh bằng đôi mắt rất buồn.

Không giống như người quản lý của mình, Hyunsuk chưa từng xem tình yêu là thứ ngáng đường sự nghiệp.

 

***

 

Để nói xem mười năm liệu có phải là một quãng thời gian dài hay không thì hẳn là khó nhằn. Nhưng như người ta vẫn thường hay bảo, cái gì quý giá nhất định sẽ còn mãi bất kể qua năm tháng.

Những kí ức về Jihoon vơi bớt, nhưng những cảm giác sống động thì vẫn còn. Hyunsuk không còn nhớ rõ hình bóng của cậu nữa. Những đường nét trên gương mặt cậu nhạt nhòa dần, chúng mờ ảo, mỗi lúc một không rõ. Anh chỉ còn nhớ những cảm giác bên cạnh cậu. Mười năm, những nỗi sợ trong anh vẫn còn đó, không hề vơi bớt. Cảm giác được bảo bọc trong vòng tay ấm áp, đầu tựa lên một bờ vai rộng, bàn tay hai người ấm nóng khi chạm vào nhau, niềm vui sướng lan tỏa trong lồng ngực khi hai ánh mắt hướng đến nhau, sự bình yên khi được ngủ thiếp trên tấm lưng vững chãi, và cái thơm má đầu tiên mà anh chủ động... Tất thảy chúng đều đang cháy âm ỉ trong tim anh, hòa cùng nỗi buồn suốt bao nhiêu năm không hề thuyên giảm.

Những mảng tối và khoảng trắng quyện vào nhau, biến kí ức anh thành một mớ hỗn độn không tên chẳng rõ hình hài. Hyunsuk quệt lên bức tranh mờ đục bằng những đường nét cẩn trọng, hết mường tượng đến tương lai lại hồi tưởng về quá khứ, biết rằng bản thân có một chuyện quan trọng cần làm, nhưng lại cứ chần chừ không dám bước đến. Để rồi khi nhìn lại, những gì mà anh quệt lên đã biến thành những nét nguệch ngoạc chẳng đâu vào đâu.

Những kí ức về Jihoon nuôi dưỡng anh. Hyunsuk biết. Nhưng đôi lúc, chúng không đủ. Thậm chí đôi lúc, chúng biến thành gánh nặng. Có những đêm lạnh lẽo nằm gục trên sàn phòng tập, Hyunsuk đã ước có một ai đó ở cạnh anh, ôm lấy anh và cho anh một bờ vai để khóc. Những hơi ấm tan dần trong đêm khuya, khi anh bừng tỉnh và nhận ra rằng, có lẽ anh vẫn chưa đủ. Chưa đủ thành công và cũng chưa đủ để chuẩn bị cho một lần gặp gỡ.

Đáng lẽ Hyunsuk có thể trở về Busan ngay vào hôm mà anh được lọt vào đội hình cuối cùng của show sống còn, đáng lẽ anh có thể đến gặp Jihoon ngay từ khi anh được ra mắt, hoặc ít nhất là sau đó bốn năm, khi TRSR10 nhận được Giải thưởng lớn trong các lễ trao giải. Nhưng anh không làm vậy. Hyunsuk cứ đợi một thời cơ, đợi một thời điểm mơ hồ đến nỗi chính anh cũng không biết được khi nào thì thời điểm đó mới trở thành hiện thực. Trong lòng anh cứ xuất hiện một cảm giác không đúng, và đôi lúc, anh muốn từ bỏ việc quay lại, đơn giản vì lòng rối như tơ vò. Tự trấn an bản thân rằng có lẽ Jihoon đã quên mất anh là ai để xua đi cảm giác tội lỗi, nhưng rốt cuộc thì Hyunsuk cũng được dẫn đường để quay lại.

Bởi vì, thật không công bằng nếu trong một mối quan hệ mà ở đó chỉ có một người đau khổ.

Phần thưởng dành cho TRSR10 khi giành được giải thưởng danh giá nhất của năm, do anh đề xuất, là một chuyến đi đến Busan. Anh đã đợi ngày này suốt mười năm trời, đợi một ngày thành công để trở về một quán nước nhỏ có món cà phê đen mà anh thích.

Hyunsuk ngồi trên xe, thấy nóng ruột nóng gan, anh chất chứa nhiều hy vọng và nhiều nỗi lo lắng. Jihoon có nhận ra anh không? Cậu có chờ anh không? Cả hai người họ sẽ phản ứng thế nào khi được trực tiếp đối diện nhau? Mười năm rồi, không dài nhưng đủ để con người ta đổi khác. Nhiều khi Hyunsuk chẳng rõ liệu những yêu thương anh trao cho Jihoon đã nguội lạnh hay vẫn còn nồng nàn; lí do vì sao anh luôn nghĩ đến Jihoon trong những giây phút mệt mỏi nhất, ước rằng TRSR10 có hai trưởng nhóm và cậu ở bên anh. Liệu là vì Hyunsuk luôn cất Jihoon trong những ngăn tủ ấm áp nhất, khi rảnh sẽ đem ra điểm tô vẽ vời, hay rốt cuộc là vì tình anh vẫn còn đậm sâu, Hyunsuk không biết, vậy nên anh muốn trở về để kiểm chứng, nhưng anh lại cũng không muốn trở về, vì sợ những ảo tưởng của bản thân sẽ lụi tàn trong giây lát.

Con người quả nhiên là sinh vật phức tạp. Càng phức tạp hơn khi họ yêu, vì yêu là lo lắng đủ điều, lo cho hôm nay và lo cho cả những ngày không biết trước.

Busan hiện lên trước mắt anh mới mẻ và thật đáng ngạc nhiên. Những chính sách quảng bá du lịch đã phát huy tác dụng, giờ đây, Busan đã khoác lên mình một diện mạo mới, một nơi sầm uất, mang vẻ xa hoa và hiện đại. Hyunsuk không có nhiều ấn tượng về Busan khi lần đầu tiên anh đặt chân đến cùng với gia đình vì bố anh chuyển công tác. Khi đó anh đang mắc kẹt trong những suy nghĩ của bản thân, kể cả khi anh rời đi cũng vậy. Anh luôn bị bao vây bởi những nỗi lo và những nỗi đau, và anh chẳng nhớ gì được ngoài quán nước mà anh thường ghé, công viên nơi anh thường lui tới, cùng với một người đã đồng hành với anh trong mỗi một bước chân.

Busan giờ đây khác quá, chính Hyunsuk cũng nhận không ra. Những con đường và hàng quán đã quá thay đổi so với thời mà anh ở đây. Nó mang đến cho anh một cảm giác lạ lùng, nó cứa vào tim anh rất đau. Đau như ngày mà anh ngồi trước màn hình điện thoại, nhìn thấy những người hâm mộ đã từng đi với anh từ những ngày đầu tiên rời đi, những người đã từng luôn bên anh khi nhóm chưa nổi tiếng, khi mục tiêu đạt được mười triệu lượt xem vào hai mươi bốn giờ sau giờ phát hành MV là điều gì đó khó nhằn.

Quán nước của nhà họ Park cũng khác, cũng đổi mới theo cách mà thành phố thay đổi. Mặc dù anh vẫn cảm thấy có điều gì đó khác; nhưng chính anh lại không biết rằng vì quán đặc biệt với anh nên anh thấy nó khác, hay vì nó khác thật, nếu so với những hàng quán ở quanh đây.

Hyunsuk bước vào quán với một tâm trạng như thế, có chút rụt rè, nhút nhát. Anh bắt gặp ánh mắt của người con trai đứng ở quầy pha chế, người đang đeo một chiếc khẩu trang và đội một chiếc mũ lưỡi trai, khoác lên một chiếc tạp dề đen khi mặc áo sơ mi trắng gọn gàng sạch sẽ.

"Xin chào quý khách."

Và khi người ấy cất tiếng, Hyunsuk nhận ra ngay lập tức.

Ngay cả khi một chàng trai có thể bị vỡ giọng ở tuổi dậy thì, Hyunsuk vẫn nhận ra, bằng một cách nào đó vẫn nhận ra người nhân viên quán chính là người anh hằng mong nhớ.

Hyunsuk quẹt nước mắt, tiến lại gần hơn quầy pha chế.

Anh nhẹ nhàng tháo khẩu trang, để lộ gương mặt có trang điểm một chút: "Anh đây, anh về rồi, Jihoon à. Anh về rồi đây."

Có chút ngại ngùng, nhưng không còn rung động; không còn mong chờ, và tệ hơn là những nỗi sợ.

Khi nói điều này, hẳn là Hyunsuk sẽ dễ dàng bị ném đá đến chết. Giữ lấy một lời hứa, và rồi quay về chỉ vì đã hứa.

Người trước mặt anh không phản ứng ngay lập tức. Hyunsuk mỉm cười trong nước mắt, cúi đầu và tháo luôn chiếc mũ đang che đi đôi mắt anh, rồi từ từ, anh ngẩng đầu lên, để Jihoon nhìn rõ mặt mình.

Chắc chắn đó là Jihoon. Bảng tên trên ngực áo cậu thanh niên cũng ghi là "Park Jihoon" đàng hoàng, nhưng cậu chỉ trơ mắt nhìn anh lạ lùng.

Hyunsuk từng tưởng tượng rất nhiều về khoảnh khắc ngày hôm nay. Cho đến bây giờ, mọi thứ có vẻ dễ dàng, Jihoon vẫn ở quán nước cũ, chỉ cần tìm là sẽ thấy, như thể cậu chờ anh, thực sự chờ anh.

Nhưng Hyunsuk ngàn vạn lần cũng không nghĩ đến được ngày hôm nay sẽ diễn ra như thế này.

"Xin lỗi quý khách..." Cậu ngập ngừng: "Tôi với quý khách có quen nhau sao ạ?"

Một câu hỏi rất lịch sự, rất tử tế.

Đủ để làm Hyunsuk ngỡ ngàng.

Anh lắp bắp, bộ não đóng băng không kịp phản ứng. Người nhân viên trẻ tháo chiếc khẩu trang ra, để lộ một khuôn mặt mà Hyunsuk đã từng vẽ lên đó chồng chất những nét nguệch ngoạc, và rồi, mỉm cười, cậu hỏi anh:

"Quý khách biết tên tôi ạ?"

Hyunsuk bỏ chạy khỏi đó.

Anh không biết liệu mình có làm gì lỗ mãng hay không. Anh chỉ biết rằng anh đã ra khỏi đó, bật tung cửa quán, chạy băng băng trên một tuyến phố đã từng quen, đụng phải ai đó và bị giữ tay lại.

"Anh Hyunsuk?" Yedam nhìn anh, có chút gấp gáp, rồi cười: "Anh có nhận ra em không?"

Đó là khi Hyunsuk nhận ra trên mặt anh đã giàn giụa nước mắt, anh gật đầu, òa khóc như một đứa trẻ.

Hyunsuk nín khóc rất nhanh. Anh chẳng còn là cậu trai mười sáu tuổi năm nào ngồi ôm mặt mấy giờ đồng hồ ở một quán nước xa lạ. Giờ đây, anh là một thanh niên phải chăm lo cho gia đình, là anh cả của mấy đứa em, là trưởng nhóm của một nhóm nhạc nổi tiếng, anh không còn như xưa nữa. Hyunsuk đã qua cái tuổi tổn thương và dễ khóc từ lâu.

Yedam đợi anh bình tĩnh rồi mới hỏi han chuyện, nhưng Hyunsuk nghĩ rằng em đoán được khi thấy thái độ hoảng sợ của anh khi chạy như mất trí.

Trong mười năm qua, gia đình nhà họ Park đã xảy ra vô số chuyện. Yedam vốn được gia đình Jihoon nhận nuôi, vậy nên tất thảy những biến cố đều có em chứng kiến. Khi Hyunsuk lên Seoul được ba năm thì bố mẹ Jihoon bị tai nạn xe qua đời, trên chiếc xe đó cũng có Jihoon. Trận tai nạn đó khiến cậu sống dở chết dở, đầu óc cứ nhớ nhớ quên quên. Suốt mấy năm sau đó cậu một mình học tập và phụ bán quán, còn trông thêm cho Yedam đi học hành đầy đủ, tuy có sự hỗ trợ của họ hàng nhưng cũng chỉ là số ít. Cho đến khi Hyunsuk ra mắt, em hào hứng đem khoe với cậu, thì mới phát hiện ra là Jihoon không nhớ gì cả, thậm chí đến cả Jeongwoo cậu cũng không nhớ. Lúc đi kiểm tra, bác sĩ chỉ bảo đó là di chứng sau chấn thương, cụ thể thế nào thì bản thân Yedam nghe không hiểu.

"Anh Jihoon bây giờ sống rất tốt. Anh ấy đang quen một người, cũng hạnh phúc lắm." Yedam mỉm cười khi đứng dậy: "Vậy nên, anh Hyunsuk à, anh không cần bận lòng đến anh trai em đâu. Chuyện gì cũ thì cũng cũ rồi, giờ anh đang là một ngôi sao, vậy nên hãy cẩn thận một chút nhé."

Mười năm rồi, mọi thứ trôi qua sao mà êm đẹp và nhẹ nhàng quá. Có thể suốt quãng thời gian qua là một quãng thời gian khó khăn của gia đình nhà họ Park, nhưng đối với Hyunsuk mà nói, việc quay lại và chẳng còn gì giống như trong kí ức cũ là một chuyện hết sức bình thường. Dù sao thì cũng đã mười năm, và mười năm đó, thời gian Hyunsuk dành để nhớ về quá khứ không nhiều. Lòng anh ngập tràn những hoài niệm, nhưng bao giờ cũng vậy, hiện thực luôn tàn khốc và luôn sẵn sàng vùi dập những ảo ảnh hạnh phúc mong manh.

Hyunsuk ngước mắt nhìn Yedam, thấy em đã cao lớn hơn nhiều, tóc nâu, khuyên tai bạc, ra dáng thanh niên trưởng thành. Đáng lẽ nếu mọi chuyện suôn sẻ, có lẽ anh và em sẽ lại ngồi hàn huyên tâm sự, nhưng rốt cuộc thì chẳng có gì suôn sẻ cả. Em lạnh nhạt đi nhiều phần, cũng chỉ xem anh là một người quen cũ, mà Hyunsuk cũng chẳng chứng kiến đủ nhiều thứ để có thể chia sẻ cùng em những khó khăn.

Yedam nói với anh một lời cuối trước khi rời đi: "Anh đừng trách anh Jihoon nhé."

Đêm đó Hyunsuk trở về khách sạn, nằm im trên giường mà không ngủ nổi. Kì lạ thay, anh không còn thấy nỗi sợ chen ngang trái tim mình như mọi lần nữa. Có một cái gì đó khác đi khi anh nhìn lên trần nhà và gác tay lên trán. Hyunsuk nhận ra rằng có lẽ, anh chỉ quá sợ khi phải thay đổi. Phần nào đó anh thấy nhẹ lòng, nhưng nhẹ lòng vì cái gì thì anh không dám thừa nhận.

Một tuần sau đó, Hyunsuk lao mình vào công việc, cố gắng át đi cảm giác trống rỗng bên trong trái tim. Jihoon đã từng là khán giả đầu tiên trong cuộc đời anh, và việc cậu quên đi tất cả khiến Hyunsuk biến thành một đứa trẻ lạc lối. Cảm giác khi mà anh là người duy nhất còn giữ lại tất cả những kí ức, người duy nhất nhớ đến những chiếc ôm ấm áp và tự lấy đó làm động lực cho bản thân, khi anh đã đi thật xa để quen những người mà anh không biết, trong khi những người đồng hành cùng anh từ những ngày đầu lại lần lượt rời xa, làm Hyunsuk hoang mang và gần như vô định.

Hyunsuk ghé quán vào buổi chiều cuối tuần khi đã kết thúc công việc. Anh vốn không định quay lại nữa, nhưng có một điều gì đó thúc đẩy anh, để đến khi nhận ra thì anh đã đứng ở trước cửa một nơi quen thuộc. Anh thấy Jihoon đang đổ rác ở bên ngoài, và cậu sững lại khi nhìn thấy anh. Hyunsuk không đem gì khác ngoài một chiếc mũ lưỡi trai, anh mặc một chiếc sơ mi kẻ sọc đơn giản. Cả hai nhìn nhau, và Jihoon nhận ra anh. Cậu nhanh chóng mỉm cười:

"Anh là Hyunsuk đúng không? Yedam nói cho em rồi, anh vào trong quán ngồi đi."

Bên trong quán thực ra không thay đổi là mấy. Có chăng chỉ là thay mới đồ đạc, còn lại vị trí vẫn y nguyên. Hyunsuk không nhớ rõ cách bài trí cho lắm, nhưng cảm giác quen thuộc cứ ùa vào tâm trí khi anh chọn ngồi một góc khuất, nhìn bao quát không gian xung quanh mình nhưng lần này chẳng còn hơi đâu mà đánh nhịp lên bàn.

Quán vắng người, ngoài anh ra thì chẳng còn ai nữa. Jihoon đặt lên trước mặt anh một tách cà phê đen nóng hổi, cậu kéo ghế ngồi ở phía đối diện, tươi cười nhìn anh. Park Jihoon, vẫn quen thuộc với một nụ cười tươi và ánh mắt sáng lấp lánh, nổi bật với một nốt ruồi duyên dưới đuôi mắt, trông trưởng thành hơn nhờ đường hàm góc cạnh nam tính. Hyunsuk không nhớ rằng anh đã từng yêu một người đẹp trai như thế này. Lần trước anh không nhìn rõ nhưng lần này thì khác, và vậy nên anh cảm thấy khoảng cách giữa anh và cậu càng xa, tự hỏi liệu cái ôm của cậu có bớt đi phần nào những ấm áp từng có.

Hai người họ bây giờ là hai người lạ. Hyunsuk đã hơi lúng túng và hối hận khi đồng ý bước vào quán vì nghĩ rằng mọi thứ sẽ ngượng ngùng lắm, nhưng Jihoon là ai? Cậu nhấp một ngụm trà, nhìn anh bằng đôi mắt đen láy giờ đây đã thêm chút sắc màu của một người tự lực bươn chải, giọng nói vẫn như một ngày xưa cũ, vẫn đem đến cho Hyunsuk cảm giác muốn thân là thân được ngay. Cậu giải thích cho Hyunsuk nghe về tai nạn năm đó, về việc mất trí nhớ và những di chứng để lại. Hyunsuk vừa nghe cậu nói, vừa lén liếc qua chiếc nhẫn bạc sáng lấp lánh đang kiêu hãnh ngự trị trên ngón áp út của đôi tay thon dài người đối diện.

"Bởi vậy nên em không nhận ra anh. Mãi đến lúc Yedam nói thì em mới biết hồi xưa tụi mình là bạn bè. Lẽ ra anh nên nói với em ngay vào lúc đó. Hôm đó em cứ lo suốt, không biết anh có về được đến nhà không."

"Mà anh sau này cẩn thận nhé. Anh là người nổi tiếng mà. Nếu để người ta bám đuôi thì sợ lắm. Công việc thế nào ạ? Em nghe Yedam bảo là trước khi lên Seoul thực tập thì anh ở đây hơn nửa năm. Vậy là hai đứa mình quen nhau từ khi đó nhỉ?"

"Em không biết nếu mình không bị mất trí thì liệu em có nhớ về những ngày đó rõ ràng không nữa. Cũng lâu rồi, mấy nhỉ, mười năm? Lâu hơn thế nữa. Nhưng em nghĩ là em sẽ không quên anh Hyunsuk đâu, bởi vì nhìn anh Hyunsuk rất đặc biệt. Tự nhiên giờ ngồi nói chuyện thế này làm em có cảm giác lạ quá. Em không ngờ là anh Hyunsuk vẫn nhớ em sau từng ấy năm. Sau bảy năm em mất trí, em chưa từng nghe thấy ai tên là Hyunsuk đến tìm mình cả, nhưng bây giờ lại có một người bạn cũ đến nên em vui lắm."

"Bạn bè em không nhiều, sau khi em mất trí thì gần như không qua lại nữa. Em rất muốn biết xem hồi trước em có quen biết ai, em là người như thế nào, nhưng kí ức mơ hồ lắm. Yedam thì mới có mười mấy nên nó cũng không để ý chuyện cũ, em hỏi nhiều lần lắm nhưng cũng chẳng biết được bao nhiêu." Jihoon vừa nói vừa len lén liếc qua sau vai, nơi Yedam đang đứng tỉ mẩn lau chùi từng cái cốc thủy tinh và dong dỏng tai lên nghe xem cuộc đối thoại ở tít góc phòng có đề cập đến mình hay không.

"Động lực nào đã làm anh tìm đến em sau gần cả thập kỉ thế?"

"Anh đã hứa với em mà."

"Vậy sao? Giống mấy lời hứa trong phim như kiểu khi một người thành danh rồi thì sẽ về thăm lại quê cũ ấy hả? Thích ghê, không ngờ hồi xưa em là bạn của một ca sĩ nổi tiếng."

Hyunsuk nhấp một ngụm cà phê, dựa lưng vào sau ghế, cố gắng ít bận tâm hơn vào những nỗi đau âm ỉ trong trái tim mình và tập trung vào câu chuyện của người trước mặt. Jihoon vẫn ở trước mặt anh huyên thuyên, đôi lúc dừng lại để cho anh mở lời và chia sẻ, nhưng Hyunsuk không nói nhiều. Anh không biết nói gì ngoài những chuyện của bản thân hiện tại, tránh sa đà vào những khoảng kí ức không tên.

Và bởi vì Yedam đã đề cập anh như một người bạn, một người anh em với Jihoon, vậy nên anh không đào sâu vào những câu chuyện trong quá khứ.

Jihoon hỏi anh một câu giữa những khoảng lặng: "Anh Hyunsuk trước giờ có thấy hối hận về điều gì không?"

Hyunsuk không vội đáp. Anh lẳng lặng nhìn cậu tiếp tục cuộc trò chuyện: "Trước giờ em vẫn luôn hối hận, kiểu như giá mà hồi đấy em ghi nhật kí hoặc chụp nhiều ảnh, thế thì bây giờ cũng không cần cảm thấy bứt rứt khó chịu. Nói chung là bảy năm rồi, em cũng dần quen với những kí ức mới, nhưng mà cảm giác khó chịu khi mình không nhớ gì nhiều về quá khứ thì vẫn còn âm ỉ. Nhiều lúc em tự hỏi nếu như bạn bè em mà bị mất trí giống như em thì em sẽ thấy như thế nào. Có gì khác giữa cảm xúc của một người bị lãng quên và một người không còn kí ức gì nhỉ. Em muốn biết lắm, mà hẳn là đau khổ như nhau thôi. Nhiều lúc em muốn xem việc mình bị mất trí là một món quà, nhưng mà khó quá. Liệu có ai thấy việc bị mất trí là may mắn không anh ha? Chắc là có, mà, em cũng không chắc."

"Anh Hyunsuk có thấy khó chịu không nếu em nói nhiều quá? Rõ ràng là em hỏi anh mà chưa nghe anh trả lời nữa. Anh Hyunsuk có hối hận về chuyện gì không?"

Hyunsuk ngập ngừng hồi lâu, nhẩm lại trong tâm trí. Cuộc đời anh kể từ khi chuyển từ Busan đến Seoul đã gặp phải rất nhiều khó khăn và gian khổ. Con đường duy nhất mà anh có thể đi là bắt buộc phải được ra mắt. Anh nghĩ đến đống hàng hiệu ở nhà, gần trăm tệp âm thanh trong studio riêng, nghĩ đến biển xanh lấp lánh những người hâm mộ, nghĩ đến những chiếc biển quảng cáo.

Những thứ mà người bình thường "có làm cả đời cũng không đạt được".

Quên mất rằng bản thân anh đã đánh mất điều mà không phải ai cũng có được.

Vậy nên anh nói: "Anh không hối hận vì bất cứ điều gì cả."

Jihoon yên lặng, tay đặt trên tay cầm của cốc trà. Cậu nhìn anh dịu dàng, mỉm cười rất khẽ,

"Vậy thì tốt quá rồi."

Giả sử như lúc này trời còn sáng và lất phất mưa, có lẽ Hyunsuk sẽ bật khóc. Nhưng anh chỉ thấy trái tim mình trĩu nặng trong lồng ngực. Màu trời chuyển tối hẳn mà anh và Jihoon vẫn ngồi đối diện nhau. Anh nhớ rằng anh đã từng rất tận hưởng khi nghe Jihoon huyên thuyên về những điều nhỏ nhặt, nhưng giờ cảm giác ấy không còn nữa.

"Jihoon này."

"Dạ?"

"Em có phải một người biết giữ lời hứa không?"

"Em chỉ hứa những việc trong khả năng, nên trước giờ chưa thất hứa với ai." Jihoon gật gật đầu: "Sao thế ạ? Giới showbiz có chuyện khó chia sẻ sao ạ?"

"Không đâu." Hyunsuk bật cười.

Rốt cuộc là anh đang mong chờ cái gì thế này? Hyunsuk uống cà phê, cảm nhận cái đắng ngắt đang trôi từ cuống họng xuống một mớ bòng bong trong bụng.

"Yedam bảo tụi mình là anh em hả?"

"Vâng."

Hyunsuk cười, uống thứ nước đen ngòm lờ lợ trong tách trước khi hỏi lại: "Nếu anh nói chúng ta không phải là anh em thì em có tin không?"

"Lúc em không nhớ anh là ai, anh đã khóc rồi chạy đi ngay. Thậm chí anh còn không đủ bình tĩnh để ngồi lại nữa." Jihoon mỉm cười, thấu hiểu: "Nếu là người quen xã giao thì sẽ không phản ứng như thế."

"Nhưng mà dù là mối quan hệ thế nào thì bây giờ em cũng sẽ không gò ép anh đâu. Anh Hyunsuk là một người nổi tiếng mà. Nhiều lúc, cái gì qua rồi thì cứ để nó qua đi."

Không như những bài hát tình yêu. Chẳng ai được sinh ra chỉ để yêu một ai đó khác. Chẳng ai được sinh ra chỉ để trở thành một mảnh ghép bé nhỏ trong thế giới của một người nào đó khác.

Một khoảng lặng như tờ. Hyunsuk nhớ sự im lặng trong công viên vào đêm hè mười năm trước, khi anh ôm cậu và tha thiết mong rằng cậu sẽ chờ mình. Khi ấy anh không thấy nét mặt của Jihoon, nhưng giờ thì anh thấy.

Đôi mắt luôn nhìn anh trìu mến bây giờ không còn mang lại cho anh những cảm giác thân quen. Nó vẫn ấm áp, vẫn trong veo, nhưng giờ đã không còn xao động bởi thứ gọi là tình yêu.

Nó khiến Hyunsuk đau, không phải ở con tim, mà là ở một nơi khác.

Cả hai chăm chú nhìn vào mắt nhau trước khi Jihoon nhận ra có tiếng nói ồn ào trước cửa quán. Cậu hiểu là sắp có khách, vậy nên cậu nghiêm chỉnh ngồi thẳng người, nhanh chóng uống hết chỗ nước còn lại trong cốc.

"Thế nhé, anh cứ ngồi chơi thỏa thích đi. Quán này sang tuần là ngừng kinh doanh rồi, nên anh tận hưởng thoải mái, đừng để bản thân nuối tiếc."

"Ngừng kinh doanh?"

"Vâng. Thành phố đổi khác rồi, mà khu phố này toàn những cửa hàng cũ, so với mặt bằng chung thì không thu được lợi nhuận nhiều. Chính quyền định quy hoạch lại, vậy nên sắp tới em không ở đây nữa."

Hyunsuk lặng người trong khi Jihoon ngửa cổ uống nước. Một lúc rồi mà những vị khách trẻ chưa bước vào trong quán, họ cứ đứng nói chuyện ồn ào ở bên ngoài. Hyunsuk nhìn ra ngoài cửa kính rồi lại nhìn xuống tách cà phê đen đã vơi bớt một nửa trước mặt mình, thấy chẳng còn bụng dạ để uống thêm nữa.

Nhưng rồi anh sững lại.

Tim anh đập thình thịch, một cảm giác mãnh liệt dâng lên khiến anh khó thở.

Những kí ức ồ ạt chảy về trong tâm trí anh. Cái chạm đầu tiên trong gian phòng đầy người, ngập tràn sắc vàng và thơm mùi cà phê đắng; những cái ôm, những lần nắm tay, những tràng cười khúc khích theo anh cả khi vào những giấc mộng; hình bóng cô độc của Jihoon khi đứng dưới sảnh chung cư, ánh mắt cậu lúc nhìn anh ở trạm xe buýt; nỗi đau dâng lên trong lòng anh khi anh nhìn thấy một người quá đỗi bao dung và dịu dàng, ảo tưởng rằng người ta sẽ cứ đứng ở đó mãi.

Nhận ra rằng trước giờ Jihoon luôn phải đứng nhìn anh từng bước từng bước rời xa cậu.

Hyunsuk nín thở, cố ngăn không cho nước mắt trào ra khỏi khóe mi. Tất cả mọi người đều có lý do để hợp lí hóa việc từ bỏ một điều gì đó, cũng giống như anh năm xưa khi quyết tâm rời khỏi Busan và đến với Seoul hoa lệ, với khát khao đi tìm giấc mơ mang tên mình. Anh nhìn Jihoon chậm rãi đứng dậy, và trong cái nghẹn ứ nơi cuống họng, anh níu cậu lại bằng một tiếng gọi.

"Sao lại là cà phê đen, Jihoon à?"

Jihoon ngoảnh lại nhìn anh, cặp mắt sắc sảo đen láy khiến anh không tài nào nhìn ra dù chỉ một chút rung động bên trong đó.

"Sao em lại mang cà phê đen cho anh?" Hyunsuk lặp lại, sợ ý tứ mình không đủ rõ ràng như sự thật đang phơi bày trước mặt.

Cả hai nhìn vào mắt nhau, điên cuồng kiếm tìm suy nghĩ ẩn sau một con người, nhưng rốt cuộc lại chẳng thấy gì ngoài những thương tổn.

Một khoảng im lặng kéo dài,

mãi cho đến khi Jihoon nở một nụ cười tử tế, hệt như vào đêm đầu tiên mà họ gặp mặt.

"Đó là món bán chạy nhất quán em."

Cậu chầm chậm cất lời, nói ra một điều dĩ nhiên mà có lẽ Hyunsuk bỏ quên mất.

"Anh Hyunsuk uống ít cà phê thôi nhé, có hại lắm. Chúc anh ngon miệng."

Và đây là lúc Hyunsuk cảm nhận được điều anh đã hiểu từ mười năm trước: Jihoon luôn biết chính xác điều gì tốt cho anh. Cậu mỉm cười, gật nhẹ đầu chào rồi tiếp tục công việc của bản thân.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh thấy cậu quay lưng lại, đi về một nơi không có anh ở đó. Một nơi có vẻ tươi sáng, không hề có nỗi buồn hay âu lo.

Hyunsuk nhìn theo bóng lưng của cậu, và chợt nhận ra rằng không như mọi lần,

lần này, Jihoon là người rời đi.

Và biết đâu, Hyunsuk nên cảm ơn vì cậu đã mất trí nhớ.

 

.

.

.

.

.

.

 

Và câu chuyện về họ khép lại tại đó.

Thực sự khép lại, trong khi với Hyunsuk, đây mới chỉ là khởi đầu của những cuộc đấu tranh còn đang chờ đợi ở phía trước.

Ngày hôm đó, sau khi rời khỏi quán nước, Hyunsuk đã gặp rất nhiều chuyện, làm rất nhiều chuyện.

Từ khi trời đang chuyển tối cho đến khi tối hẳn, anh lang thang trong lòng thành phố, điên cuồng kiếm tìm dấu tích của công viên cũ. Anh hỏi hết người này đến người khác, muốn tìm đường về lại chốn xưa, nhưng tất cả mọi người đều lắc đầu không biết. Mười năm, kẻ đến người đi, những người anh gặp đều không hay biết gì về công viên năm xưa mà anh muốn tìm. Hyunsuk đã tra trên điện thoại, và hiểu là công viên cũng nằm trong chính sách quy hoạch của chính quyền, cũng giống như quán nước nhà họ Park, chỉ là nó đã biến mất từ lâu.

Dẫu vậy anh vẫn mong chờ một điều rất mong manh. Đường phố ngập tràn sắc hoa hồng, xuân đến nhưng trời còn lạnh, biến đổi khí hậu làm cho thời tiết mấy năm nay thay đổi thất thường. Hyunsuk không có thời gian để ý hoa cỏ, anh đi suốt ba bốn tiếng đồng hồ, tìm kiếm thứ mà anh biết là đã biến mất. Anh như một đứa trẻ lạc lối vô vọng gào la, chỉ có điều thanh âm của anh không có lấy một người nghe thấy. Anh cần một nơi vẫn giống trong kí ức của anh, một nơi để cho anh biết rằng anh không cô độc giữa những vũng lầy quá khứ. Anh tìm một sự an ủi, rằng ai đó nói cho anh biết rằng anh không sai, nhưng rốt cuộc, anh lại chẳng tìm thấy điều gì.

Anh rời bỏ mọi thứ, và rồi muốn tìm lại.

Suốt cả buổi kiếm tìm tung tích của công viên cũ, nơi đã từng chứa đựng rất nhiều kỉ niệm, Hyunsuk đành phải bỏ cuộc. Có lẽ nó đã biến thành một khu vui chơi nào đó, anh không biết. Để đến khi nhận ra rằng bản thân đã mất mấy tiếng đồng hồ loanh quanh trong những khu phố từng quen không vì mục đích gì cả, Hyunsuk đã phải đuổi theo chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày để về được khách sạn.

Nhưng anh không đuổi theo kịp chiếc xe đó. Đúng như Jihoon nói. Sẽ không có điều gì đứng yên mãi để chờ đợi một điều gì khác. Cơ hội, con người, hay thậm chí là xe buýt, cũng vậy thôi.

Mười một giờ rưỡi đêm, Hyunsuk ngồi ở trạm xe buýt, gửi cho quản lý của mình tín hiệu định vị, rồi tắt điện thoại nhét vào túi áo.

Trước kia Hyunsuk và Jihoon chưa bao giờ hẹn nhau quá mười giờ tối, vì trẻ con thì không được ra ngoài đường vào giờ đó. Bây giờ anh đã thành người lớn, được tung tăng trên khắp mọi nẻo đường, nhưng anh chẳng có nơi để đến, chẳng có nơi để về.

Anh ngẩng đầu, nhìn ngắm hai bên đường tối om và không còn nhiều người qua lại. Đêm xuống lạnh cóng, hoa rơi nhuộm hồng cả một con đường, mang theo một mùi hương dễ chịu khi có làn gió tạt ngang. Nổi bật giữa màu đen đặc quánh của không gian, ở phía xa xa kia có một chiếc ti vi màn hình lớn vẫn còn đang sáng đèn.

Hyunsuk thấy chính anh ở trên đó.

Trên màn hình lớn, có một người đang chuyển động. Ở trên đó, anh đang mỉm cười, nháy mắt, một tay giơ lên chống cằm để khoe chiếc đồng hồ thời trang đắt tiền, cũng là mẫu mới nhất hiện nay. Nụ cười của người trên đó vừa đẹp vừa tươi, ánh mắt trong veo, lông mi dài và mũi cao dọc dừa, đôi môi hồng hào cùng làn da không tì vết. Choi Hyunsuk trông sành điệu trong một bộ com lê sang trọng, từng hơi thở toát ra mùi tiền.

Choi Hyunsuk, vị trưởng nhóm tài ba của một trong những nhóm nhạc nổi tiếng nhất, một trong những thần tượng dẫn đầu xu hướng giới trẻ thời bấy giờ. Choi Hyunsuk, nhà sản xuất âm nhạc với những bản hit làm chao đảo giới nghệ thuật, một rapper tài năng được xem là đỉnh cao của thế hệ thần tượng mới.

Choi Hyunsuk, thinh lặng ngồi trong bóng tối im lìm, nhìn thấy chính mình đang cười giữa biển trời đen tối. Nụ cười anh thắp lên một vầng hào quang ở phía xa kia nơi chân trời, còn ở nơi đây, nước mắt anh sáng long lanh trong ánh đèn điện nhỏ bé lạnh lẽo nơi trạm xe buýt.

Hyunsuk sinh ra là để tỏa sáng, vậy nên cả nước mắt của anh cũng phải thật lộng lẫy. Anh quen với những tấm ảnh chụp đôi mắt anh long lanh nước; người ta nhìn vào đôi mắt anh khi khóc và ngợi khen vì trông chúng như chứa cả dải thiên hà. Hyunsuk quên mất đã có lần anh khóc nức nở khi gục trên vai một cậu thiếu niên trong đêm hè lạnh lẽo ở công viên vắng người, quên mất rằng anh đã từng là chính anh khi được ôm trọn trong một vòng tay ấm áp; khi anh mộc mạc, không trang điểm, nước mắt tèm nhem, và người ấy vẫn yêu anh bất chấp, yêu hết tất thảy những điều không hoàn hảo mà anh bộc lộ.

Hyunsuk không nhìn nổi chính mình ở phía đằng xa, không chấp nhận nổi việc bản thân mình đã chọn bước trên con đường không thể quay lại. Có lẽ một ngày nào đó anh sẽ chấp nhận, hoặc ngay ngày mai anh sẽ lại quay về guồng quay công việc - bởi vì tất thảy mọi đánh đổi đều xứng đáng; nhưng không phải hôm nay, không phải khi Hyunsuk nhận ra rằng anh vẫn dễ tổn thương như một đứa trẻ mười sáu tuổi.

Sự tử tế của người mà anh yêu khiến anh chao đảo, khiến anh cảm giác bị bỏ rơi trong thế giới hào nhoáng anh đã chọn, trong một đêm xuân giống hệt đêm khởi đầu của tất cả mọi chuyện từ mười năm trước. Hyunsuk ôm mặt khóc nức nở, ngồi thụp xuống trên vỉa hè. Anh thấy nước mắt mình mằn mặn, thấy trong gió xuân có mùi hoa anh đào và cả mùi sô cô la nóng đặc phảng phất; anh thấy vị kem tươi hòa cùng cái đắng tan trong miệng, thấy thứ gì vừa thơm vừa béo đang ở ngay gần nhưng lại không thể chạm đến.

 

.

.

.

 

Về sau, Hyunsuk mang chuyện đó ra và kể như đang đùa, rằng có một lần anh đã khóc rất thê thảm khi để lỡ mất chuyến xe cuối cùng trở về nhà.

 

.

.

.

 

Chờ đợi là một điều khó nhằn;

Sẽ có những cuộc giằng xé nội tâm, giữa việc tiếp tục chờ đợi hay từ bỏ. Khước từ những cám dỗ bên ngoài để vẹn một lòng với một người duy nhất, một mình phấn đấu vươn lên khi không có một ai bên cạnh - thật khó để giải thích xem một người có thể lấy từ đâu động lực để làm những chuyện như thế. Không một ai có thể phán xét hay trách cứ quyết định của những người trong cuộc, nhất là những người đã chờ đợi, chỉ là theo một cách khác.

Hẳn là ai ai cũng sẽ nghĩ như vậy.

Thật tiếc, những người tử tế, biết thấu hiểu, thậm chí còn nghĩ nhiều hơn nữa. Đối với họ, việc người kia có lựa chọn quay trở lại hay không, có bị thu hút bởi những cám dỗ và có trở thành nạn nhân của phép tính giữa thời gian và khoảng cách - đó mới thực sự là lí do khiến họ đưa ra quyết định. Đặt cảm xúc của đối phương lên trên hết và lựa chọn điều đúng đắn đến nỗi không một ai có thể phản bác, họ quên đi rằng họ cũng có trái tim, bình đẳng như ai.

Yedam lật chiếc biển treo ngoài cửa, từ mặt "Open" chuyển thành "Closed", đi vào trong và tiếp tục dọn dẹp. Em nhìn chiếc nhẫn mà anh mình đã trả lại đang đặt trên quầy thu ngân, em cầm lấy nó và đeo vào tay mình.

Yedam nhìn Jihoon đang xếp lại bàn ghế. Em mở ngăn tủ, lôi tiền ra để đếm doanh thu, mắt len lén liếc qua mấy tờ hợp đồng nhà đất để lộn xộn ngay cạnh. Người ta đến hỏi mua quán, anh trai em bàn bạc đến tận mười hai giờ đêm mới xong.

Em nghe tiếng bàn kêu lạch cạch, anh trai em vẫn chăm chỉ quét dọn, cả không gian rơi vào yên lặng. Từ khi hai bác mất, anh trai em trầm tính hẳn, lúc nào cũng nhớ nhớ quên quên. Anh trai không nhớ em học lớp nào, đôi lúc đi ra đường còn quên mang theo dép, tính tiền nhầm là chuyện cơm bữa, có khi còn bị người ta quỵt tiền.

Vậy mà em chưa từng thấy anh quên bất kì điều gì từ người kia, từ ngày ra mắt, đến ngày tổ chức fansign đầu tiên, ngày sinh nhật hay ngày comeback... Anh của em chưa từng bỏ lỡ một lễ trao giải nào miễn là TRSR10 được đề cử, thậm chí, anh đã luôn điên cuồng bình chọn cho ai kia ở các chương trình sống còn trước khi ra mắt.

Suốt bảy năm trời nuôi em học tập, anh của em đã rất vất vả, nhưng lúc nào cũng muốn giữ quán nước cho bằng được, dù cho phải sống xa họ hàng và phải đơn độc bươn chải. Những cửa hàng khác bên cạnh sau khi được trả nhiều tiền thì đã nhượng lại mặt bằng cho chính quyền từ lâu, còn anh của em năm lần bảy lượt sửa sang quán cho "phù hợp với cảnh quan đô thị", hết lần này đến lần khác nài nỉ chính quyền đừng gỡ quán đi, cứ như vậy cho đến tận đầu tuần nay, anh đột nhiên đồng ý nhượng lại đất.

Vì lí do gì thì đến ngày hôm nay em mới tự hiểu ra.

Bằng một cách nào đó, anh của em luôn là một người biết giữ lời hứa.

Em lắc lắc đầu, trút ra một tiếng thở dài khe khẽ, lại giật mình khi nghe anh mình gọi: "Yedam à, mở Superstar lên nghe."

Yedam rời khỏi ghế của mình, em tiến đến chiếc máy tính đã kết nối sẵn với dàn loa trong quán. Gõ lạch cạch lên bàn phím, em than phiền: "Anh nghe bài này mãi không ngán hả? Jeongwoo phải cảm ơn anh vì hơn nửa lượt xem trong này là nhờ anh đó."

Jihoon không đáp, cậu vẫn đứng quay lưng lại với em, tay nâng lọ hoa để bàn lên xem xét, ra chiều nghiêm trọng lắm. Em trai cậu thấy thế thì lắc đầu, một hồi lâu mới buông ra câu nói:

"Món bán chạy nhất quán mình là cà phê đen hồi nào, sao em không biết?"

Em nhấn vào video cover của Jeongwoo, bực bội quay lại chỗ đếm tiền nhưng mọi thứ đã xong mất rồi. Yedam rủa thầm vì sao mình làm nhanh thế, em xếp gọn từng tờ tiền có mệnh giá khác nhau vào từng ngăn rồi đóng tủ thật mạnh, giật phắt lấy áo khoác trên giá treo để phát ra tiếng động, báo cho cái người đang đứng quay lưng lại với em rằng em sẽ về trước.

Yedam bước ra ngoài ngay vào lúc Jeongwoo hát câu cuối của Superstar. Em đi một khoảng trong nỗi ấm ức, nhưng rồi linh tính bảo em quay đầu lại.

Ngọn lửa ấm ức của lòng em dịu đi nhiều, thế chỗ cho niềm xót xa; khi thấy xuyên qua lớp cửa kính là bóng lưng anh trai em ngồi thụp xuống sàn nhà, run rẩy kịch liệt như chính anh của mười năm trước.

Và giả như; nếu Yedam có nghe được lời chia sẻ nửa đùa nửa thật của Hyunsuk sau này, có lẽ em sẽ nói cho anh biết một điều.

Rằng Hyunsuk không phải người duy nhất khóc thê thảm khi chứng kiến chuyến xe cuối cùng rời đi.

Rằng khi tỉnh dậy từ sau tai nạn, lúc ôm lấy tấm ảnh của người yêu trên giường bệnh trắng toát, anh trai em đã hát lên câu cuối của bài hát được nghe vào ngày được ai đó thơm lên má.

Rằng,

 

"Em yêu anh,

thật lòng em rất yêu anh."

 

.

Notes:

- Mình từng chia sẻ, "có lẽ sẽ có những thứ khiên cưỡng, gượng gạo xuất hiện trong những câu chuyện tương lai của mình". Superstar là một thứ như thế. Trải qua hai lần viết lại, một lần với hơn mười bốn ngàn từ và một lần với hơn mười bảy ngàn từ, vẫn sẽ có những đoạn hội thoại còn nhiều vướng mắc, có những câu văn đuối tay và làm ảnh hưởng đến cảm xúc của độc giả. Nó không buồn, hoặc bởi vì mình diễn đạt nó chưa tới, vậy nên mình đã không đặt cảnh báo.

- Rất chân thành cảm ơn tất cả các bạn vì đã quyết định đọc nó, kể cả sau khi chính mình thừa nhận rằng mình cảm thấy không hài lòng với nó cho lắm. Mình không biết quyết định đăng nó lên là đúng hay sai, nhưng mình hy vọng rằng nó sẽ không làm các bạn phí thời gian.

- Xin chân thành gửi lời cảm ơn đến người bạn thân nhất của mình, người đã không màng phiền toái mà giúp đỡ mình trong khi hoàn thành bộ truyện này và cả những câu chuyện khác. Mình yêu bạn rất nhiều.

Series this work belongs to: