Actions

Work Header

Pure love

Summary:

The story about how Todoroki changes his perspective of Bakugo and slowly turns to love him

Notes:

I don't own the characters. The original characters belong to the manga Boku no Hero Academia
The fanfiction is mine. OOC warnings. Everything in this work is made up, any coincidences are incidence

Work Text:

Không biết từ lúc nào, thỉnh thoảng Todoroki lại ngẩn người dõi theo từng hành động, cử chỉ của cậu bạn cục cằn cùng lớp, Bakugou Katsuki. Cách mà cậu trai ồn ào trả lời những câu hỏi trong giờ học, hay những lúc cậu chàng hùng hồn quát tháo Midoriya vì lẩm bẩm như mấy tên Otaku rởm rít, hay là cả khi Kirishima cùng Bakusquad ôm vai bá cổ cậu kể đủ thứ chuyện trên trời dưới bể và luôn bị đẩy ra kèm theo vài tiếng trách mắng. Tất cả đều thu gọn trong ánh mắt hai màu xám xanh mang theo chút thơ thẩn ấy.


“Tránh ra cái thằng nửa nạc nửa mỡ này, đứng đần ra đấy làm gì, mày đang chắn đường bố mày đấy!”. Cú huých vai kèm theo tiếng quát tháo nóng nảy kéo tâm trí đang tràn đầy hình bóng ai đó của cậu tóc hai màu về với thực tại.

“Xin lỗi”. Cậu thoáng giật mình, nói lời xin lỗi rồi bước theo xuống sân tập nhưng ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng cậu trai nóng tính kia. “Vừa rồi cậu ấy đứng gần quá, mình thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi thơm ngọt ngọt như caramel từ cậu ấy”.

Buổi luyện tập hôm nay nhằm giúp các học sinh có thể phát triển thêm các tuyệt kỹ của mình từ những chiêu thức có sẵn, tùy theo siêu năng lực của mình mà mỗi học sinh sẽ luyện tập ở những địa hình khác nhau. Tuy là địa hình khác nhau nhưng tất cả đều tập trung ở cùng một khuôn viên của sân Beta để các học sinh có thể vừa luyện tập vừa tương trợ lẫn nhau. Vị trí của Todoroki vừa vặn nằm trong phạm vi mà cậu có thể quan sát cậu bạn tóc vàng kia bất cứ lúc nào.

Cho tới bây giờ, cậu phải thừa nhận là mình chưa từng thực sự quan sát Bakugou một cách tỉ mỉ và chi tiết như thế này, cho dù là ở hội thao hay những lần cả hai đấu tập với nhau. Cậu cũng không biết lý do vì sao mình lại phớt lờ cậu bạn này, có lẽ là vì Bakugou quá xấu tính đi? Cậu ta lúc nào cũng quát tháo mọi người, còn hạch sách bắt nạt Midoriya chẳng vì lý do gì, lúc nào cũng kiêu căng ngạo mạn và thô lỗ, tật xấu của cậu ta để mà kể ra thì có mà đến Tết mới hết. Nhưng kể từ khi nào cậu lại không thể rời mắt khỏi bóng lưng cao ngạo mà vững vàng ấy? Cậu vốn không để tâm lắm mỗi khi Midoriya và Kirishima kể cho nhau nghe chuyện Bakugou tuyệt vời thế nào hay là Bakugou đã thay đổi ra sao, thậm chí cậu còn có chút không tin lắm. Cậu không phủ nhận Bakugou là một đối thủ mạnh nhưng người như cậu ấy có thể thay tính đổi nết sao? Cậu không nghĩ vậy, hay đúng hơn là cậu đã từng không nghĩ vậy, cho tới buổi chiều hôm ấy.

Một buổi chiều tháng Sáu với cơn mưa mùa hạ xối xả. Tiếng mưa to như trút nước, đến nỗi người ta dường như không thể nghe được tiếng gọi của nhau dù khoảng cách chỉ vỏn vẹn hai mét. Hôm ấy là ngày Todoroki tới bệnh viện thăm mẹ. Mẹ của cậu ngày càng khỏe hơn, sợi dây kết nối giữa hai mẹ con cũng từng bước được kéo gần lại. Mẹ cậu kể cho cậu nghe rất nhiều chuyện xảy ra trong ngày. Tỷ như chị Fuyumi ngày nào cũng ghé qua đưa cơm cho bà, hay anh Natsu thường nán lại bên bà vì không muốn về nhà, hay ông già Endeavor thỉnh thoảng cũng gửi cho bà một giỏ trái cây kèm theo vài lời nhắn cứng nhắc. Trông thấy gương mặt hao gầy xanh xao của mẹ ngày một hồng hào trở lại, tinh thần thoải mái và nụ cười tươi trên nét mặt hiền dịu của bà, Todoroki mừng thầm trong lòng. Gương mặt điển trai ngàn năm không đổi của hotboy mặt liệt giãn ra thành một nụ cười nhẹ, quá khứ đen tối năm ấy như sợi dây leo quấn chặt lấy trái tim cậu cũng dần được buông lỏng.

Sau cuộc nói chuyện và lời dặn dò về nhà cẩn thận của mẹ, Todoroki tạm biệt bà ra về. Bầu trời hãy còn xám xịt nhưng mưa không còn to như trước nữa. Cậu bung chiếc ô trong suốt, chậm rãi bước đi trên con đường nhựa mới sửa, tiếng mưa rơi lộp bộp trên tán ô như một giai điệu êm tai dẫn lỗi cho suy nghĩ vẩn vơ của cậu đi xa. Bất chợt, khóe mắt cậu như trông thấy một bóng hình thân quen nào đó lướt nhanh qua rồi biến mất ở chiếc ngõ nhỏ bên cạnh.
“Vừa rồi… là Bakugou đúng không? Cậu ấy đi đâu mà vội thế nhỉ?”. Todoroki nhíu mày khó hiểu, ngó nghiêng xung quanh rồi đi theo thân ảnh mà cậu cho là của cậu chàng tóc vàng cáu gắt kia.

“Meo meo, meo meo”. Vang vọng trong con ngõ nhỏ là tiếng kêu meo meo nghe không giống như của loài mèo trưởng thành. Và hình như không chỉ có một con. Todoroki đi theo tiếng mèo kêu. Ở cuối ngõ, cậu trông thấy một chiếc hộp carton được che chắn cẩn thận để tránh cho nước mưa hắt vào, bên trong là hai chú mèo con mấy tháng tuổi, có vẻ như là đã bị bỏ rơi Một bé với bộ lông hai màu đen trắng được chia thành hai nửa rõ ràng, bé còn lại có bộ lông màu vàng hung. Hai chú mèo con đang meo meo gọi cậu trai tóc vàng bông xù với đôi mắt ruby đang ngồi xổm bên cạnh.

Dường như nhận ra còn một người nữa cũng đang ở đây, Bakugou dừng việc đang dở trên tay, khẽ đưa mắt nhìn sang lối vào. Đệt, thế quái nào mà tên đần này lại ở đây!? Cậu chàng nóng nảy giật mình đứng dậy, hùng hổ tiến tới trước mặt cái tên hai màu đang đần ra nhìn mình.

“Ê này! Thằng khốn kia mày có nghe tao nói gì không đó!? Đần thối ra cho ai xem thế hả?! Ê!”. Cậu chàng nổi cáu, có quát thế nào cái thằng ngu này vẫn cứ trơ trơ cái mặt ra nhìn cậu. À mà cũng có phải đang nhìn cậu đâu? Nó đang nghĩ cái gì ấy chứ? Bakugou bực mình quơ quơ cái tay trước cái mặt đơ như cây cơ của tên ngốc hai màu.
Còn Todoroki lúc này có lẽ là đang vào rừng mơ bắt con tưởng bở nào đấy rồi. Ngay khoảnh khắc trông thấy nửa gương mặt mà cậu chưa từng nhìn thấy bao giờ, ít nhất là chưa từng chăm chú quan sát một Bakugou tĩnh lặng như vậy bao giờ, phần hồn của cậu đã bị câu đi mất rồi. Không còn là nét mặt cáu gắt với hàng lông mày chau lại như muốn nối liền thành một nữa, không còn là ánh mắt trợn trừng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta nữa, cũng không còn tiếng quát tháo ầm ĩ với lời lẽ không mấy tốt đẹp nữa. Đó là một Bakugou vô cùng tĩnh lặng và yên bình, gương mặt lúc giãn ra của cậu cũng được coi là hotboy đó, nhưng một suy nghĩ thoáng qua trong đầu cậu trai tóc hai màu lại không phải là đẹp trai, mà là hai chữ xinh đẹp. Đúng, ngay lúc này cậu lại cảm thấy Bakugou thật xinh đẹp.

“Cậu đẹp quá…”. Cũng không biết là do dòng suy nghĩ như con tàu tu tu xịch xịch chạy qua trong đầu kia, hay là do gương mặt gần trong gang tấc của Bakugou khi cậu chàng túm lấy cổ áo sơ mi của cậu, Todoroki bỗng ú ớ thốt lên.

“Hả…”. Nếu là trong hoàn cảnh khác thì biểu cảm thộn ra của Bakugou có thể khiến Todoroki bật cười đấy, nhưng trong tình huống ngượng ngùng hiện tại thì cậu có muốn cũng không cười được. Todoroki sửng sốt, vội nhớ lại xem vừa nãy mình mới thốt ra cái gì. Có khi nào cậu ấy sẽ đấm mình không trượt phát nào không nhỉ?
Nhưng trái lại với lo lắng của Todoroki, cậu chàng với biệt danh Đại Bộc Sát Thần mà cậu ấy tự đặt kia lại chẳng có vẻ gì là sẽ ra tay với cậu cả. Bakugou chỉ khẽ nhíu mày, buông cổ áo sơ mi đã hơi nhăn nhúm của cậu ra rồi quay lại chỗ đám mèo con khi nãy.
“Ăn nói ngu éo tả. Mà mày làm cái quái gì ở đây thế? Tự dưng đi vào đây làm gì?”. Không đấm cậu đã đành, chất giọng kia lại nhẹ nhàng một cách lạ thường làm Todoroki nhất thời không quen lắm với hình ảnh này của cậu chàng.

“Ừm tớ vừa đi thăm mẹ, lúc về thì thấy ai đó giống giống cậu chạy lướt qua, nên tớ đi theo. Là cậu làm à?”. Todoroki bước lại gần rồi ngồi xổm xuống bên cạnh đám mèo con, chỉ chỉ tấm chắn phía trên đầu chúng.

“Ờ. Hôm trước đi qua nghe thấy tiếng kêu, sợ chúng nó ướt lại ốm nên chắn đại.” Bakugou gật đầu, cậu đặt hai cái bát vào trong ổ của chúng, một bát đổ thức ăn cho mèo, bát còn lại thì đổ thêm chút sữa ấm.

“Mà mẹ mày thế nào rồi?”. Bakugou ngẩng đầu nhìn sang Todoroki làm cậu hơi ngẩn ra. Cậu không nghĩ Bakugou sẽ hỏi thăm mẹ của cậu, hay là gia đình của cậu. Trước giờ cậu chỉ biết Bakugou là một người chẳng thèm để ý đến ai, nói gì đến hỏi thăm ai. Nhưng cậu vẫn đáp lại, ẩn trong chất giọng đều đều mà trầm ấm đầy nam tính là giọng điệu vui vẻ hiếm thấy.

“Mẹ tớ cũng khỏe hơn rồi, mỗi lần tớ tới thăm bà đều vui vẻ kể chuyện cho tớ nghe, còn bảo tớ hôm nào đưa bạn bè đến chơi nữa. Anh chị cũng nói bà có sức sống lắm, sẽ sớm hồi phục hoàn toàn.” Thấy cậu chàng chăm chú lắng nghe, Todoroki nhân cơ hội này muốn tiếp cận cậu hơn. “Thế còn cậu thì sao Bakugou?”, vươn tay xoa đầu chú mèo trắng đen, cậu tiếp lời,“Cậu có định nhận nuôi hai bé mèo này không?”

“Tao cũng không biết nữa. Để chúng nó ở đây thì nói thật tao cũng không yên tâm. Hôm tao tìm thấy chúng, tên nhóc này còn bị thương”, cậu chỉ vào chú mèo còn lại, “Cũng may là không nặng lắm, đến hôm nay thì gần khỏi rồi.”

“Hay chúng ta mang chúng nó về đi. Tớ nghe nói thầy Aizawa thích mèo lắm, đa phần đều là thầy ấy cưu mang chúng về. Tớ nghĩ thầy ấy sẽ cho chúng ta nuôi mèo trong kí túc xá thôi.” Todoroki trêu đùa chú mèo hai màu, mèo con thường nghịch ngợm, rất nhanh nó đã bắt lấy tay cậu mà cắn cắn.

“Mày đã nói vậy thì thử xem.” Bakugou bê chiếc thùng carton đứng dậy, vô tình làm chiếc ô màu vàng trên vai cậu lệch đi, nước mưa tuy không nặng hạt nhưng đối với mèo con cũng không an toàn. Todoroki vội xích lại gần, nghiêng chiếc ô của mình che chắn cho Bakugou và hai chú mèo.Từ khoảng cách này cậu có thể nhìn thấy cái gáy xinh xinh trắng nõn của cậu trai thấp hơn mình vài cm, thậm chí còn có thể ngửi thấy một mùi hương ngòn ngọt như kẹo caramel len lỏi hòa quyện trong mùi mưa và hoa cỏ. Todoroki hít sâu một hơi căng tràn buồng phổi, cảm giác mát lạnh mà ngọt ngào quẩn quanh khiến cậu vô thức cúi sát vào chiếc cổ nhỏ nhắn kia.

“Này làm gì thế? Nhặt hộ tao cái ô mau lên.” Thằng ngốc hai màu bất chợt tiến sát vào cậu như bị trúng tà. Bakugou khẽ huých huých tay thức tỉnh người đằng sau. Gần quá rồi đó cái thằng này, tưởng có cái mặt đẹp mà muốn làm gì thì làm hả, có biết mày dí sát cái mặt mày như thế làm bố mày mệt tim lắm không hả!! Tất nhiên Bakugou sẽ không huỵch toẹt vào cái mặt đần thối đấy cái câu kia rồi. Và có lẽ cậu chàng gắt gỏng cũng sẽ không bao giờ thừa nhận là mình có tình cảm với cái mặt liệt ngàn năm kia đâu. Ai bảo cậu là tsundere chứ!

Mà cái mặt liệt ngàn năm nọ sau cú huých như gãi ngứa cũng tỉnh tỉnh ra một chút. Cậu luống cuống cúi xuống nhặt chiếc ô bị rơi xuống đất, nhờ Bakugou cầm hộ chiếc ô trong suốt của mình rồi gấp chiếc ô kia lại. Cả hai ôm mèo con dưới tán ô của Todoroki, cùng nhau trở về kí túc xá.

Quả đúng như Todoroki nói, thầy Aizawa đã chấp nhận để hai người giữ lấy hai chú mèo này, nhưng phải đảm bảo việc tiêm phòng và vệ sinh sạch sẽ. Hai người giao lại hai chú mèo cho thầy Aizawa phụ trách việc đưa hai bé đến thú y khám sức khỏe tổng quát rồi quay trở lại ngôi nhà chung.

“Todoroki, Bakugou, hai cậu tìm thấy mèo con bị bỏ rơi à? Hai bé đâu rồi? Cho chúng tớ xem với!!”. Vừa bước chân vào cửa đã thấy cả lớp 1-A đang nhao nhao lên vây quanh hai người bọn họ. Bakugou lại trở lại là Bakugou thường ngày, cậu quát “Ồn ào quá, im hộ cái, về phòng đây” mặc cho Bakusquad tách khỏi đám đông, lẽo đẽo đi theo cậu lên tận phòng.

Còn Todoroki thì bị bỏ lại trả lời “câu hỏi phỏng vấn” của chúng bạn. Cậu khẽ liếc theo bóng lưng vừa khuất ở hành lang, chợt nghĩ có lẽ nào Bakugou vừa rồi sóng vai cùng cậu đi trong màn mưa lất phất là mơ không.

“Là Bakugou tìm thấy đám mèo con. Hôm nay lúc đi thăm mẹ về, tớ có thấy Bakugou, cậu ấy đang cho đám mèo con thức ăn và nước uống.” Cả đám lại nhao nhao lên, nào là ôi Bakugou cũng có mặt đáng yêu như vậy sao, nào là ôi Bakugou thật ra cũng tốt bụng nhỉ, ôi không thể tin được, là Bakugou sao… Todoroki khẽ mỉm cười, ai cũng giống cậu nhỉ, à chắc là trừ Midoriya ra, đều chưa từng thấy Bakugou như vậy bao giờ, nhưng kể cả Midoriya cũng chưa được chứng kiến biểu cảm mềm mại kia ở một khoảng cách gần như vậy, chỉ có cậu mà thôi. Nghĩ tới đây, cậu bất giác thấy vui như mở hội.

Từ dạo ấy, Todoroki dành nhiều thời gian chăm chú quan sát Bakugou hơn, và cậu phát hiện, có quá nhiều điều mà cậu không thể ngờ về cậu chàng nóng tính này. Từ những điều vụn vặt như thực ra cậu ấy không hề khó chịu khi Kirishima, Kaminari, Sero hay Ashido lẽo đẽo bám theo trêu chọc cậu. Mà trái lại, cậu dường như dung túng cho những hành động thân mật như khoác vai khoác tay đó. Lại có đôi khi những lời quát tháo tưởng chừng như khó nghe lại mang theo một thông điệp an ủi hay khích lệ nào đó, mặc dù chúng cũng hơi khó để nhận diện nếu bạn không đủ tinh ý. Người hiểu điều này có lẽ là Midoriya và Bakusquad nhỉ. Hay trên sân đấu, Bakugou sẽ tung hết sức cho dù đó là một trận đấu nhỏ không đáng kể gì, lại dễ khiến người ta hiểu lầm cậu có ác ý gì đó. Khi làm nhiệm vụ cũng vậy, dù chỉ là mô phỏng một cuộc giải cứu nạn nhân, Bakugou cũng sẽ bằng mọi giá cứu được đến người cuối cùng, mặc cho Kaminari hay chọn đi theo cậu than phiền rằng việc gì phải nghiêm túc như vậy chứ.

Chỉ khi con người ta quan sát ai đó đủ lâu, họ mới nhận ra những hiểu biết của mình về người đó từ trước đến nay đều là phiến diện, đều chỉ là “tưởng như vậy”. Càng hiểu thêm về Bakugou, Todoroki lại càng cảm thấy bản thân mình có chút gì đó khác lạ, như ai đó đã gieo một hạt mầm mang tên Bakugou Katsuki vào trái tim cậu. Mỗi khi nhìn Bakugou, từ mái tóc vàng tro bông xù, nước da trắng mịn hồng hào, đến khuôn mặt lúc nào cũng cau có cáu kỉnh, nhưng Todoroki lại cảm thấy cậu ấy giống một con mèo nhỏ, rất dễ thương. Rồi tới thân hình rắn chắc và cái eo nhỏ xíu như gọi mời cậu đến mà ôm lấy nó, Todoroki có thể tự tin nói rằng một tay cậu cũng có thể ôm trọn vòng eo mảnh mai ấy. Tất cả mọi thứ thuộc về người con trai này đều mang theo một sức hút khiến cậu khó có thể cưỡng lại được.Todoroki không biết nên gọi tên thứ tình cảm này là gì, nhưng cậu biết, cậu không hề muốn bất kỳ ai thấy được một Bakugou Katsuki xinh đẹp tựa thiên sứ như vậy. Cậu muốn cậu trai tóc vàng ấy chỉ có thể thuộc về mình, cho dù có là Midoriya hay Kirishima, Bakusquad hay bất cứ ai khác, cũng không thể có được.

Buổi luyện tập nâng cao kỹ năng cũng là tiết học cuối cùng của ngày hôm nay. Cả đám học sinh lớp 1-A mệt lả cả người kéo nhau vào lết vào phòng thay đồ rồi về kí túc xá tắm rửa. Khi đi ngang qua nhau trên hành lang từ phòng thay đồ, Todoroki phát hiện cánh tay của Bakugou có phần hơi run rẩy. Có lẽ là do dùng năng lực quá đà rồi. Todoroki tiến đến nắm lấy đôi bàn tay đó rồi nhẹ nhàng xoa bóp trước những con mắt ngỡ ngàng của đám học sinh lớp 1-A, và cả người nào đó nữa.

“O-Oi… Mày..đang làm cái gì đấy?”. Lại là cái mặt thộn đáng yêu đó nữa rồi. Todoroki thích thú trong lòng với những biểu cảm ngây ngô của cậu con trai tóc vàng. Bakugou dễ thương như vậy làm cậu chỉ muốn được trêu chọc cậu ấy nhiều hơn thôi. Nhưng mà phải tém tém lại đã, không là ăn đập như chơi.

“Tớ thấy tay cậu có hơi run rẩy. Là do dùng năng lực đúng không? Đợi chút, một lát là hết thôi.” Ngón tay thon dài khẽ xoa xoa ấn ấn hai bàn tay trắng nõn mịn màng của cậu trai trước mặt. Todoroki không nghĩ tay của Bakugou lại có thể mềm mại mịn màng như tay con gái thế này. Mình không muốn buông tay cậu ấy ra một chút nào, Bakugou đúng là rất tuyệt vời. Midoriya, Kirishima, tớ đã hiểu rồi!

Trong khi cậu chàng hotboy số 1 của lớp bận chìm đắm trong thế giới ảo tưởng với đôi tay trắng trẻo của cậu trai đang thộn cả mặt ra thì đây là suy nghĩ của toàn thể lớp 1-A. Midoriya nghĩ mình bị mù mất rồi, hoặc cũng điếc luôn, nếu không thì sao cậu ta không nhìn thấy hay nghe thấy bất kì sự bùng nổ nào của Kacchan chứ!! Kirishima thì cứ như cún con bên cạnh chủ ấy nhỉ, trông cậu ta kìa, biểu cảm thích thú gì kia?? Các bạn nữ trông có vẻ hứng thú ghê. Ơ nhưng mà hình như có gì đó sai sai thì phải. Ánh mắt của hội chị em nhìn sao mà giống như mẹ nhìn con đi lấy chồng ấy, mà lại đang nhìn chằm chằm cậu bạn tóc vàng chứ. Có chuyện gì đã xảy ra giữa Bakugou và hội chị em vậy? Bất ngờ nhất chắc vẫn là các bạn nam nhỉ. Ai mà nghĩ được mình lại bị thồn cơm cún ngay tại đây chứ!!

“Ơ cái thằng nửa mùa này ai cho mày chạm vào tao!? Tránh xa tao ra thằng khốn hai màu thích coi thường người khác!”. Bakugou sửng sốt, tức giận giằng ra khỏi đôi bàn tay to lớn với khớp xương rõ ràng đang giữ lấy tay mình kia. Thằng khốn này có biết nó vừa làm gì không hả!? Đừng có lại gần tao như thế nữa thằng tó này! Cứ thế này, tao sẽ không kiềm chế được mất!!

Bakugou hậm hực lách khỏi cái tên to xác kia rồi trốn về phòng tắm rửa. Một thoáng lặng thinh như thể vừa có thiên thần nhỏ nào ghé qua vậy. Cả bọn sau khi xem kịch vui vội kéo nhân vật chính còn lại ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách rồi bu quanh cậu như vây tội phạm, mấy chục con mắt nhìn cậu chớp chớp ra vẻ đáng yêu.
“Cậu với Bakugou hồi nãy là sao thế?” Màn phỏng vấn bắt đầu. Hagakure lên tiếng đầu tiên, cầm củ cà rốt bằng bông giả vờ làm micro chĩa về phía Todoroki. Mau khai ra nhanh nào, tụi này hóng lắm rồi đây nè~!! Cậu mà dám bắt nạt đứa con khờ khạo của tụi này là không xong đâu nha~!

“Không có gì, chỉ là tớ thấy tay cậu ấy có vẻ run rẩy, chắc là do sử dụng năng lực liên tục. Tớ chỉ muốn giúp đỡ thôi.” Một câu trả lời thành thật đến mức không thể thành thật hơn. Hừm hừm, hội chị em gật đầu, liếc mắt nhìn nhau đầy ẩn ý.

“Vậy cậu nghĩ thế nào về Bakugou của tụi này dzợ?” Củ cà rốt bằng bông lại được chĩa về phía cậu. Người tiếp theo đảm nhiệm phỏng vấn cậu trai hai màu là Ashido.

“Tớ nghĩ thế nào về Bakugou à…” Todoroki chống cằm suy nghĩ, “Tớ cũng không biết nữa, dạo gần đây tớ hay nghĩ về cậu ấy, chắc là từ hôm bọn tớ mang đám mèo con về. Hôm đó tớ được thấy một khía cạnh hoàn toàn khác của cậu ấy. Tớ không ngờ cậu ấy lại dịu dàng như vậy, tớ còn muốn ôm cậu ấy, muốn che chở cho cậu ấy. Tớ còn muốn cậu ấy chỉ là của riêng… Mà các cậu nói “của tụi này” là sao?”. Nhận ra trong câu hỏi của Ashido vừa nãy có điều gì đó sai sai, cậu chàng mặt liệt đang chìm đắm trong thế giới Bakugou Katsuki bỗng dưng bừng tỉnh.

Cả phòng khách vang lên tiếng cười khúc khích. Todoroki khó hiểu nhìn cả lớp 1-A. Là sao nhỉ? Câu trả lời của cậu có gì buồn cười lắm sao? Cậu chỉ nói những gì mình nghĩ về Bakugou thôi mà. Cậu cảm thấy hình như có chuyện gì đó mà chỉ có mỗi cậu không biết, mà chuyện này có liên quan đến Bakugou.
“Không có gì đâu Todoroki. Chỉ là tụi này thấy cậu cuối cùng cũng nhận ra Bakugou manly và tuyệt vời thế nào rồi.” Kirishima vui vẻ khoác vai Kaminari ngồi cạnh mình. “Bakugou không như những gì cậu ấy thể hiện ra ngoài đâu. Nhưng cậu ấy toàn phũ với mỗi mình tớ, tớ bùn lắm ó~~” Kaminari gục đầu vào vai Sero, dụi dụi như làm nũng khiến cậu chàng bật cười.

“Nhưng mà Todoroki à, cậu cứ yên tâm đi, chúng tớ không tranh giành Bakugou với cậu đâu. Nên là tiến tới bắt lấy cậu ấy đi nhé! Tớ tin là cậu sẽ thành công!” Gà mẹ Yaomomo cười hiền. Từ cái hôm cậu bạn nóng nảy tìm tới hội chị em nhờ tư vấn tình cảm là cô đã biết Bakugou thật ra rất dịu dàng, còn bé bỏng và trẻ con, cũng rất dễ dỗ nữa, khiến cô không kiềm lòng được mà muốn dang rộng vòng tay che chở cho cậu. Và cô chắc chắn mọi người cũng nghĩ như vậy.

“Đừng nói là cậu không biết mình có tình cảm gì với Bakugou nhé?”. Thấy hotboy mặt liệt nãy giờ cứ đần mặt ra, Ochako tủm tỉm chọt chọt cậu.

“Tớ biết rồi. Tớ có tình cảm với Bakugou, tớ rất thích cậu ấy, không phải như một người bạn mà là người yêu”, Todoroki mỉm cười với các bạn của mình, dường như đã hiểu ra ý tứ của hội chị em, “Cảm ơn các cậu nhiều nhé. Tớ lên nhà đây. Ngủ ngon”, cậu đứng dậy về phòng.

Bước vào trong thang máy, thay vì lên phòng của mình, Todoroki nhấn số tầng phòng của Bakugou. Cậu không thể chờ được nữa rồi, trái tim trong lồng ngực đã đập từng hồi vang vọng trong buồng thang máy chật hẹp, thúc giục cậu mau mau thổ lộ lòng mình với cậu trai tóc vàng.

---------------

Tiếng gõ cửa vang lên liên tục làm chàng thanh niên hay cáu bẳn tỉnh lại từ giấc ngủ chập chờn. Loẹt quẹt đôi dép bông màu đen, cậu chàng uể oải lê thân mình ra mở cửa.
“Đứa éo nào đêm hôm khuya khoắt không để cho bố mày ngủ thế hả? Mò đến phòng tao làm quái giề?? Muốn nghe hát ru à? Hả?”.

Cửa phòng đột nhiên bật mở suýt đập u đầu chàng trai tóc hai màu đứng ở bên ngoài. Tiếng quát tháo nhưng đã được giảm âm lượng để tránh làm phiền các phòng bên cạnh xen lẫn chất giọng ngái ngủ khiến nó mất đi lực sát thương vốn có, ấy thế mà Todoroki vẫn ngẩn tò te. Một phần là vì Bakugou lúc ngái ngủ rất là đáng yêu, như chiếc mèo con nũng na nũng nịu, phần còn lại (lý do chính) là dáng vẻ của cậu lúc này. Chiếc áo ba lỗ màu đen hơi bó sát ôm trọn lấy phần ngực nở nang và vòng eo con kiến bé xíu, từng đường cong rắn chắc nhưng không hề thô kệch tạo một cảm giác gợi cảm kỳ lạ. Đôi chân thon dài trắng nõn lộ ra khỏi chiếc quần đùi màu đen ngắn cũn cỡn.

“Hả!? Sao lại là mày? Biết mấy giờ rồi không? Biến lẹ đê không tao đồ sát mày giờ!”. Dụi dụi đôi mắt còn đang díp lại, Bakugou mới nhìn rõ người đứng ngoài cửa là ai. Tổ sư thằng đần này làm cái gì ở đây thế?? Mà sao nó lại đến phòng mình?? Dở người à??

“Oi thằng kia mày nghe tao nói gì không thế? Lên cơn thì tìm thằng Deku ý tìm tao làm giề! Thần kinh dẫm phải đinh! Biến giùm cái!”

Trông thấy cái mặt đẹp trai cứ đần ra rồi lại nhìn cậu từ trên xuống dưới từ dưới lên trên như máy quét đồ điện tử, Bakugou nổi nóng giơ ngón giữa kèm theo câu “Ch*t mm đê!” rồi định đóng cửa. Nhưng một bàn tay to lớn đã kịp thời chặn lại ý muốn của cậu, cánh cửa do lực tay của cậu thanh niên hai màu đập mạnh vào tường gây ra một tiếng “Ầm” vang vọng cả hành lang.

Dường như không nghe thấy tiếng chửi bới của Bakugou, Todoroki lững thững bước vào phòng của cậu chàng tóc vàng, ánh mắt vẫn dán chặt trên người cậu ta, tiện tay đóng cánh cửa lại. Trong đầu cậu bây giờ chỉ ngập tràn hình ảnh vô cùng khiêu gợi kia, cậu cảm giác cơ thể mình bắt đầu trở nên lạ lẫm, trái tim cậu như muốn thoát ra khỏi lồng ngực, một ngọn lửa bùng lên trong lòng. Todoroki vươn tay về phía Bakugou khiến cậu trai thoáng lùi lại nhưng vẫn bị thanh niên tóc hai màu bắt được. Đôi bàn tay to lớn nắm lấy bàn tay trắng ngần mịn màng kia, khẽ siết lấy.

“Tớ không có thần kinh. Tớ cũng không muốn tìm Midoriya.”, giọng nói đều đều trầm ấm vang lên với câu trả lời không hề liên quan, nhưng ánh mắt nóng như lửa đốt nhìn thẳng vào đôi mắt màu đỏ như viên ruby, “Tớ chỉ muốn cậu thôi, Bakugou.”

“Nói cái éo gì-“

“Tớ thích cậu, không, tớ yêu cậu, Bakugou. Mọi người đều ủng hộ tớ, còn bảo chắc chắn tớ sẽ thành công nữa. Tớ cũng rất mong như thế, nên là chấp nhận tớ nhé.”

“Mày nói cái éo—“. Khuôn mặt đẹp trai không tì vết cúi sát vào cậu, Bakugou có thể cảm nhận được hô hấp có phần run rẩy của người đối diện, nhưng từng câu chữ thốt ra lại vững vàng kì lạ, đánh thẳng vào trái tim cũng đang run rẩy từng hồi của cậu. Cậu kinh ngạc nhìn chằm chằm vào tên ngốc kia, cố tìm ra điểm bất hợp lý trong ánh mắt xám xanh đó. Nhưng cậu chỉ thấy nét mặt nghiêm túc cùng vài vệt đỏ trên má, cậu cũng cảm thấy đầu mình sắp bốc khói luôn rồi.

“Đùa không có vui đâu…” Todoroki nghe thấy thanh âm run rẩy cùng gương mặt đỏ lựng như sắp khóc của người mình yêu, cậu vòng tay ôm lấy cái eo thon gọn, tay còn lại khẽ nâng chiếc cằm xinh xắn rồi đặt lên bờ môi ấy một nụ hôn nhẹ.

Xúc cảm từ đôi môi mềm mại khó tin làm tâm trí của Todoroki lâng lâng như đang ở trên mây. Cánh tay vòng quanh eo Bakugou siết chặt lại, kéo cậu trai tóc vàng vào một nụ hôn sâu triền miên.

“Bakugou, tớ yêu cậu, yêu cậu rất nhiều”, Todoroki thì thầm giữa hai cánh môi, cậu có thể cảm nhận được thân thể trong vòng tay mình run lên theo từng câu tỏ tình. Ôm chặt cậu trai tóc vàng, Todoroki cúi xuống dụi vào vai người trong lòng,“Cậu sẽ chấp nhận tớ chứ?”

Bakugou bối rối tới mức không biết phải làm thế nào. Từ trước đến nay đây là lần đầu tiên cậu hoảng tới như vậy, cũng hạnh phúc tới như vậy. Tên ngốc cậu yêu cũng yêu cậu. Cậu định sẽ chôn chặt thứ tình cảm đơn phương này thật sâu trong lòng, không để cho ai biết cả. Cậu tưởng mình sẽ không bao giờ được đáp lại. Bakugou vòng tay ôm chặt lấy Todoroki, nhẹ nhàng xoa đầu tên ngốc ngờ nghệch này. “Ừm.”, cậu nói nhỏ, “Tao cũng yêu mày, yêu mày từ lâu lắm rồi, tên ngốc hai màu. Mày đã chọn tao thì đừng có mà hối hận đấy.”

--------------

Tia nắng ban mai của tháng sáu chiếu lên ô cửa sổ sát đất, soi rọi căn phòng ngủ rộng lớn. Chiếc giường kingsize đặt ở giữa phòng, trên đó là một người đàn ông với mái tóc mang hai màu trắng và đỏ, bên mắt trái là một vết bỏng lớn nhưng không hề làm mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Dường như nằm mơ thấy gì đó, đôi môi mỏng khẽ kéo nhẹ thành một nụ cười hạnh phúc, hàng lông mi cong dài khẽ run lên, một đôi mắt màu xám xanh dị thường khẽ mở.

Todoroki thất thần nhìn trần nhà. Đôi mắt mất một lúc mới hồi hồn. Hắn vừa trải qua một cơn mộng mị về thời niên thiếu, giấc mơ như một thước phim quay chậm, tái hiện lại một trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời hắn. Hắn lại mơ về cậu rồi. Suốt năm năm ròng rã kể từ khi ánh sáng của cuộc đời hắn vụt tắt.

Bakugou Katsuki đã qua đời trong khi chấp hành nhiệm vụ. Cậu bị những mảnh vụn của tòa nhà đổ ập xuống trong lúc quay lại giải cứu một đứa trẻ. Đứa trẻ được cậu cứu sống, nhưng Bakugou đã không còn nữa. Lúc ấy Todoroki đang làm nhiệm vụ ở một thành phố khác, tới khi biết tin thì đã không còn kịp. Cho tới bây giờ, hắn chưa từng sợ hãi đến như vậy, đau đớn và hối hận bủa vây nhấn chìm hắn xuống vực sâu thăm thẳm.

Lần cuối hắn gặp cậu là một tuần trước khi biến cố xảy ra. Vì một chuyện lông gà vỏ tỏi mà cả hai xảy ra xích mích rồi hắn được điều sang hỗ trợ ở thành phố khác, mấy ngày sau cậu tiếp nhận nhiệm vụ kia. Cả hai vẫn chưa kịp làm hòa với nhau. Một lời cuối cùng cũng chỉ là tiếng quát tháo của cậu.

Nhưng hôm nay hắn lại tỉnh táo lạ thường, như vừa tỉnh dậy từ một giấc mộng kéo dài. Hắn cảm thấy bản thân chưa từng nhẹ nhõm như vậy trong suốt năm năm vừa qua. Hắn nhớ lại giấc mơ kia. Giấc mơ ấy vừa quen thuộc lại khác lạ, tựa như hồi tưởng mà cũng như một lời nhắc nhở.

Todoroki thay một chiếc áo sơ mi màu đen và một chiếc quần tây cùng màu. Hắn lái xe ra khỏi trung tâm thành phố, tới một vùng quê trong lành. Cầm lấy bó hoa mua ở một tiệm hoa nào đó, hắn sải bước vào khu nghĩa trang.

Ngôi mộ mang tên Bakugou Katsuki nằm trong khu vực dành cho những anh hùng đã hi sinh trong khi làm nhiệm vụ. Bụi cỏ xung quanh đã được cắt tỉa sạch sẽ. Todoroki quỳ xuống đặt bó hoa của mình bên ngôi mộ. Khẽ vươn tay chạm lên hàng chữ mang tên cậu, hốc mắt hắn hơi nóng lên, hắn muốn nói gì đó với cậu nhưng sợ sẽ bị cậu chê cười vì chất giọng run rẩy nghẹn ngào của mình. Hắn không muốn mất mặt trước cậu đâu.

Bất chợt, một cơn gió thoảng qua mang theo mùi hương ngọt ngào quen thuộc hất tung mái tóc hai màu của hắn. Todoroki thảng thốt đứng dậy, ngó nghiêng xung quanh tìm kiếm hình bóng thân thuộc mà hắn yêu tha thiết. Cơn gió lướt nhẹ giữa những ngón tay thon dài nhưng hao gầy. Mùi hương caramel ngọt lịm vẫn không ngừng quẩn quanh, tan vào trong không khí tươi mát thơm mùi hoa cỏ. Todoroki cảm thấy mũi mình chua xót, từng giọt nước mắt trong veo rơi trên gương mặt tuấn tú, bàn tay đặt bên ngực trái khẽ siết chặt lấy chiếc áo sơ mi.

“Xin lỗi… Xin lỗi em, Katsuki… Xin lỗi… Giá như anh có thể bảo vệ em… Xin lỗi…”

Cơn gió kì lạ theo tiếng nức nở bao bọc lấy hắn, cuốn đi những giọt nước mắt rơi lã chã. Todoroki thấy thật ấm áp, thật quen thuộc, như cái ôm thân mật hàng ngày của cậu. Hắn biết cậu muốn nói gì với hắn. Suốt năm năm chìm đắm trong những cơn ác mộng dai dẳng, lần đầu tiên hắn mơ thấy một khung cảnh hạnh phúc mà đến bây giờ hắn vẫn còn nhớ như in. Hắn hiểu chứ, câu cuối cùng trước khi giấc mơ kết thúc. Cậu không đành lòng thấy hắn tự dằn vặt bản thân mình như vậy nữa, giấc mơ cuối cùng cũng là sự giải thoát mà cậu dành tặng cho hắn.

“Anh hiểu rồi, Katsuki. Anh đã hiểu rồi, cảm ơn em. Cảm ơn em rất nhiều. Anh sẽ sống thật tốt. Anh hứa đó.”

Cơn gió nổi lên mạnh mẽ như muốn đáp lại hắn, rồi biến mất, cuốn theo cả mùi hương đặc trưng của cậu, hòa vào đồng cỏ xanh mướt.

Todoroki thẫn thờ hồi lâu. Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên ngôi mộ bằng đá mát lạnh, mỉm cười với cậu rồi lên xe về nhà.

“Yên nghỉ nhé, Katsuki bé nhỏ của anh. Anh yêu em hơn bất cứ thứ gì trên đời này.”

-The end-