Actions

Work Header

how do i like you (when we’re in a game?)

Summary:

Chương Hạo vốn không thích skinship. Anh không khó khăn với nó, nhưng nếu được lựa chọn, hẳn anh cũng sẽ chẳng mặn mà gì.
Mặt khác, Sung Hanbin dường như luôn sẵn sàng dang rộng vòng tay ôm lấy những người thân thiết của mình.

Notes:

truyện không liên hệ hay dựa trên bất kì sự kiện và nhân vật có thật nào. không sử dụng cho mục đích phi giải trí.

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Chương Hạo vốn không thích skinship. Anh không khó khăn với nó, nhưng nếu được lựa chọn, hẳn anh cũng sẽ không mặn mà gì.

Những người bạn, trong vô vàn phòng tập anh ghé qua, luôn đặt tay lên vai, hay khoác tay qua người anh sau mỗi lần anh chinh phục vũ đạo phức tạp. Bạn đồng hương thì thích khoác tay hoặc khóa người anh chặt cứng mỗi lúc cười mệt vì đùa giỡn. Còn bây giờ, nhóm thực tập sinh ôm chầm và nắm lấy tay nhau trong thời khắc dự đoán kết quả. Chương Hạo luôn bên cạnh họ mọi lúc, vì sự có mặt của anh khiến mọi người bớt đi phần nào lo lắng, nên anh không ngại. Anh sẽ ở đây những lúc này. 

 

Thế mà cậu thực tập sinh đó lại khác hẳn.

 

Sung Hanbin dường như luôn sẵn sàng dang rộng vòng tay ôm lấy bạn bè thân thiết của mình. Kể cả Han Yujin hay dỗi, đứa nhỏ mà Chương Hạo thầm né xa, cũng đang yên vị trên đùi cậu. Mỗi khi Chương Hạo nhìn thấy cậu, một là đang tập luyện, còn không thì cũng đang bá vai bá cổ ai đó. Không phải là anh cố tình săm soi đâu.

 

Vấn đề là, Chương Hạo không để ý cũng chẳng được, nếu Matthew vẫn là bạn cùng phòng kiêm đồng đội của anh trong vòng đầu tiên. Nhóc đó đáng yêu lắm, chẳng ai cưỡng được sức hút ấy cả, bao gồm cả anh trai quen biết nhiều năm Hanbin của nhóc. Hanbin thi thoảng lại ghé qua tám chuyện, lúc thì kiểm tra tình hình thằng bé, còn Chương Hạo chỉ có thể kiên nhẫn đợi đến khi cả hai vẫy tay tạm biệt. 

 

Rồi Chương Hạo bị việc riêng xoay mòng mòng cho đến tận ngày biểu diễn, anh mới nhận ra Hanbin đã kết bạn với các thành viên khác trong nhóm, còn khiến cả Min mở lòng với mình nữa. Lúc mà anh đứng dậy khỏi ghế makeup, chờ stylist đến, Hanbin đã ôm và vẫy tay chào mọi người trước cả khi anh kịp mở miệng. 

 

Đến tận giờ, dù Chương Hạo là thực tập sinh duy nhất nhảy đôi với Hanbin trong đoạn video ngắn, anh vẫn cảm thấy lạ lẫm. Chuyện duy nhất họ trao đổi với nhau là làm sao để cải thiện vũ đạo. Anh vốn có thể nói thêm với cậu được vài câu, nhưng rồi lại bỏ lỡ.

 

Chẳng hiểu sao nữa, nhưng anh cảm thấy mình hơi bị xa lánh thì phải? Dù chưa bao giờ là người mong cầu ánh nhìn của ai, nhưng giờ đây, anh lại muốn được cậu chú ý. 

 

“Em muốn đi dạo quanh đây không?” Chương Hạo không biết mình đang nói gì nữa. Não chưa kịp xử lý mà mồm miệng đã chạy trước rồi. Không giống mình ngày thường chút nào. 

 

“Chúng ta quay xong sớm mà. Sao lại không?” Hanbin mỉm cười, Chương Hạo đảo mắt, rồi lại nhìn chằm chằm cậu. Hanbin thả điện thoại công ti vào túi áo khoác to sụ, run khẽ khi vải áo trơn tuột cọ qua cánh tay. 

 

“Lạnh thật.” Hanbin xoa lòng bàn tay rồi cất bước. Chương Hạo theo sau, hai tay chôn chặt trong túi áo bông. 

 

“Ừm. Thời tiết này quay chụp đến khổ.” Chương Hạo thở dài, làn khói mỏng tìm đường thoát khỏi miệng. Hanbin khúc khích cười, vờ đưa tay bắt lấy. Chương Hạo nhàm chán nhìn cậu. 

 

“Sao nào? Giờ tay em ấm lắm luôn.” Khoé môi lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ. 

 

“Được thôi.” Chương Hạo nhướng mày, rút tay ra khỏi túi áo. “Để anh xem thử xem ấm đến thế nào.”

 

Cậu gật đầu, nhẹ nhàng cầm cổ tay Chương Hạo rồi hà hơi, lòng bàn tay anh vương lại hơi ấm nhàn nhạt. Chương Hạo nắm chặt, tranh thủ giữ lấy chút tàn còn sót lại. 

 

“Thấy chưa?” Hanbin nhoẻn miệng cười, thả tay ra. Bỗng cổ tay anh lạnh đi một chút. 

 

Chương Hạo từ chối cho ý kiến, bởi tay anh vẫn lạnh buốt, nhưng khuôn mặt lại nóng rực. 

 

--------------

“Hạo ca!” Tiếng gọi phát ra từ góc phòng tập. Hanbin trông như một cục tròn màu xanh tím, ngồi quanh dàn thực tập sinh khoác trên mình đủ màu sắc. Tất cả quay lại nhìn Chương Hạo. 

 

Anh bước tới, “Mọi người đang làm gì vậy?” 

 

“Bọn em đang hỏi nhau xem trước khi tham gia chương trình, cả đám đang làm gì thôi.” Ye Dam tiếp lời. 

 

“À.” Chương Hạo gật gù, đoạn lùi ra khỏi vòng tròn nhỏ. 

 

Anh có không ít thứ để nói, về bản thân lẫn những hoạt động trước kia. Vô số phòng nhảy đã từng ghé qua, chuyện là giảng viên âm nhạc được chứng nhận, và chơi được violin, hay tự học tiếng Hàn. Những điều anh từng tiết lộ trong hoạt động phút, nhưng chưa bao giờ thực sự nói về chúng. Chương Hạo vốn thích kể riêng với một người bạn thân hơn là cả nhóm người, anh ngại những lời tâng bốc hưởng ứng sau đó. Được mọi người chú ý cũng vui đấy, nhưng ghen ghét ngầm còn đáng sợ hơn. 

 

“Thôi anh đi tập đây.” Anh gật đầu, những người khác vẫy tay chào khi anh rời đi. Đúng hơn là khi anh toan rời đi, vì Hanbin nhổm dậy khỏi chỗ, giữ chặt cổ tay anh. 

 

Chàng trai nhỏ tuổi hơn bĩu môi (nom cũng dễ thương). “Em gọi anh đến đây mà, ở lại đi anh.” Chương Hạo tưởng mình nhìn nhầm người. Giọng cậu chẳng khác gì Matthew cả. 

 

“Không sao đâu, anh sẽ quay lại sau.” Anh ngọ nguậy, cố thoát khỏi bàn tay níu chặt, song chẳng xi nhê gì.

 

“Sao anh lại đi? Đến ba rưỡi chiều camera mới chạy cơ mà.” Hanbin mè nheo, ừm, cậu mè nheo. Chương Hạo đã tiến xa đến vậy à, từ một thực tập sinh bị Sung Hanbin bơ đến giai đoạn được người ta làm nũng luôn? Trước bàn dân thiên hạ? 

 

Anh câm nín nhìn Hanbin và những cậu trai khác một lượt, cảm thấy hơi kì dị khi tranh luận qua lại giữa nhiều người thế này. 

 

Nhóm người yên tĩnh lại, Chương Hạo thầm mong mặt hay tai của mình không đỏ ửng lên.

 

Thôi có gì anh chỉ cần im lặng lắng nghe là được. Có khi sẽ biết thêm gì đó về Hanbin khi ngồi đây. Chương Hạo thả lỏng nắm tay, để Hanbin kéo mình xuống bên cạnh. 

 

“Hanbin, anh từng ở Cube khi nào vậy?” Hanbin tiếp cuộc nói chuyện dang dở, và bầu không khí dường như đã nhộn nhịp trở lại, Chương Hạo thầm thở phào. 

 

“Em vào công ti sau khi hội thực tập sinh đợt Pentagon giải tán. Trong đó có cả anh và Matthew phải không?” Sung Hanbin gật đầu, Park Hanbin ra hiệu đã hiểu. 

 

“Ừm, bọn anh cũng rời đi.” Đến khi cậu cầm tay anh đặt lên đùi, Chương Hạo mới nhận ra Hanbin vẫn nắm lấy cổ tay mình không buông. “Lúc đó hơi quá sức chịu đựng với bọn anh.” 

 

“Ồ các cậu, ở Trung cũng có phòng tập dạng đấy.” Quan Duệ cất lời. Chương Hạo định nhìn về phía bạn mình rồi nếu Hanbin không tự dưng dùng ngón cái mân mê lòng bàn tay anh. Trước tất cả mọi người. 

 

Quan Duệ bắt đầu giải thích quy tắc và điều kiện trong phòng tập, nhưng chẳng có câu nào lọt vào tai Chương Hạo. Trò nghịch ngợm vô vị của Hanbin chộn rộn lòng anh không yên. Khi Quan Duệ nói xong, Hanbin vẫn đang vờ đo dáng tay hai người, tay cậu chốc đan vào, chốc lại thả ra. 

 

“Mình nghĩ mình biết Chương Hạo từ lúc đấy rồi cơ, cậu ấy nổi lắm.” Quan Duệ nói. 

 

“Ồ?” Chương Hạo rời mắt khỏi tay cả hai, lần đầu tiên từ lúc ngồi xuống. “Thế hả.” 

 

“Ừm, vũ sư lúc nào cũng lảm nhảm về cậu.” Chương Hạo cố gắng không đỏ mặt khi thấy Quan Duệ liếc mắt xuống rồi nhìn thẳng về phía Chương Hạo. Rõ ràng cậu bạn đã phát hiện ra bàn tay của hai người. 

 

“Xấu hổ thật đấy.” Những lời khen ngợi, cả tình thế khó xử hiện tại. Tất nhiên chẳng ai hiểu được. 

 

Những thực tập sinh khác chêm vào, trầm trồ kêu ngầu, đỉnh thật hay đại loại vậy. Chương Hạo vội vàng cảm ơn, cố lảng đi bàn tay Hanbin đang vuốt những lọn tóc lộn xộn của anh ra sau tai. 

 

“Anh ấy ngượng kìa.” Hanbin cười, dái tai Chương Hạo chợt nhói nhẹ. Xem chừng nó cũng đỏ rực không kém gì tóc anh, anh vô lực chấp nhận. 

 

Mọi người cười ồ lên, Chương Hạo bối rối không biết mình nên cúi đầu xuống hay làm gì đây. Anh nghe ai nói đáng yêu thật bên tai trái mình, quay sang nhìn, trên miệng Hanbin lại là nụ cười tỏa nắng ấy. Ánh mắt Chương Hạo vội lảng sang đám người đang cười nghiêng ngả, chỉ thế tim anh mới không muốn nổ tung lên được. Anh rút tay ra rồi kéo dãn cánh tay căng cứng. 

 

Mọi người tiếp tục với những câu chuyện trước kia. Chương Hạo dỏng tai, không muốn bỏ qua chi tiết nào về cuộc sống của Hanbin, nhưng chẳng ai nói gì. Chương Hạo cũng không nói nhiều về mình.

 

Những tưởng Hanbin sẽ lại cầm lấy tay Chương Hạo nghịch ngợm, nhưng cậu chẳng làm gì. Chương Hạo vốn có thể dối lòng mà vờ thở phào, nhưng anh lại có chút nhớ khoảnh khắc ấy. 

 

--------------                                                                

Trời tối muộn, một lúc nữa thôi là qua nửa đêm. Chương Hạo một mình trong phòng tắm kí túc. Những cậu trai khác đã xong xuôi hết, tủ phòng tắm đầy vệt nước. Anh với tay lấy bịch giấy chưa mở, lau sạch sẽ.

 

Sau khi dọn xong, anh ra khỏi nhà vệ sinh. Hành lang vắng tanh không một bóng người, chỉ trừ tiếng nhạc phát ra từ phòng tập. Giờ này vẫn còn người tập vũ đạo ư? Thật ra mình xong sớm hơn người ta được bao lâu đâu. Chương Hạo tò mò bước tới. 

 

Khi tay anh vừa đinh mở cửa thì tay nắm chợt xoay, một cậu nhóc đi ra khỏi phòng. 

 

“Ơ anh đấy ạ!” Gyuvin cười đến xán lạn dù bây giờ đã là một giờ sáng. Chương Hạo chói hết cả mắt. 

 

“Giờ này mà vẫn chưa ngủ à?” Anh ngơ ngác hỏi.

 

“Vâng ạ! Anh cũng vậy ạ?” Mặt Gyuvin thoáng chút lo lắng.

 

“Không có gì đâu. Tập vũ đạo cho sự kiện sắp tới à?” 

 

“Vâng ạ. Anh Hanbin cũng còn thức luôn. Anh muốn ra gặp anh ấy chút không, Chương Hạo đang ở đây này?” Gyuvin ló đầu ra phía sau cánh cửa, nhắc lại tên anh. Trái tim Chương Hạo chợt rung động, Hanbin cũng đang muốn gặp anh không biết chừng?    

 

Chương Hạo tự nhủ với bản thân, Gyuvin có thể làm vậy với bất kì ai. Anh không đặc biệt đến thế. (Nhưng cũng có thể mà, phải không?) Nhỡ đâu Hanbin định tìm gặp người khác thì sao. (Hoặc có lẽ chỉ anh mà thôi.)

 

“Dù sao em cũng tập xong rồi.” Cậu nhóc cao kều nháy mắt, “Có gì thì ra nhà tắm gọi em nhé!” Nói xong, Gyuvin rời đi, để Chương Hạo chơ vơ trước cửa. 

 

Tiếng nhạc bỗng tắt ngấm, bước chân ai vội vàng chạy ra. Chương Hạo đi vào căn phòng ngột ngạt, không muốn ai nghe phải hai người nói chuyện. 

 

Hanbin đứng trước mặt Chương Hạo, nhịp thở hỗn loạn như vừa chạy việt dã vậy. 

 

Hanbin trông lộn xộn, nhưng vẫn đẹp. Cậu mặc chiếc áo ba lỗ, mồ hôi lưa thưa đọng trên da thịt. Gò má đỏ ửng vì hoạt động mạnh, tóc tả tơi tứ phía. Chương Hạo nhìn chăm chú, bất giác nén tiếng thở. 

 

“Hạo ca.” Chàng trai chăm chỉ mỉm cười ngượng ngùng, Chương Hạo không biết nên đi hay ở đây. Dù chọn thế nào thì tim anh cũng không ổn. 

 

“Em thức muộn thật.” Chương Hạo quyết định nhìn xung quanh căn phòng, lướt qua Hanbin, đi tới chỗ đồ đạc đặt la liệt. 

 

Áo gió màu đen, điện thoại, một chiếc túi thể thao nhỏ. Còn có cả…

 

“Em đeo kính à?” Chương Hạo thả đồ trên tay mình xuống, cầm lấy một chiếc hộp hình chữ nhật.

 

Hộp kính đây mà. 

 

Cứ tưởng mặt cậu trai đã hồng hào lắm rồi, nào ngờ còn đỏ ửng thêm nữa. “Anh! Xin đấy!” Chương Hạo mỉm cười phấn khích, chặn đứt mọi nỗ lực giành lại chiếc kính của Hanbin từ tay anh.

 

“Để anh xem đi mà.” Chương Hạo mở nắp hộp. Chiếc kính sáng màu, thiết kế dạng khối, phong cách sang chảnh trông khá thời trang.

 

Hai bạn trẻ cười ngặt nghẽo, Chương Hạo cố chạy thoát khỏi ma trảo của Hanbin. Sự tự tin không biết từ đâu tới, anh quyết định đeo chiếc kính lên.  

 

Tầm nhìn bỗng mờ hẳn đi, vì cậu không cận nặng lắm, nhưng Hanbin vẫn đứng đủ gần để anh nhìn thấy cậu. 

 

Hanbin cuối cùng cũng tóm được Chương Hạo, anh vừa buông kính ra thì cổ tay bị cậu nắm chặt lấy. Hai người từ từ hạ tay xuống. Chương Hạo nhận ra, tay Hanbin vẫn ở đó không rời.

 

“...Anh có nhìn thấy cái gì không?” Hanbin dùng tay còn lại nhẹ nhàng lau lớp bụi bám trên gọng kính. Ở đó mà còn lưu bụi sao?  

 

“Ờm, chỉ em thôi.” Chương Hạo thành thật trả lời. “Những thứ khác đều nhoè hết cả.”

 

“…Ồ” Tay Hanbin khựng lại. Cả nơi cổ tay dường như cũng cứng nhắc. Anh đã nói sai gì sao? 

 

“Đến lượt em rồi.” Chương Hạo tháo kính mắt xuống, anh mỉm cười, dùng bàn tay rảnh rỗi còn lại trả kính về cho chủ.

 

Chương Hạo có chút đồng cảm với những stylists cố mang kính cho Sung Hanbin nhưng không thành. Một sự kết hợp không thể hợp hơn, chiếc kính của cậu hoàn toàn ăn nhập với đường nét hài hòa trên gương mặt. Trông vừa đẹp trai vừa dễ thương, Chương Hạo chợt hiểu vì sao nhiều người yêu thích cậu đến vậy. (Đây chẳng phải là đối thủ của anh sao?)

 

“Em sẽ thu thập thêm được nhiều fans hơn nếu chịu khó đeo kính đó.” Chương Hạo cười mỉm. “Anh thành fan của em rồi nè.” 

 

“Thật sao.” Có vẻ Hanbin đã hồi phục từ trạng thái khi nãy, Chương Hạo nhẹ nhõm, dù vẫn không rõ tại sao em ấy lại đơ ra như vậy. 

 

“Muốn em dạy anh làm trái tim thương hiệu của Hanbin không?” Cậu mỉm cười tinh nghịch, nâng tay hai người lên. 

 

“Là cái em làm khi mình nhảy chung ở video star dance chứ gì?” Chương Hạo nhướng mày. “Thế thì anh biết thừa.” 

 

“Vậy làm cho em xem đi.” Hanbin gật gù rồi buông tay Chương Hạo. Anh nhìn cậu đầy nghi hoặc, nhưng vẫn làm theo. “Được rồi, chờ đã. Anh nâng tay lên một chút đi.” 

 

“Hoàn hảo.” Cậu căn sao cho trái tim ở giữa đầu mũi Chương Hạo và lồng ngực cậu, rồi nhoẻn miệng cười. 

 

Luồn tay vào khoảng không giữa trái tim, cậu nhẹ nhàng cầm tay Chương Hạo, nâng lên rồi khẽ hôn nơi đốt ngón tay anh. Như một vị vương tử cúi chào quân vương của mình. 

 

“Các fans hẳn sẽ thích, phải không?” Hanbin đứng thẳng dậy, trên mặt thoáng vẻ tự tin; cậu biết rõ mình đang làm gì. Đến lượt Chương Hạo đỏ mặt. 

 

“…Ừm.” Thật hoàn hảo. Với vị fan này. 

 

Cậu nói thế cho ai tin đây? Những buổi fan meeting đều được trang bị tấm kính nhựa chắn, cộng thêm ánh nhìn chằm chằm của vô số bảo an xung quanh. Chỉ khẽ xoa mu bàn tay thôi là đã đủ báo động rồi. Chương Hạo biết, người hâm mộ trong miệng Hanbin chỉ có anh mà thôi. Là anh, trong phòng tập của riêng hai người. Là anh, thực tập sinh duy nhất còn đang thức.

 

Tiếng lòng của anh đã vang đến tận tai Hanbin rồi sao, khi mà chính anh còn không nhận ra?  

Cả người Chương Hạo tả tơi không còn manh giáp. 

 

Lòng anh liêu xiêu vì cậu, và dường như ước mơ cả đời cứ thế chực chờ đổ sụp. Hanbin chỉ cần báo với giáo viên là Chương Hạo sẽ xong đời. Thực tế như một cây búa ngàn cân giáng xuống người anh. Con tim lẩy bẩy như rơi rụng. 

 

“Anh…anh phải đi đây.” Chương Hạo bối rối nhìn xung quanh trừ Hanbin. Hanbin muốn giữ anh lại nhưng tai Chương Hạo như ù đi. Anh đẩy bàn tay lành lạnh trên vai mình ra, cầm lấy túi đồ rồi chạy trối chết ra khỏi phòng tập. Không khí bên ngoài bao quanh vẫn không làm anh đỡ ngột ngạt hơn chút nào. 

 

Rón rén từng bước vào phòng ngủ, anh thả đồ xuống đất rồi chui thẳng vào giường. Lòng thầm mong sự căng thẳng và hoài nghi trong anh sẽ giảm bớt nếu ít gặp cậu hơn. 

 

Mọi thứ anh làm đều không giống mình chút nào. Rời đi không lời tạm biệt, cảm thấy thật dễ xấu hổ bên cạnh người kia, thao thức hơn thường nhật – và tất cả đều xoay quanh chàng trai làm lòng anh chao đảo. 

 

Vì lẽ gì anh lại biến thành một tên ngốc chênh vênh vì tình khi giấc mơ còn dang dở? Vì lẽ gì anh lại tự mình vạch ra điểm trí mạng cho người mà bản thân đang gắng sức vượt qua? 

 

Anh trằn trọc, cố tìm cho ra câu trả lời. Một đêm thức trắng. 

 

--------------

 

Phần lớn thời gian sau đêm ấy, Chương Hạo né tránh Hanbin. 

 

Dù vòng kết hợp K – G hai người cùng chung một đội, không khí căng thẳng cực độ nhưng không ai nói với nhau câu nào. Nếu cần, thành viên khác sẽ trao đổi lại với toàn đội. 

 

Tập luyện liên tục nhiều ngày, từ sáng sớm đến tối muộn vắt kiệt sức lực con người ta. Bấy giờ Chương Hạo mới hiểu, sự bức bối cả về thể chất lẫn tinh thần khiến bản thân khổ sở đến vậy.

 

Anh hầu như không thể uống nước vì phải đợi Hanbin và nhóm người vây quanh cậu tản ra. Cổ họng đau rát không cho anh trình diễn hết sức mình, càng khiến mọi người xung quanh lo lắng. Đến phần đánh giá vũ đạo, huấn luyện viên tặc lưỡi, khiển trách anh nhảy lệch nhạc. Chương Hạo tan thành một mớ hỗn độn.

 

Ngày đầu tiên sau khi trốn chạy khỏi Hanbin, anh thậm chí chẳng thể mở lời với người dễ dàng tâm sự nhất, Matthew, bởi anh lo Hanbin đã kể hết mọi chuyện. Cuối cùng, anh gần như chỉ dính lấy Vương Tử Hạo, mặc cho thời gian trôi qua. 

 

Đêm hôm ấy, khi anh chìm vào giấc ngủ, ngoài hành lang, vài thực tập sinh đã bắt đầu rậm rịch chạy bộ buổi sớm.

 

Đến ngày thứ ba, Vương Tử Hạo và anh ngồi bên máy sưởi nhỏ trong phòng cậu. Chỉ có hai người, đồng đội của Tử Hạo đều đi đâu đó, và Chương Hạo thầm biết ơn quãng thời gian riêng ngắn ngủi. Nhờ vậy họ mới có thể nói chuyện bằng tiếng mẹ đẻ. 

 

“Anh.” Vương Tử Hạo hơ tay trước lò sưởi. “Nói em xem, có chuyện gì vậy.”

 

Chương Hạo rời mắt khỏi những gam màu ấm nóng trên chiếc máy sưởi. “Làm gì có.” Và giờ anh lại nói dối. Chương Hạo cắn môi, lòng thầm nhủ lời xin lỗi, và xin-rút-lại-câu-đó.

 

“Em ở nhóm khác nhưng cũng nhìn ra được, anh à.” 

 

“Chỉ là…”.Không sao cả. Không to tát đến thế. Chỉ là một người thôi. “Gì đó thật xa lạ.” 

 

“Gì đó xa lạ.” Tử Hạo khẽ nhắc lại.

 

“Ừm. Vẫn đang đeo đuổi tâm trí anh.” Chương Hạo cười yếu ớt.

 

“Là người à? Hay điều gì?” 

 

“Là cả hai.” Chương Hạo trả lời. Sung Hanbin. Và cảm giác của chính anh.

 

“Có phải vì vụ thứ hạng không?” Vương Tử Hạo xoa xoa lòng bàn tay. Chương Hạo ép mình quên đi ngày chiều dạo bước, chàng trai tìm cơ hội sưởi ấm đôi bàn tay của cậu. “Anh à, tin em đi. Thứ hạng của anh sẽ ổn thôi.” 

 

Anh khẽ lắc đầu. “Ừm, anh cũng nghĩ mình còn tiến xa thêm được chút nữa. Không phải bởi chuyện này.”

 

“Được rồi.” Vương Tử Hạo gật đầu, cậu mỉm cười nhàn nhạt. “Nếu không phải chuyện đó, thì anh không cần nói ra đâu.” 

 

Chương Hạo cảm thấy được an ủi khi Tử Hạo trấn an anh về vụ cuộc thi, và sự riêng tư sau đó. Hai người im lặng một lúc lâu, nhưng thời gian riêng mà họ có chỉ trong chốc lát, nên Chương Hạo thu xếp suy tư ngổn ngang trong đầu. 

 

“Là về một người.” Đầu Chương Hạo cúi thấp, tay anh mân mê mép áo ngủ. “Anh nghĩ em đã nhìn ra rồi.” 

 

“Sung Hanbin?” Chương Hạo gật đầu.

 

“Là vì vụ cạnh tranh sao?” 

 

“Không. Là ngược lại. Bọn anh quá thân cận.” 

 

Vương Tử Hạo gật đầu, cậu im lặng lắng nghe. 

 

“Có gì đó đâm chồi trong anh.” Chương Hạo hít một hơi thật sâu. “Nó thôi thúc anh giành lấy sự chú ý của em ấy. Và sau đó, dường như…em ấy cũng vậy.”

 

Chương Hạo bóp nhẹ lớp vải, nhìn nó co lên dưới sức ép của ngón tay. 

 

“Rồi đến khi hành động của em ấy quá mức thân mật, anh cảm thấy…” Chương Hạo ngập ngừng liếc qua Tử Hạo. Cậu gật đầu, rồi môi Chương Hạo mím chặt thành đường chỉ. 

 

“Anh cảm thấy lo sợ, nhưng cũng thật hạnh phúc.” 

Vương Tử Hạo không để lộ cảm xúc gì, cậu chỉ mỉm cười. 

 

Chương Hạo tiếp tục kể về những lần anh ở cạnh Hanbin. Hanbin, chàng trai hiền hòa từ tốn, luôn nghĩ cho người khác dù đang ở trong một cuộc chơi định đoạt tương lai sau này. Hanbin, giống như nam châm hút lấy mọi người xung quanh dù chẳng phải người hoạt ngôn. Anh kể về một Hanbin mà mình từng muốn giành được ánh nhìn ấy. Hoặc là, qua cách anh kể, vẫn mong nó dừng trên người mình. 

 

“Anh,” Vương Tử Hạo với chiếc chăn trên giường, choàng qua người Chương Hạo. “Anh thích cậu ấy rồi.”

 

Chương Hạo kéo chiếc chăn thu gần hơn. Ngón chân co lại, bàn tay nắm chặt, anh im lặng chấp nhận sự thật trần trụi. Câu nói như dòng nước lạnh túa vào chiếc chảo nóng ran. Nó sôi xì xèo, cháy cạn đến khi hơi ẩm bay sạch. Vài giọt tựa lưỡi dao sắc lẹm bắn lên người Chương Hạo, cứa da anh nhỏ máu, rồi hòa vào dòng chảy. 

 

“Sẽ ra sao…nếu em ấy dùng điều đó để loại bỏ anh?” Chương Hạo lẩm bẩm, giọng anh còn nhỏ hơn tiếng rì rì của máy sưởi. 

 

“Sẽ không.” Giọng Vương Tử Hạo chắc nịch. “Anh, cậu ấy sẽ không đối xử với anh như vậy.”

 

“Sao em biết được?” 

 

“Bởi cậu ấy cũng chật vật không kém anh.” Tử Hạo trả lời thẳng thừng. “Nhìn thì có vẻ không giống, vì quanh cậu ấy lúc nào cũng có bạn bè, nhưng đã mấy ngày cậu ấy không cười rồi.” 

 

“Anh à, anh tách mình khỏi họ khi anh khổ sở. Anh thà phơi bày sự yếu ớt của mình ra còn hơn là kể với cậu ấy.”

 

Chương Hạo rũ mắt. Tử Hạo nói hoàn toàn đúng, anh thoáng ngạc nhiên trước sự khôn ngoan của cậu.

 

“Đến lúc làm lành với cậu ấy rồi.” Tử Hạo nhẹ nhàng gỡ nắm tay của Chương Hạo. “Sẽ tốt cho cả hai, và màn trình diễn nữa.” 

 

“Nói thì dễ vậy thôi.” 

 

“Anh đứng đầu trong kì thi Cao khảo mà. Còn gì khó hơn được chứ?” Vương Tử Hạo nhoẻn miệng cười, “Chỉ là một chàng trai thôi mà, đúng không?” 

 

Chương Hạo cười, rồi cả hai chìm vào tĩnh lặng. 

 

Anh biết, đây không chỉ đơn thuần là một chàng trai, nhưng anh hiểu mình phải giải quyết mớ cảm xúc ngổn ngang trong lòng. Nếu không vì anh, thì cũng vì Sung Hanbin.  

 

------------

"Anh ơi làm sao vậy?" Giọng Matthew chẳng khác gì loài mèo đang ủ rũ và Hanbin thật muốn tự đá chính mình. Lần nữa. "Là chuyện anh Chương Hạo ạ?"

Hanbin gật đầu. Đã vài ngày trôi qua rồi, nhưng vẫn là Chương Hạo.

"Bình thường anh ấy thể hiện cảm xúc rõ ràng cực." Matthew bĩu môi, ngồi xuống cạnh Hanbin. Dòng nước chảy xiết, vài giọt bắn lên cánh mũi Hanbin. "Đợt Kill This Love, anh ấy góp ý cho mọi người thẳng thắn lắm."

"Nhưng không phải với anh." Hanbin nhìn Matthew, mỉm cười yếu ớt. "Có lẽ anh làm hư anh ấy rồi."

"Không đời nào, anh vốn giúp đỡ được rất nhiều người mà." Matthew đấm nhẹ vào ngực cậu. Hanbin sà vào, xin thêm một cái ôm của cậu nhóc. Vì cậu thực sự cần một chiếc ôm ngay lúc này. Người em cười vui vẻ, đôi găng tay dính tuyết vòng qua vai anh.

"Chuẩn bị tinh thần chưa? Em sẽ kể tên tất cả những người từng nói Thật biết ơn vì có Hanbin ở đây." Giọng Matthew như nói sự thật hiển nhiên vô cùng.

"Đầu tiên là em, Seok Matthew." Hanbin chôn mặt dưới tấm áo khoác to sụ của Matthew mỉm cười. Cậu còn chẳng cần phải ngẩng lên nhìn đứa em của mình làm gì.

"Ye Dam. Cậu ấy bảo em là mình rất cảm kích vì anh nhường vị trí center cho cậu ấy."

"Chị gái em nè. Chị ấy chẳng bao giờ ngừng nhắc về tuyển tập truyện anh cho chị ấy xem cả."

"Gyuvin nữa." Hanbin bật cười khúc khích, Gyuvin cứ bô bô nói ra hết thôi. Cả với cậu luôn. Matthew cũng bật cười theo.

"Tiền bối Hoetaek nè."

"Rồi rồi, em nổ hơi lớn rồi đấy." Hanbin cười, cậu ngẩng đầu lên. Matthew nhún vai, nói rằng kiểu gì anh ấy cũng đồng tình với em thôi.

"Đáng lẽ anh không nên đánh liều như vậy." Một lúc sau, Hanbin thì thầm.

"Anh, nghe em nói nè. Nếu Chương Hạo không thích, anh ấy đã nói thẳng với anh từ đời nào rồi." Bàn tay Matthew đặt sau đầu Hanbin vỗ về nhịp nhàng. "Khi anh Quan Duệ muốn thêm thắt chi tiết cho vũ đạo Kill This Love, Chương Hạo hoàn toàn ủng hộ."

"Có phải anh ấy gặp chướng ngại cảm xúc không?" Hanbin nghĩ ngợi. "Nhưng anh ấy giỏi biểu đạt mà, vấn đề là gì nhỉ?"

"Em không biết nữa anh ơi. Nhưng giờ trông anh chẳng khác gì nhà trị liệu tâm lý cả."

"Uớc mơ thời xa xưa của anh mà."

Cả hai cười xòa, hiểu rõ cuộc đời tức cười thế nào khi thời gian họ gặp nhau trong phòng tập còn nhiều hơn ở ngoài kia.

Matthew buông tay, Hanbin ngồi thẳng dậy, đưa mắt nhìn dòng sông.

"Kiểu gì anh cũng bảo em dở hơi, nhưng em nghĩ Chương Hạo cũng thích anh đấy." Matthew chầm chậm nói, xâu chuỗi từng chữ một như đan chiếc vòng hoa mỏng mảnh. "Hẳn anh ấy quá bận rộn, không có thời gian để thích một người, nên cảm xúc này thật mới lạ với anh ấy."

"Em dở hơi thật đấy." Hanbin tủm tỉm cười. Matthew giả vờ dỗi nhưng rồi cậu nhóc lại mỉm cười.

"Không đâu anh." Cậu nhóc tháo găng ra, chạm tay xuống mặt sông. Lạch nước tản ra nơi đầu ngón tay tiếp xúc. "Em chắc chắn. Chương Hạo không đời nào hy sinh tài hoa âm nhạc của mình chỉ vì một chiếc hôn nếu anh ấy không thích anh."

Hanbin im lặng.

Tiếng nước róc rách chảy, từng đợt sóng xô dọc sườn đồi. Matthew nhấc tay lên, vẩy cho bớt nước, than vãn rằng mình chẳng bắt được con cá nào cả.

Hanbin đã ngưỡng mộ Chương Hạo ngay từ những ngày đầu. Từ cái ngày họ quay những chiếc video dài một phút, cậu đã phát hiện ra một thực tập sinh Trung Quốc vừa thông minh vừa tài hoa. Hanbin đã kể với rất nhiều thực tập sinh G-group khác, họ cũng kinh ngạc không khác cậu là bao.

Cậu thích trò chuyện với nhiều người, mặc cho bản thể của họ dẫn cả hai đến với những câu chuyện mà Hanbin vốn sẽ không được nghe nếu còn trong chương trình. Nhưng cậu lại cảm thấy không cần thiết phải nói chuyện với Chương Hạo, lối sống của anh rất rạch ròi và có phương hướng. Có năng lực ấy, anh hoàn toàn theo đuổi được sự nghiệp vẻ vang với tư cách một nghệ sĩ violon hoặc giảng viên âm nhạc. Với những người như vậy, Hanbin chỉ cần dõi theo từ xa là đủ.

Nhưng rồi đến ngày đầu tiên họ ghi hình, ngày mà Chương Hạo đến gần cậu trước...

Hanbin không nghĩ mình có thể chối từ. Một Chương Hạo tài năng, được ca tụng hết lời, lọt thỏm trong chiếc áo khoác trắng to sụ, đòi Hanbin sưởi ấm tay vào ngày chiều lạnh. Một Chương Hạo vốn muốn đi tập nhưng cuối cùng để mặc cho Hanbin giữ lại, nghịch ngợm bàn tay mình. Một Chương Hạo trong chiếc kính cậu từng nghĩ mình ghét cay ghét đắng.

Cậu đã níu lấy hi vọng nhỏ nhoi, rằng Chương Hạo cũng thích mình. Rồi cái ngày Chương Hạo chấp nhận chiếc hôn, Hanbin càng thêm vững tâm. Cho đến khi anh chạy biến, Hanbin chán chường trượt người dọc bức tường, lòng đầy hối hận.

Những lời nói của Matthew reo vang trong đầu, rằng Chương Hạo chỉ không biết đối diện với cảm xúc này ra sao. Rõ ràng Chương Hạo chỉ cần bảo Hanbin rằng anh ấy không thoải mái, chứ không phải rời đi vội vã mà không lời tạm biệt. Tàn lửa trong lòng bùng lên không kiểm soát nhưng Hanbin chẳng cố trù dập nó. Ít ra nó cũng không lố bịch như niềm hi vọng khi cậu hôn lên đốt ngón tay anh.

"Anh." Matthew cắt ngang dòng suy nghĩ miên man. "Em bảo Chương Hạo đến đây được không?"

Hanbin mở miệng, nhưng chính cậu cũng không chắc câu trả lời của mình là gì.

"...Anh đừng căng thẳng quá. Em chỉ hỏi thôi, nếu anh không muốn, em sẽ không làm gì cả."

"Không đâu. Anh..." Hanbin lắc đầu. Bàn tay nắm chặt. "Anh cần phải nói."

"Anh, anh chắc chưa?"

Rời mắt khỏi đôi tay, cậu nhìn sang bạn mình. Ánh mắt cậu nhóc tuy lo lắng nhưng sẵn sàng ủng hộ.

Hanbin gật đầu.

"Okay. Để em nhắn anh ấy. Ảnh sẽ đến sớm thôi." Matthew tháo găng ra, cầm chiếc điện thoại. "Có gì thì em ở quanh tòa kí túc, được không anh?"

"Cảm ơn em, Matthew." Hanbin mỉm cười. "Thật đấy."

"Em luôn sẵn lòng mà, Hanbin-hyung."

Tin nhắn đã gửi và được đáp lại. Chương Hạo đồng ý và sẽ đến đây sau vài phút nữa. Matthew rời đi, để Hanbin lại một mình. Tiếng giày đạp trên lớp tuyết xốp bỗng thật đáng sợ. Hanbin cố không tưởng tượng thêm, bởi lẽ tim cậu sẽ vỡ vụn nếu lần gặp này không thành.

------------

Chương Hạo đưa mắt nhìn thân ảnh ngồi thu mình bên bờ sông, mặc áo khoác xanh lam nhạt. Trái tim thắt lại, trong giây lát, anh đã suy tính đến việc chạy khỏi đây.

Anh quyết định không chạy trốn. Cúi mình qua hốc cành hẹp, anh tiến đến, ngồi cạnh chàng trai.

Mỗi người nhìn về một hướng, mặc cho thời gian trôi. Vầng dương cao vời vợi, rọi mặt sông loang loáng sắc lam lục. Chương Hạo thoáng nhìn qua Hanbin.

Cậu khẽ nhíu mày, bàn tay níu chặt cùi trỏ. Trông cậu vẫn ung dung như thường ngày, song Chương Hạo hiểu rõ nếu cậu thực sự ổn, Matthew đã không gọi họ ra đây.

"Mặt sông đẹp nhỉ." Như cảm nhận được ánh mắt của anh, Hanbin cất lời.

"Ừm." Chương Hạo thả ánh nhìn theo dòng nước chảy.

"Chương Hạo." Trái tim như nứt ra, anh nhận lấy cái tên lạnh lẽo, xa lạ. "Anh đã phải lòng ai bao giờ chưa?"

Chương Hạo đáp chẳng chần chừ. "Chưa."

"Cả hồi đi học cũng không sao?" Đến lúc này Chương Hạo mới cảm nhận được ánh mắt cậu dừng trên người mình. Anh lắc đầu.

"Hẳn anh đã từ chối nhiều người lắm." Hanbin cười khan.

Giờ anh bắt đầu nghĩ đến bạn học, cả những đối thủ từng ngỏ lời với anh. Anh thoáng ngạc nhiên nhận ra không ít người.

"Đúng vậy." Chương Hạo gật đầu. Anh nhìn thẳng vào mắt Hanbin. "Chỉ duy một người."

"Là ai vậy?" Hanbin không lảng tránh ánh nhìn từ anh. Cậu mỉm cười như biết rõ đó là ai.

"Em."

"Em còn chưa tỏ tình đâu." Hanbin nhắc nhớ anh, song cảm xúc của cậu, cả hai đều tỏ tường.

"Nhưng người đầu tiên khiến anh rung động, và chấp nhận cảm giác ấy chính là em." Vành tai Hanbin nhuộm màu nắng, nhưng khuôn mặt vẫn bình thản. Từng câu chữ thốt ra thật nhẹ nhàng khiến chàng trai người Trung thoáng bất ngờ,  những băn khoăn trước kia tưởng như bị ném gọn xuống sông, dạt về nơi xa xăm.

"Anh đã cảm thấy yếu đuối." Chương Hạo nhìn khúc sông chảy sau vai Hanbin, khó nhìn thẳng vào mắt cậu. "Vì em là đối thủ của anh. Nếu em biết được, có thể em sẽ kể cho người khác."

"Em..." Hanbin kinh sợ nhìn anh. "Ý nghĩ đó chưa từng hiện hữu trong tâm trí em."

"Anh...anh biết. Anh đã nói qua với bạn mình. Cậu ấy bảo em không phải người sẽ làm vậy." Khuôn mặt Chương Hạo đỏ rực, xấu hổ vì quy chụp Hanbin ác ý như vậy.

"Cũng không trách anh được." Giọng Hanbin dịu lại. "Đúng là chúng ta vẫn đang trong cuộc đấu mà."

"Thật không công bằng, tình đầu của anh lại là người anh phải cạnh tranh." Chương Hạo co tay thành nắm đấm nhỏ. "Đáng ra anh phải thành thật với bản thân hơn."

Cả hai yên lặng, để những lời tỏ tan vào thinh không.

"Em cũng đã hành xử hơi quá." Hanbin vắt chéo chân. "Em đã bồng bột khi nghĩ anh thích em và làm anh khó xử. Cả hai lần trong phòng tập."

"Em sai rồi." Hanbin ủ rũ cúi đầu xuống. Rồi cậu ngẩng lên, nhìn anh thành khẩn. "Xin lỗi anh, Chương Hạo."

Sao một người có thể can đảm đến vậy? Làm cách nào mà cậu vẫn có dũng khí nhìn thẳng vào mắt anh, dù mọi chuyện xảy ra đã thật kì cục và ngượng ngập?

"Thật xin lỗi, đáng lẽ anh phải thành thật với em." Chương Hạo gắng đáp lại ánh mắt của Hanbin, nhưng đôi mắt chợt ươn ướt, anh quay mặt sang nơi khác.

"Aiya." Hanbin ôm vai Chương Hạo, kéo anh lại gần. Hai người chỉnh chỗ cho thoải mái. Chương Hạo quyết định ngồi lên đôi chân vắt vẻo của Hanbin, quay lưng lại với cậu. Dù vậy, Hanbin vẫn không buông anh ra, đôi tay tự nhiên vòng qua người Chương Hạo.

Người Hanbin lúc nào cũng ấm áp như vậy, Chương Hạo thầm nghĩ. Cậu tỏa nhiệt như tia nắng buổi sớm, không oi bức mà dịu êm.

"Chúng ta ổn cả rồi phải không anh?" Hanbin hỏi, Chương Hạo cảm thấy giọng cậu rung vang quanh người mình.

"Ừm." Chương Hạo mỉm cười. Bọn họ không sao rồi. Anh cũng vậy.

"Nếu như cả hai đều thích đối phương, thì ta là gì anh nhỉ?" Hanbin kéo kéo khóa áo của Chương Hạo. Giọng cậu nhẹ nhàng tinh nghịch, nhưng không chút nào áp đặt hay ám chỉ.

"Vẫn đang tìm." Chương Hạo thành thật đáp lại. "Bọn mình vẫn đang tìm câu trả lời."

"Dù là gì thì em có thể cầm tay anh được không? Tay em hơi buốt, anh ơi." Hanbin cẩn thận hỏi. Chương Hạo gật đầu, nâng tay lên.

Tay Hanbin lạnh chết đi được. Tay anh cũng vậy.

Thời gian qua đi, tấm chân tình được sưởi ấm sẽ cho hai người lời giải đáp. Còn hiện tại, ngón tay hai người nhận lấy hơi lạnh của nhau, truyền sự buốt giá xuống xương tủy.

 

 

Notes:

Wattpad link with credits: https://www.wattpad.com/story/338427107-binhao-how-do-i-like-you-when-we%27re-in-a-game