Work Text:
Seo Changbin bước vào cuộc sống đại học với hai ưu tiên hàng đầu.
Một, không rớt môn.
Hai, tìm thấy soulmate của đời mình.
Changbin đã luôn bị ám ảnh về khái niệm soulmate ngay từ khi còn nhỏ xíu. Hồi đó, cậu thấy mẹ hay mặc đi mặc lại một chiếc váy - mà bà nói là nó có màu tím xinh đẹp của hoa tử đinh hương - vì đó là màu sắc đầu tiên mà bố nhìn thấy khi chạm mắt với mẹ. Changbin đã mè nheo hàng giờ liền, đòi mẹ kể đi kể lại về câu chuyện hai người gặp nhau. Vô tình nhìn thấy nửa kia của đời mình trên một chuyến tàu đông nghẹt trong khi sắp muộn giờ làm không phải là tình huống lãng mạn gì cho cam, nhưng đối với cậu nhóc Changbin, điều đó nghe như một câu chuyện tình chỉ có trên màn ảnh: mắt chạm mắt giữa dòng người đông đúc, để rồi cả thế giới xám xịt đột nhiên như được đổ một xô cầu vồng, thấp thoáng sắc xanh dương hiền hoà của hàng ghế tàu điện, làm nổi bật màu trắng toát của sơn tường.
Changbin cứ nghĩ hoài về việc cậu sẽ gặp soulmate trong tình huống như thế nào và ở đâu. Ngay từ ngày thơ bé, cậu đã nhận ra rằng bản thân không hề bận tâm về giới tính của nửa kia của mình; chỉ cần đó là soulmate của cậu và hai người nảy sinh tình cảm với nhau, thế là đủ. Changbin đã hy vọng rất nhiều về cơ hội tìm thấy soulmate của mình khi lên đại học, tự nhủ rằng chỉ là người ấy không ở trong thị trấn nhỏ nơi mình đang sống mà thôi, và rằng cánh cổng tình yêu sẽ rộng mở hơn rất nhiều khi cậu chuyển đến thủ đô Seoul hoa lệ.
Quay trở lại với 2 mục đích ban đầu khi lên đại học đã. Bất ngờ chưa, cái đầu tiên khó chết đi được; Changbin không thể ngờ rằng cậu sẽ phải học nhiều lý thuyết tới như vậy khi mới chân ướt chân ráo đến với khoa Âm nhạc ứng dụng; nhưng không sao, trước mắt thì cậu vẫn đang học hành khá ngon nghẻ, cũng tự hào đó chứ. Cái thứ hai thì không khó tới mức đấy; Changbin đã sống sót qua năm nhất đại học nhờ khí thế hừng hực của tuổi trẻ, cố gắng không để niềm hy vọng phai tàn khi phải chứng kiến tháng ngày trôi qua trong năm mươi sắc thái xám. Dù vậy, cho đến tận cuối năm nhất, cậu vẫn không thấy chút tia sáng le lói nào. Giữa hàng ngàn sinh viên, Changbin đã tin rằng cậu có thể tìm thấy nửa kia của đời mình, nhưng mỗi ngày cứ trôi qua, một tuần mới lại đến, và thế giới trong mắt Changbin vẫn chỉ có một màu xám chán ngắt như vậy. Đành phải chấp nhận sự thật thôi, rằng cậu sẽ không bao giờ biết được bầu trời cao vời vợi trên kia trông ra làm sao, hay những chậu hồng đang héo tàn trên bệ cửa sổ có màu như thế nào. Hyunjin nói mấy bông hồng đó có màu đỏ, và Changbin cũng gật gù cảm thán như thể cậu biết màu đỏ là màu gì vậy. Hyunjin đã gặp soulmate của mình - Felix - ngay từ khi chưa vào đại học cơ; nó đang chơi xả láng ở Úc trước khi nhập học và vô tình tìm thấy Felix ở đấy, thế là Hyunjin đem cậu bạn ấy về Seoul luôn. Nói thật, Changbin cảm thấy hơi ganh tị một tí xíu. Cậu bạn cùng phòng cao kều có thân hình như người mẫu ấy thật là một người ngọt ngào và dễ mến, còn Felix thì hệt như một thiên thần giáng thế vậy; ừ thì họ đáng yêu lắm, nhưng bị bón cơm chó bất đắc dĩ thì đúng là như ăn cả gáo nước lạnh vào mặt.
Changbin lắc lắc đầu để xua đi mớ bòng bong đang xoay vòng với vận tốc 100 dặm/giờ trong đầu mình, thở dài. Cậu gục mặt xuống bàn, đang suy nghĩ làm sao để hoàn thành bài luận trong hai ngày khi cậu còn chưa đặt bút viết một con chữ nào, thì ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng gõ lớn. Changbin đã định lơ đi luôn, nhưng cuối cùng lại đứng dậy xách mông ra mở cửa. Trước mặt cậu là một thằng nhóc nhỏ xíu gầy còm, với mái tóc màu vàng mật ong bù xù ôm lấy khuôn mặt, đang đứng vò góc áo một cách rất khúm núm. Changbin nhướn mày.
“Xin lỗi nhóc, anh book cái studio này tới ba giờ lận.” Cậu khá là bối rối khi bỗng dưng bị làm phiền; dù sao thì Changbin cũng chưa làm được cái đếch gì cả, nhưng thằng nhóc trước mặt lại kiên quyết lắc đầu.
“K-Không phải em muốn giành studio đâu ạ! C-Chỉ là em đang tìm partner cho project của mình rồi tự dưng em nhớ ra cái bài thuyết trình hồi đầu năm của anh rồi anh Chan kêu em thử hỏi anh vào nhóm xem sao-” Thằng nhóc nói một tràng không ngừng nghỉ, thậm chí cắn lưỡi mấy lần vì cố gắng nói càng nhanh càng tốt cho xong. Changbin chớp chớp mắt hồi lâu, như để tiêu hóa hết lời thằng bé vừa nói, rồi nhún vai.
“Anh không biết anh Chan của nhóc là ai cả, nhưng được rồi.” Cậu từ chối đề cập đến sự thật rằng mình đã trì hoãn cái việc hoạt động nhóm trong suốt cả năm học này, và rằng cần phải đạt đủ số giờ làm việc nhóm cần thiết để có thể qua môn. “Nhóc có muốn vào không?” Changbin hướng về phía bàn làm việc trong studio, và mắt thằng bé đối diện bỗng sáng rực như sao xa.
“Dạ có! Em có thể xem anh đang làm gì không ạ?” Thằng nhóc thốt lên, vui vẻ nhảy chân sáo vào phòng, và tự dưng Changbin thấy nó cũng dễ thương ghê.
“Được thôi, tên em là gì?”
Và đó là cách mà Changbin đã gặp Jisung lần đầu tiên, một thằng nhóc năm nhất thừa năng lượng và mắc chứng lo âu, hay nói chuyện với tốc độ như thể nó sợ sẽ bị người ta nhảy vào họng vậy. Changbin sau đó đã được gặp soulmate của Jisung, Minho - sinh viên năm ba khoa Nhảy - và được kể cực kì chi tiết chuyện thằng nhóc đã đâm thẳng vào Minho như trong mấy bộ phim hài lãng mạn, để rồi nhận ra nó có thể thấy được màu xanh da trời dịu mắt trên áo len của anh.
“Ý anh là, điều đầu tiên mà anh để ý là lúc đó ẻm mặc một cái áo hoodie màu vàng chóe trông hài vãi-”
“Ê nè nha!” Jisung quắc mắt giận dữ, cắt ngang lời Minho. “Trước khi gặp anh em không có biết cái áo nó màu gì hết!” Minho cười ha hả, vươn tay kéo Jisung vào lòng.
“Nhưng em không được bỏ nó đi, vì sao nào?” Anh ghẹo, và Jisung bĩu môi.
“Vì nó là kỷ niệm! Em phải nhớ mình đã gặp soulmate như nào chứ!” Changbin cố gắng đè nén nỗi ganh tị đang trào lên trong cuống họng, chỉ gật gật đầu một cách khiên cưỡng trong khi nhìn hai người bọn họ chí chóe với nhau.
Qua Jisung thì Changbin còn được làm quen với Seungmin, bạn cùng phòng của Jisung, một thằng nhóc cũng kỳ khôi không kém với mấy miếng hài nhạt toẹt và đặc biệt là cực dính người, y như một con cún bự ngốc nghếch. Lạ làm sao, Changbin ngay lập tức thấy mến thằng nhóc này. Rồi qua Seungmin thì cậu lại được gặp Jeongin, một bé năm nhất khác nữa, là soulmate của Seungmin. Jeongin là một đứa trẻ cao ngồng (như Hyunjin), đeo niềng răng và có mái tóc bông xù trông rất xinh, khiến Changbin phải ráng hết sức để không đổ gục trước sự đáng yêu của thằng bé. Changbin sau đó lại phải nhẫn nhịn lắng nghe câu chuyện lần đầu gặp nhau của cặp đôi chíp bông này. Hai đứa nhỏ gặp nhau trong lớp học vào ngày lễ định hướng dành cho tân sinh viên của trường, khi mà chúng nó bị bắt lên giảng đường để chơi mấy cái hoạt động làm quen nhảm nhí gì đó. Seungmin ngại ngùng kể lại.
“Kiểu, bọn em nhìn vào mắt nhau rồi tự dưng mọi thứ xung quanh đều có màu ấy, ảo lắm.” mặt Seungmin đỏ bừng. Jeongin thấy vậy thì tranh thủ ghẹo thằng bồ một tí, thậm chí còn nhoài người từ sau ghế sofa để vò cho tóc nó rối tung rối mù lên; sau đó lập tức chạy vụt đi khi thấy cánh tay của Seungmin vươn ra định túm mình lại. Hai đứa chơi trò cút bắt với nhau một hồi lâu trước khi Jeongin cố tình đứng lại để cho Seungmin ôm vào lòng, sau đó lại mặc kệ để thằng bồ lôi mình xềnh xệch về lại ghế sofa rồi thả phịch xuống cạnh chỗ Changbin đang ngồi, thở hồng hộc.
“Nói thiệt, lúc đầu em còn không chú ý cơ, rồi em kiểu ‘Ô bạn này nhuộm tóc xanh đẹp ghê’ xong em lại kiểu ‘Ủa sao mình biết nó có màu xanh vậy ta?’” Jeongin vừa duỗi cơ bắp mỏi nhừ do chạy đuổi quá nhiều vừa nói, và Changbin lại chỉ gật đầu cho có lệ, cúi xuống nghịch đầu ngón tay.
“Ừa, mọi người có bao giờ thấy lạ khi mà tự dưng chúng ta lại biết tên của các màu sắc không, kiểu, nó bật ra theo bản năng luôn ấy?” Giọng Jisung đột nhiên vang lên từ phía nhà bếp; thằng nhóc đang bốc ngũ cốc khô thẳng từ trong hộp thảy vào mồm. Seungmin gật đầu tán thành một cách vô cùng nhiệt tình. “Đúng đó! Kiểu não mình tự dưng biết đó là màu đỏ, kia là màu xanh, ảo vãi chưởng.”
“E hèm.” Changbin đằng hắng, nhăn mặt khi thấy tất cả mọi người đều quay sang nhìn mình. “Ừ ảo thiệt.” Cậu gượng gạo đồng tình, và có một biểu hiện thoáng qua trên mặt Seungmin mà cậu không thích tí nào. Changbin thình lình đứng bật dậy. “Anh… đi ra studio tí.” Cậu nói dối, rồi chạy vụt ra khỏi căn hộ.
Changbin sau đó đã nhanh chóng giới thiệu bốn người bạn mới này cho Felix và Hyunjin, để rồi đột nhiên nhận ra rằng mình đang chơi trong một nhóm có tận BA cặp soulmates, và tự hỏi rằng tại sao đến bây giờ cậu vẫn chưa tìm thấy nửa kia của đời mình. Changbin đã đinh ninh rằng việc tìm kiếm soulmate ở trường đại học không hề dễ dàng chút nào, nhưng sáu con người đang ngồi đối diện cậu đây rõ ràng là không có vấn đề gì trong việc đó cả; vậy nên Changbin quyết định ngậm miệng lại, phòng khi cơn ghen tị đang sôi sùng sục trong cuống họng lại trào ra và gây nên những xích mích không đáng có.
Felix đạp cửa cái đùng, lao vào căn hộ của Hyunjin cùng với Jisung theo sau; hai đứa đứng la lối om sòm về việc muốn nhuộm tóc theo nhóm, và Changbin chỉ gượng gạo cho một ngón tay cái, rồi lôi Hyunjin ra để ba đứa tự bàn với nhau. Khi cả đám đi ra ngoài mua sắm, Seungmin giơ hai cái áo len lên và vô tình mở miệng hỏi cậu rằng màu nào nhìn đẹp hơn, sau đó lại vội vàng ngậm miệng lại, đưa ánh mắt tội lỗi len lén nhìn Changbin. Cậu tảng lơ như chưa nghe thấy gì, giả vờ nhìn chăm chú vào mấy cái hoodie đang được treo trên sào mặc dù chẳng khác gì đang nhìn một đống các sắc xám khác nhau. Hyunjin thì liên tục khoe cậu mấy bức tranh mà nó vẽ, hết bức này tới bức khác, và Changbin đã cố gắng hết sức để khen các kỹ thuật tả khối và đánh chì mà cậu có thể nhìn ra trong những bức tranh; nhưng được vài lần như thế thì Hyunjin không hỏi cậu nữa. Changbin tự nhủ không biết thằng bạn có nhìn thấy vẻ gượng ép khổ sở trên mặt cậu không.
Đã ba tuần trôi qua kể từ khi cậu lần đầu gặp Jisung, nhưng anh Chan bí ẩn của thằng nhóc thì vẫn chưa thấy tăm hơi đâu. Jisung đã cố gắng sắp xếp vài buổi thu âm cùng nhau, nhưng không lần nào thành công vì Changbin hiện đang đi làm thêm nhiều nhất có thể tại một cửa hàng tiện lợi nhàm chán, còn Chan thì dường như đang ôm đồm quá nhiều dự án cùng một lúc. Changbin dành ra hầu hết thời gian trong ngày của mình để nhảy qua nhảy lại giữa studio và cái cửa hàng tiện lợi; ngó lơ mọi nỗ lực liên lạc của bạn bè và lấp liếm cho sự vắng mặt của mình bằng mấy lý do hời hợt như ‘đang bận viết bài luận’ hay ‘nợ nần chồng chất’.
Vụ này này chắc chắn không hề dính dáng đến sự thật rằng Changbin đang cảm thấy vô cùng ghen tị với tình yêu của mấy đứa bạn, rằng cậu cảm thấy như người thừa trong chính ngôi nhà của mình khi nhìn sáu người bọn họ vui vẻ cười đùa. Chắc chắn không hề dính dáng đến việc cậu thấy mình như một người dưng bước ngang qua cuộc đời họ. Changbin đã tự trấn an mình như thế. Cậu đương đầu với nỗi khổ tâm thầm kín đó một cách vô cùng vụng về; bằng cách vùi đầu vào công việc và học hành, để tới khi đặt lưng xuống giường, cậu sẽ ngay lập tức chìm vào giấc ngủ mỏi mệt mà không cần phải đấu tranh với đống suy nghĩ tiêu cực mà bản thân tự bày ra.
_ _
Một sáng nọ, Hyunjin níu tay Changbin lại khi cậu đang bước vào phòng tắm để sửa soạn cho ca làm thêm của mình. Cậu ta nhíu mày, khuôn mặt điển trai mang vẻ lo lắng pha chút bực bội.
“Nhìn mày như mười năm chưa ngủ ấy.” Hyunjin càu nhàu, ấn một cốc cà phê nóng hổi vào tay Changbin. Cậu thở dài, nhún vai nhấp một ngụm và để bản thân tận hưởng vài phút bình yên bên chiếc bàn ăn trong bếp khi người kia đang bận chiên trứng. “Mày cũng biết mà, lao lực vậy chả giải quyết được cái gì cả.” Hyunjin đứng nói chuyện với cái chảo chiên trước mặt, và Changbin ở sau lưng thằng bạn len lén nhướn mày.
“Thì nó giải quyết được đống nợ khổng lồ mà tao đang mắc phải còn gì.” Changbin đốp lại, và Hyunjin lườm cậu một cái tóe lửa, lực tay thiếu điều muốn khuấy nát quả trứng.
“Mình là bạn nhau được năm năm rồi đó Seo Changbin, tất nhiên là tao biết mày đang muốn làm gì.” Hyunjin đặt một đĩa bánh mì ốp la trước mặt cậu, sau đó ngồi xuống ở phía đối diện, bắt đầu xử lý phần ăn của mình.
“Tao có muốn gì đâu, tao chỉ đang làm thêm cũng như học hành chăm chỉ thôi mà.” Changbin bĩu môi nhìn cái đĩa, và Hyunjin chỉ thở dài, giơ tay vén lọn tóc lòa xòa trước mặt ra sau tai. Bây giờ tóc nó đang là màu hồng; nhưng hồi đó khi Changbin về nhà và thấy thằng bạn mình, cùng Felix và Jisung đang túm tụm trong nhà tắm với đống thuốc nhuộm tóc vương vãi khắp nơi, cậu chỉ chớp chớp mắt, sau đó lủi về phòng và lên giường đi ngủ ngay lập tức.
“Nhưng tao lo cho mày lắm.” Hyunjin nói nhỏ xíu, và Changbin giật mình ngước lên khỏi đĩa đồ ăn đã vơi một nửa. Ánh mắt Hyunjin vẫn dán chặt xuống mặt bàn, còn Changbin thì đang đánh vật với cái mỏ muốn chửi người, vì cậu biết thằng bạn mình có ý tốt, nhưng nói thật là mấy lời động viên khích lệ đấy chả có tí tác dụng gì trước ca làm tám tiếng ác mộng mà cậu sắp phải trải qua. Tiếp theo đó là một buổi thu âm kéo dài bốn tiếng đồng hồ với một nhóc năm nhất khoa Rap là bạn của bạn Jisung. Changbin đưa tay xoa trán. Ây da, tự dưng thấy nhức nhức cái đầu ghê.
“Tao ổn.” Cậu nghiến răng, nhồi thêm mấy miếng trứng vào miệng để không phải nói thêm gì nữa. Hyunjin lại thở dài.
“Nhìn này, Bin, mày có thể tâm sự với tao mà.” Hyunjin nghe như kiểu sắp quỳ xuống cầu xin Changbin tới nơi; và cậu cảm thấy có gì đó nhộn nhạo trong bụng mình. Một cảm giác thật khó chịu.
“Tao…” Changbin mở lời, tay đảo đảo đồ ăn trong đĩa, rồi lại nhún vai. Như có một nỗi tự ti mơ hồ đang gặm nhấm và ăn mòn tâm hồn cậu vậy. Changbin nuốt nước bọt; cần phải trút ra càng sớm càng tốt thôi. “Chỉ là, tao thà chết trong đống luận văn còn hơn là ngồi xuống và suy nghĩ xem cái quái gì đang xảy ra với bản thân mình.”
“Cái gì đang xảy ra với mày cơ?” Hyunjin máy móc lặp lại, trong tông giọng ẩn chứa sự hoang mang không hề nhẹ, và Changbin chỉ ngồi chọc chọc miếng bánh mì giờ đây đã nguội lạnh mà cậu còn chưa động vào một tí nào. Cậu lại nhún vai, và Hyunjin cẩn thận đặt cái nĩa ăn xuống. “Ý mày là sao? Mày đang bị gì hả?” Nó hỏi dồn. Changbin chỉ thở dài.
“Tại sao…tại sao mọi người xung quanh tao đều đã tìm thấy soulmate của họ, còn tao…” Cậu ngước lên nhìn Hyunjin, bắt gặp nỗi đượm buồn lóe lên trong ánh mắt người đối diện. Changbin thấy lồng ngực mình đau nhói. “...thì không…?” Cậu nói nốt, và Hyunjin thì chớp mắt liên tục, như thể đang cố nén lại những giọt nước mắt chực trào.
“Mày không có vấn đề gì hết. Chắc chắn mày sẽ gặp người ta mà. Chỉ là bây giờ chưa phải lúc thôi.” Hyunjin cố gắng trấn an, nhoài người nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Changbin. Cậu gật đầu, mặt vẫn cúi gằm, sụt sịt. Changbin còn chẳng nhận ra mình đã rơi nước mắt tự lúc nào. Không gian chìm vào im lặng, và rồi từng nỗi bất an, lo lắng, tự ti theo dòng nước mắt, theo dòng cảm xúc chảy tràn ra khỏi nội tâm cậu.
“Tao chỉ sợ là…” Changbin co hai chân lên ghế, mắt dán vào đầu gối. “Có lẽ tao vốn không hề có soulmate. Chắc là tao sẽ mãi mãi không biết mấy bức tranh của mày được tô vẽ với những gam màu nào, mãi mãi không biết Seungmin mặc áo màu gì là đẹp nhất, mãi mãi không thể chung vui với Felix và Jisung khi hai đứa nó nhuộm tóc mới.” Hyunjin đã tiến đến đứng cạnh cậu tự bao giờ, bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn đôi vai cậu run rẩy. “Chắc là vũ trụ nghĩ tao không xứng đáng có được nửa kia của mình.” Changbin ngước lên nhìn thằng bạn, vừa vặn thấy nó cúi xuống ôm mình chặt cứng khiến cậu ngạc nhiên kêu một tiếng.
“Không được nói vậy, không bao giờ nghe chưa?” Giọng Hyunjin vỡ vụn. Changbin bấu lấy cái áo len của nó, khịt mũi sụt sịt vào lớp vải cotton mềm mại.
“Thật khó để không cảm thấy như bị vứt xuống đáy đại dương khi mà, kiểu, mấy người mà tao biết, kiểu, đều gặp được chân ái của đời họ rồi ấy, đại loại thế.” Changbin nói nhỏ xíu, vẫn áp má vào ngực Hyunjin.
“Mày xứng đáng có mười soulmate, à không, mày xứng đáng có được cả thế giới này. Tụi tao luôn sẵn sàng chấp nhận thêm mày vào mối liên kết soulmate của tụi tao, thật sự luôn đấy, vậy nên đừng bao giờ nói là mày không xứng nữa.” Bàn tay của Hyunjin vẫn luôn đều đặn xoa lưng cậu, và Changbin thì đang cố gắng hết sức để không òa ra khóc.
“Tao cũng ước gì tụi mình có thể làm vậy.” Cậu lầm bầm khi Hyunjin tách khỏi cái ôm, cố gắng nhếch khóe môi. “Dù sao thì cũng cảm ơn tụi bây đã có ý chấp nhận tao nha.” Changbin bật cười ha hả, giữa chừng lại khịt mũi một cái; còn Hyunjin chỉ tặc lưỡi cưng chiều, vươn tay vò cho tóc cậu rối xù lên.
“Tao chấp nhận mày cả triệu lần còn được.” Hyunjin nói, phẩy phẩy tay, đổi lại là cái đảo mắt của Changbin. “Giờ thì mau đi sửa soạn tắm rửa để còn đi làm đi. Và làm ơn, rút ngắn mấy cái ca làm của mày lại.” Hyunjin nài nỉ, và cậu chỉ siết chặt tay nó.
“Rồi rồi, nhưng mà tối nay tao về muộn nha, tại còn phải thu âm với em rapper bạn Jisung nữa.” Cậu đứng dậy khỏi ghế, vươn vai vài cái. Hyunjin lẹ làng hốt luôn đống bát đĩa trên bàn để mang đi rửa trước khi Changbin kịp chạm tay vào.
“Ừa, tao sẽ để phần mày trong tủ lạnh. Nhớ ăn trước khi đi ngủ đó.”
_ _
Changbin đã xoay xở hoàn thành ca làm cũng như buổi ghi âm mà không ngất xỉu, chắc là cũng được tính vào một trong những thành tích vĩ đại nhất cuộc đời này. Cậu lê từng bước lên dãy cầu thang tưởng chừng như kéo dài đến vô tận, phớt lờ cái bụng đang biểu tình vì sáng giờ chưa được nạp gì ngoài mì ăn liền hoặc thanh ngũ cốc. Changbin đẩy cửa bước vào nhà, hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Jisung đang ngồi bó gối một cục trên sofa, còn Hyunjin thì đang ngồi vẽ vời gì đó trên cái ghế bành ở xó nhà.
“Gì đây, 1 giờ sáng rồi mà sao bây còn chưa ngủ nữa?” Cậu hỏi, thả cái ba lô rơi phịch xuống sàn rồi nhảy luôn vào ghế sofa ngồi cạnh Jisung. Thằng bé cựa quậy đôi chút, tìm tư thế thoải mái để ngả đầu lên đùi Changbin, và cậu chỉ im lặng để nó thích làm gì thì làm. Hyunjin thì chỉ nhún vai, lơ luôn câu hỏi của cậu, nhưng Changbin chẳng nghĩ được gì nhiều với cái đầu đang trong trạng thái thiếu ngủ trầm trọng.
“Buổi thu âm với em rapper kia sao rồi?” Hyunjin hỏi vặn, nét chì trên cuốn sổ vẽ dừng lại, và cuối cùng thì Changbin cũng nở một nụ cười.
“Ẻm giỏi thiệt á! Tụi tao gần xong hết rồi, giờ chỉ cần chỉnh sửa lại một tẹo trước cuối tuần này là ngon lành.” Cậu vui vẻ giơ ngón cái với Hyunjin, và nó đáp lại bằng một nụ cười tươi rói. Jisung cuối cùng cũng tỉnh, chớp mắt ngái ngủ nhìn Changbin.
“Anh Chan rảnh rồi.” Thằng bé thả một câu vô thưởng vô phạt trước khi lật đật ngồi dậy. “Thứ Sáu tuần này á.” Jisung nói thêm, và Changbin nhẩm lại lịch trình của mình trong đầu.
“Mày cũng rảnh.” Hyunjin nói luôn. Cậu gật gù, hẳn là nó đã ghi nhớ hết đống chữ nguệch ngoạc trên tờ lịch treo tường trong nhà rồi.
“Tốt. Vậy em sẽ nói với ảnh… vào sáng mai.” Jisung phẩy tay về phía chiếc điện thoại, trước khi ngáp một cái thật to. “Em ngủ giường anh được hông?” Thằng nhóc nài nỉ, cặp mắt cún con lấp lánh chĩa thẳng về phía Changbin. Dù có cố tới mức nào thì cậu cũng không thể cưỡng lại ánh mắt ấy được, nhưng Changbin cũng ráng giả vờ cân nhắc một tí. Biết sao giờ, cậu là người sống có tự trọng đó nha.
“Nếu mai mày mua cho anh một ly cafe trên đường đi học, thì được.” Cậu ra giá, và Jisung đồng ý ngay tắp lự.
“Chuyện là…” Hyunjin đột nhiên lên tiếng, nhìn Changbin với một biểu cảm khó đoán.
“Gì?” Cậu cúi xuống nghịch sợi chỉ thừa ở phần gấu áo thay vì nhìn lên Hyunjin. Jisung có vẻ vô cùng hứng thú với câu chuyện sắp được tiết lộ; mắt thằng nhóc mở to, và không thể ngừng cựa quậy trên ghế sofa.
“Tao… lỡ kể với Felix về chuyện sáng nay rồi.” Hyunjin trông có vẻ tội lỗi, nhưng Changbin lại không ngạc nhiên mấy. Đúng là mối liên kết soulmate, cộng thêm cả tính thằng Hyunjin nữa. Nếu nó mà nín được cái mỏ thì hôm đó trời mưa to cho mà coi.
“Ờ, ok?” Changbin nghiêng đầu, hơi hoang mang nhưng cũng chấp nhận cho qua. Dù sao thì cậu cũng quá mệt mỏi để có thể để tâm đến những gì Hyunjin nói rồi.
“Felix có mấy người bạn vẫn chưa tìm thấy soulmate và… ừm, ẻm muốn, kiểu, mở một bữa tiệc hay gì đó, đại loại vậy.” Hyunjin thản nhiên nói tiếp, cẩn thận né tránh ánh mắt của Changbin trong khi cậu vẫn đang tiêu hóa những gì nó vừa nói.
“Nó muốn tao đi xem mắt trá hình với mấy người đó hay gì vậy trời.” Changbin huỵch toẹt luôn, và Hyunjin nhăn nhó.
“Ừa, tao có nói Felix là mày sẽ không tới đâu, nhưng mà ẻm cứ khăng khăng là cái bữa tiệc này không phải để tìm soulmate, mà là để mày mở rộng vòng bạn bè với những người mà… ừm… cũng chưa có bạn đời ấy.” Hyunjin lúng túng kết thúc câu chuyện, và Jisung bày ra vẻ mặt cực kì đánh giá. “Tại mày kêu mày không có đứa bạn nào ‘chưa kết đôi’ mà!” Nó yếu ớt phản kháng, đưa tay lên làm dấu ngoặc kép không khí ở cụm ‘ chưa kết đôi’ khiến Jisung cười khẩy một cái.
“Gọi là ‘chưa kết đôi’ nghe nó cứ…” Thằng bé cau mày, “alpha, beta, omega kiểu gì ấy.” Hyunjin và Changbin đều lập tức quay sang nhìn Jisung.
“Tao sẽ không giả vờ như kiểu tao biết đấy là cái gì đâu.” Hyunjin lẩm bẩm, và Jisung dứ dứ nắm đấm vào mặt nó.
“Ờ, không biết luôn.” Changbin đồng tình. Jisung phụng phịu, rồi lại nằm xụi lơ xuống ghế sofa.
“Em sẽ kể Minho và chắc chắn ổng sẽ thấy mắc cười cho mà coi.” Thằng bé lẩm nhẩm một mình, và Changbin chỉ đảo mắt. Ôi tình yêu.
“Thôi, quay trở lại với cái tiệc mai mối ghép đôi gì đó đi.” Changbin lại tiếp tục nghịch mấy sợi chỉ trên cái quần jeans rách gối mà cậu đang mặc. Hyunjin lắp bắp.
“N-Nó có phải là để mai mối đâu! Chỉ là…” Hyunjin ậm ờ một lúc lâu để tìm từ ngữ thích hợp, và Changbin nhướn mày khó hiểu. “Chỉ là để mày mở rộng thế giới quan của mình và nhận ra rằng mày không phải là người duy nhất trên Trái Đất, hay duy nhất trong cái đại học này, chưa tìm thấy soulmate thôi.” Hyunjin cố gắng giải thích.
“Em thấy ý tưởng của anh Felix cũng ổn mà ta?” Jisung thử lên tiếng, lén lút đánh mắt về phía Changbin. Nhưng khi thằng bé nhìn thấy biểu tình trên mặt cậu, nó lập tức lật mặt. “Thực ra là nó dở ẹc luôn á anh Hyunjin.”
“Ừ, anh mày cũng chả muốn tới.” Changbin lầm bầm, rồi đột nhiên đứng dậy. “Tao không cần mấy cái bữa tiệc thương hại ngớ ngẩn ấy đâu.” Cậu nhăn nhó, nhưng rồi lại khẽ lắc đầu. “Dù sao thì cũng cảm ơn Felix nha, tao biết là bạn ấy có ý muốn tốt cho tao thôi.” Jisung cũng đứng dậy, vươn vai. Hyunjin nở một nụ cười buồn, nhưng vẫn ôm cậu chúc ngủ ngon, dịu dàng xoa đầu cậu trước khi trở lại phòng mình.
“Giờ mình đi ngủ ha?” Jisung hỏi, và Changbin chỉ gật đầu, quá mệt mỏi để có thể suy nghĩ về bất kì câu chuyện hay tình huống nào mà mình đang gặp phải. Cuối cùng thì hai đứa ngủ đè lên nhau luôn; nhưng Changbin chẳng nỡ phàn nàn, vì mấy tuần liền chỉ có làm việc và làm việc đã đè nặng lên đôi vai cậu, và cậu cũng đang khao khát hơi ấm của một ai đó gần bên. Jisung cũng chẳng có ý kiến gì.
_ _
Trước khi Changbin kịp hoàn hồn thì nay đã là thứ Sáu rồi, và cậu bắt đầu hoảng loạn. Cậu hoảng loạn vì không biết phải làm gì để có thể gây ấn tượng với một học sinh năm ba, người mà đang vô cùng bận rộn với công việc trong ngành, người mà cậu đã lén lút stalk Instagram một tẹo và nhận ra rằng anh ấy trông cực kì cuốn hút, người mà có hẳn 50 nghìn followers khiến cậu cảm thấy vô cùng tự ti. Changbin thấy đầu óc quay cuồng và cậu không biết nên mặc cái áo len nào cả, vì cái nào trong mắt cậu trông cũng xám ngắt như nhau. Khi Changbin đang định lao đầu ra cửa sổ để kết thúc mớ hỗn độn rối rắm này, một tiếng gõ nhẹ nhàng đầy lịch sự vang lên từ phía cánh cửa phòng ngủ.
“Binnie ơi?” Giọng trầm của Felix cất lên, và Changbin phải nhắm chặt mắt, đếm từ một đến mười rồi mới ra mở cửa. Cậu mở cửa với một lực hơi quá mạnh cho 8 giờ 20 phút vào một sáng thứ Sáu. Felix nhìn thấy tia hoảng loạn trong mắt Changbin, sau đó kéo cậu vào phòng và dìu cậu ngồi lên giường.
“Mình không biết nên mặc gì hết!” Changbin ôm mặt rền rĩ trong khi Felix lượn khắp phòng, nhặt từng chiếc áo cái quần đang vương vãi trên sàn nhà. “Cái nào trông cũng xám xịt, và mình không biết phối đồ như nào tại vì mình không nhìn thấy cái mẹ gì cả!” Giọng Changbin vỡ ra vì đau khổ, và Felix đã tiến đến đứng cạnh cậu trong tích tắc, vòng tay kéo cậu vào một cái ôm.
“Hít thở nào Bin, ổn thôi mà, mình sẽ giúp cậu, chỉ cần thở một chút thôi.” Felix dịu dàng vỗ lưng cậu, và Changbin yếu ớt khịt mũi trong khi đang vùi mặt vào lồng ngực cậu bạn.
“Mình xin lỗi, chỉ là, ừm, mình mệt quá. Mình không có ý đa cảm như vậy.” Changbin thì thầm, giọng nói đứt quãng bởi lớp áo len dày của Felix. Felix chỉ tiếp tục xoa lưng cậu thêm một lúc lâu nữa, trước khi dứt ra khỏi cái ôm, giơ ống tay áo lên lau gương mặt tèm lem nước mắt của Changbin.
“Không sao đâu.” Felix trấn an, đưa tay vuốt tóc cậu và nở một nụ cười nhẹ nhàng, trong trẻo như ánh dương buổi sớm. “Cùng chọn cho cậu một bộ đồ nào.”
Hai đứa dành cả mười phút đào bới lăn lộn trong đống quần áo đang trải đầy sàn phòng Changbin, rồi quyết định chọn một cái áo hoodie trông cũng ổn áp, mà Felix nói là nó có màu đỏ rượu, phối cùng một chiếc quần jeans tối màu. Changbin rời khỏi căn hộ, cảm thấy tinh thần bớt suy sụp hơn một chút.
Quãng đường đến studio thật nhàm chán và còn có chút buồn, theo ý kiến của Changbin là vậy; bởi vì mặc dù hai bên đường có vô vàn tán cây xanh mát cũng như vô vàn các cửa tiệm với nhiều biển hiệu đủ màu sắc, thì trong mắt cậu tất cả đều chỉ là màu xám xịt mà thôi. Changbin tăng tốc một chút để có thể kịp đến studio trước khi cậu lại rơi vào những giây phút yếu lòng. Cậu rảo bước nhanh qua khuôn viên trường, tai nghe mở nhạc với âm lượng lớn để lấn át hết mọi tiếng động xung quanh, ngó lơ luôn cả các quầy sinh viên đang cố gắng phát tờ rơi về mấy hội nhóm sinh viên hay đêm sinh hoạt câu lạc bộ. Changbin cảm thấy hơi tội lỗi một tẹo.
Changbin tới studio sớm hơn dự tính, liệng cái túi lên sofa rồi thả người cái phịch lên ghế xoay ở bàn làm việc. Cậu nhuần nhuyễn gõ bàn phím, rồi mệt mỏi ngả đầu về phía sau trong khi cái phần mềm đang rì rì khởi động. Changbin mơ tưởng về một tương lai có thể mở studio ghi âm của riêng mình, có thể sắm một dàn máy tính xịn xò không bị giật lag đùng đùng khi cậu cố gắng chạy nhiều chương trình một lúc. Trong lúc cậu đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ, Jisung chạy ù vào phòng, miệng cười toe toét.
“Binnie! Em mang anh Chan tới rồi nè!” Jisung la lớn, nhưng bỗng dưng tiếng hét của thằng nhóc qua tai Changbin chìm dần, chìm dần rồi hòa vào những tiếng ồn xung quanh khi có một chàng trai tóc đen bước vào, và đột nhiên cậu có thể nhìn được. Cậu nhìn thấy logo màu đỏ trên cái áo tank top đen của người kia, nhìn thấy sơn móng màu xanh hải quân trên những ngón tay thon dài xinh đẹp của anh. Changbin chớp mắt liên tục, và Chan cũng nhìn lại cậu, biểu tình trên khuôn mặt đẹp trai biến hóa khôn lường.
“Hoodie đẹp đấy.” Chan cuối cùng cũng lên tiếng, mỉm cười nhẹ nhàng. Changbin cúi đầu nhìn xuống, thấy chiếc áo hoodie màu đỏ rượu mà Felix đã lựa cho cậu lần đầu tiên trong đời. Cậu nhướn mày.
“Hở, ừa, đẹp thiệt.” Cậu ngây ngốc đáp lại, hồn vẫn chưa quay về xác, khiến Chan cười khúc khích. Changbin ngước lên, quan sát gương mặt anh một cách cẩn thận, và phát hiện người kia cũng đang chăm chú nhìn mình. Cậu ngại ngùng quay đi, gò má ửng hồng, trên môi nở một nụ cười ngốc nghếch. Jisung đứng nhìn hai người họ với vẻ vô cùng hoang mang.
“Ờm, sao tự dưng hai anh hành xử kì lạ vậy?” Jisung thắc mắc, nhưng Changbin còn đang bận trố mắt nhìn cái áo len màu vàng neon xấu ma chê quỷ hờn mà thằng nhóc mặc, cả thân hình nhỏ bé như đang bơi trong chiếc áo.
“Trời má.” Cậu thốt lên, và Chan ở phía sau lại không kìm được tiếng cười.
“Jisung, cái áo đó trông xấu kinh khủng luôn.” Anh nói, ném cái túi lên ghế sofa. Jisung chớp chớp mắt, và Changbin tưởng như có thể nhìn thấy icon loading đang xoay vòng trên đầu thằng bé.
“Thiệt, xấu vãi luôn á.” Cậu đồng tình, và Jisung há hốc mồm, cảm tưởng hàm dưới của nó sắp chạm đất.
“Hai người!” Thằng nhóc run rẩy chỉ tay về phía bọn họ, rồi làm một loạt động tác múa may quay cuồng mà Changbin không hiểu. “Trời đất ơi, hai người là soulmate của nhau! Hai người…” Jisung hoảng đến mức xoay vòng vòng tại chỗ, lục lọi từng túi áo túi quần để tìm điện thoại. “Trời ơi, em phải gọi Minho, ảnh chắc chắn sẽ vui lắm cho mà coi, nhưng đừng có nói ảnh là em đã nói vậy nhé.” Thằng nhóc xả một tràng, sau đó cong chân chạy vụt ra khỏi phòng.
Changbin xoay ghế lại, mặt đối mặt với Chan, người vừa ngồi xuống sofa ngay cạnh đống túi xách cùng một tiếng thở dài. Cậu cẩn thận đẩy cái ghế để rút ngắn khoảng cách một chút, nhưng rồi lại hết cả hồn khi Chan đột ngột lấy chân kéo cái ghế lại; giờ hai đứa chỉ cách nhau chưa đến một gang tay. Changbin nhân cơ hội ngắm nhìn anh soulmate thêm một tẹo. Mái tóc xoăn tít đen tuyền, làn da trắng như trứng gà bóc, bắp tay rắn chắc, và đặc biệt là đôi mắt nâu sâu thẳm như chứa đựng cả dải ngân hà tinh khiết, khiến cậu chỉ muốn đắm chìm, hoàn toàn phó mặc bản thân mình cho anh. Chan đưa tay chỉnh lại tóc mái cho cậu, và Changbin rướn người dụi vào tay anh như một lẽ tự nhiên, như thể họ đã quen nhau từ hàng triệu triệu kiếp trước. Tóm lại thì, hai mươi mấy năm đợi chờ cũng không tệ đến thế, khi mà giờ đây chân anh đụng vào đùi cậu, và bàn tay chai sạn nhưng ấm áp nhẹ nhàng vuốt từng sợi tóc của Changbin.
“Anh đã chờ em từ rất lâu rồi.” Chan thì thầm như đang tiết lộ một bí mật, và Changbin thấy tim mình đập nhanh quá.
“Em cũng vậy.” Cậu đáp lại, và khi những ngón tay họ đan vào nhau, không hiểu sao cảm giác lại thân thuộc đến thế, như thể vừa trở về mái ấm thân thương sau nhiều năm thất lạc. Ngạc nhiên là buổi học nhóm diễn ra vô cùng suôn sẻ, ngoại trừ việc Changbin không thể rời mắt khỏi anh soulmate của cậu, của cậu, và hai đứa cứ giữ nguyên tư thế nắm tay như thế. Jisung ráng hết sức để tỏ ra là mình ổn, nhưng thằng nhóc không giỏi việc đó cho lắm; bằng chứng là Changbin thấy Jisung cứ hở tí là lại liếc trộm cậu và Chan một lần.
[minho]
không thể tin được là m dám chê cái áo của jisungie nhà anh
anh ghét m
lẫn ông soulmate của m nữa
[binnie]
nhưng cái màu trông gớm thiệt mà
[minho]
t biết, được chưa???
Trong vài tuần sau đó, cả đám làm quen với nhau, và Felix ngay lập tức từ bỏ ý định mai mối Changbin với mấy đứa bạn của cậu ấy. Giờ đây thì cái rào cản tự ti mà Changbin tự xây cho mình đã bị phá vỡ, nên cậu không chỉ ngày càng gần gũi hơn với anh soulmate nhà mình, mà còn với mấy đứa bạn của cậu và soulmate của chúng nó nữa. Đôi khi chỉ cần như thế này là đã mãn nguyện lắm rồi: khi mà Chan đang gối đầu lên đùi cậu, Changbin nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc mềm của anh, còn sáu người kia thì chen chúc trong cái phòng khách nhỏ xíu vừa tám chuyện vừa cụng bia hò dô ồn ào. Cậu có cảm giác như vũ trụ không chỉ ban cho cậu một anh soulmate là Chan, mà hẳn bảy người lận. Tất cả bọn họ đều cảm thấy vô cùng gắn kết, và Chan chính là nhân tố chìa khóa đã phá vỡ đống rào cản kia. Nghĩ đến đây, Changbin cúi xuống đặt một nụ hôn yêu chiều lên thái dương của anh, khiến Felix nhìn thấy thì ré lên phấn khích, còn Chan thì ngẩng lên nhìn cậu, nở nụ cười ngây ngô.
‘Vì sao lại hôn anh thế?” Anh hỏi nhỏ, và Changbin chỉ nhún vai.
“Vì anh là anh, thế thôi.”
“Trời má, đừng có sến vậy nữa coi.” Jeongin gào mồm lên, ôm cổ giả vờ nôn ọe. Seungmin cười muốn bò ra sàn, còn mấy đứa kia thì nhảy vào họng nhau mà nói, không ai chịu nhường ai.
“Mày ghen tị chứ gì.” Hyunjin trêu, còn Minho chỉ đảo mắt chán chường.
“Làm như hồi mới yêu tụi bây không sướt mướt sến rện như này ấy. Khác gì mấy cặp mới cưới đi tuần trăng mật đâu.”
Đối với Chan và Changbin, giai đoạn ‘tuần trăng mật’ này sẽ không bao giờ kết thúc.
_ _
“Em thích cái màu xanh hải quân này hơn nè.” Changbin chỉ vào mẩu giấy thử màu sơn trên tay Chan, và anh nhướn mày. “Nó làm em nhớ tới lần đầu mình gặp nhau.”
“Đó chính là lý do tại sao anh muốn màu đỏ rượu đó.” Chan đáp lại, gò má hơi hồng. “Nhưng mình sơn hai màu luôn cũng được, kiểu chỗ bức tường xa nhất sẽ có hai nửa màu thật là nổi bật ấy. Còn mấy phía tường còn lại thì để trắng luôn, đằng nào mình cũng lót cách âm mà.” Cái studio mà hai đứa mua chỉ cách căn hộ hiện tại tầm năm phút đi bộ, và nó vẫn đang trong quá trình tu sửa. Changbin thực sự không bận tâm đến viễn cảnh ngồi làm việc trong một môi trường bừa bộn đầy những vôi những vữa, nhưng Jisung sắp phát khùng với cái tính thiếu quyết đoán này, nên thằng nhóc đã đá đít hai người họ tới cửa hàng DIY sau khi đã sạc cho cả hai một trận.
“Được thôi, em thấy cũng hay đó.” Changbin bằng lòng. Thật dễ để đồng tình với Chan, cho dù là sau ngần ấy năm ở bên nhau. Hai đứa hiếm khi cãi nhau bao giờ, và điều này khiến cho sáu người kia cảm thấy khó hiểu.
“Ngay cả khi anh Chan toàn đi làm tới 4 giờ sáng mới về, thì hai người cũng không cãi nhau luôn?” Jisung thắc mắc, nhồi đầy mì ý vào hai túi má trước ánh mắt đánh giá của Minho.
“Thấy ghê quá, nhai xong đi rồi hẵng nói chứ Jisungie.” Tông giọng Minho chứa đầy sự chán ghét, nhưng Changbin có thể lờ mờ nhận ra sự cưng chiều ẩn sau câu nói đó. Cậu chỉ cười.
“Ừm, thật ra thay vì nổi giận với ảnh thì anh lại thấy lo hơn, và anh biết là la hét rồi cãi nhau tưng bừng lên thì cũng chả giải quyết được gì cả.” Changbin nhún vai, ăn thêm một miếng mì ý nữa. “Với cả anh mày cũng không có quyền lên tiếng trong chuyện này, tại anh cũng đi làm muộn mà.” Minho và Jisung đồng loạt nhìn cậu chằm chằm.
“Ôi trời, tại sao hai người này lại có vẻ soulmate nhất trong số các cặp mình từng gặp cơ chứ?”
“Binnie?” Chan nhẹ nhàng gọi tên cậu, và Changbin giật mình dứt ra khỏi dòng hồi tưởng, chớp chớp mắt nhìn anh. “Em đây rồi, nãy giờ nghĩ ngợi gì thế?” Cậu cố gắng để không đỏ mặt.
“Chỉ là, em đang vui.” Changbin đơn giản trả lời, đan tay hai đứa vào nhau. “Tụi mình… tụi mình đã làm được rồi, anh biết không? Tụi mình tìm thấy nhau rồi.” Chan nở nụ cười dịu dàng, tay anh khẽ siết chặt tay cậu, một nụ hôn nhẹ rơi trên trán của người trẻ tuổi.
“Ừ, chúng ta làm được rồi.” Tông giọng của Chan thật ấm áp và tràn đầy yêu thương, đến nỗi lồng ngực Changbin như thắt lại trong giây lát, cậu thấy trái tim mình sắp không chứa đựng nổi tình yêu mà anh dành cho cậu nữa rồi. Nhưng Changbin là người dễ bị phân tâm, nên khi Chan ấn một hộp sơn vào tay cậu, không quên ấn thêm một nụ hôn lên gò má bầu bĩnh, Changbin chỉ biết cười toe như một đứa ngốc.
“Không ai khác ngoài anh xứng đáng để em chờ hai mươi mấy năm như thế này đâu nhé.” Cậu trêu chọc, và khuôn mặt người đối diện ửng lên một màu hồng xinh xắn.
“Em biết không, anh yêu em nhiều lắm đó.” Chan thì thầm.
“Em biết mà.” Changbin chuyển hộp sơn sang tay bên kia, rồi đưa tay vén lọn tóc xoăn đang loà xoà trước mặt anh ra sau đằng sau tai. “Em cũng yêu anh, rất nhiều.”
