Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationships:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2024-10-05
Completed:
2024-10-05
Words:
8,189
Chapters:
5/5
Comments:
40
Kudos:
245
Bookmarks:
8
Hits:
3,269

[Nam Khánh] Phương Bắc cô đơn

Summary:

Cảnh bảo: OOC, có heo nhẹ, 16+, vui lòng không báo chính quyền.

Disclaimer: Tác giả không sở hữu nhân vật trong tác phẩm, toàn bộ đều là hư cấu, vui lòng tự chịu trách nhiệm cho bản thân sau khi đã đọc xong cảnh báo, tác giả miễn trừ hoàn toàn những trách nhiệm liên quan.

Chapter Text

Hiếm có được lúc nhận công việc ở Hà Nội, Duy Khánh quyết định sẽ ở lại đây lâu hơn một chút.

Ngày mà Duy Khánh đáp máy bay xuống cũng là ngày Thủ đô sương phủ trắng trời, cảm giác nhiệt độ thay đổi đột ngột khiến cậu hơi rùng mình một cái, giống như tỉnh dậy sau một giấc mơ đau đớn. Quay người nhìn ra phía cửa kính, mọi thứ đã bị một màn hơi nước mờ đục che phủ, chẳng biết rốt cuộc có phải mình đã lạc vào nơi tận cùng thế giới hay không.

Duy Khánh kéo khăn lên cao, cài cúc khoác da, rụt cổ, cố gắng tan vào cảm giác ấm áp do vải len mang lại.

Cậu mở điện thoại ra kiểm tra thêm một lần nữa, sau khi xác nhận lịch trình không có gì thay đổi mới quyết định vẫy taxi bên đường.

“Anh đi đâu ạ?”

Duy Khánh đọc một dòng địa chỉ mà cậu sớm đã quen thuộc từ lâu, tài xế nhắc lại một lần nữa với khách hàng mới quyết định lăn bánh ra khỏi sân bay.

Mùa đông Hà Nội dường như chẳng có chút liên quan gì đến mùa đông ở Sài Gòn, đôi khi ngay cả Duy Khánh cũng không biết liệu có phải mình đang sinh hoạt ở trong cùng một quốc gia hay không nữa. Là một đứa trẻ miền Nam thuần túy, cũng giống như bao người phương Nam khác, Duy Khánh sợ lạnh.

Chẳng hiểu sao lúc này cậu lại thèm một bát phở ấm nóng, mùi thơm quế hồi tỏa ra từ nồi nước dùng khiến lòng người cũng thôi quạnh quẽ, Duy Khánh lại rút điện thoại ra một lần nữa, quyết định nhắn tin cho người đó.

[Em sắp tới rồi, anh có ở nhà không, đi ăn luôn.]

[Anh có.]

Bùi Công Nam luôn đáp gọn gàng như vậy, thế nhưng Duy Khánh biết lúc này anh ấy đang cuống cuồng lên cố gắng chuẩn bị quần áo chỉnh tề trước khi cậu có mặt trước cửa nhà. Có điều dù có ra sao đi nữa, Duy Khánh vẫn sẽ càu nhàu về cái thái độ cẩu thả của Bùi Công Nam mà thôi, giống như một thói quen đã ăn sâu vào sinh hoạt của hai người bọn họ.

 

Ở mỗi thành phố họ đi qua sẽ luôn có một địa điểm được thuê mà cả hai người cùng thống nhất gọi là căn cứ bí mật, Hà Nội cũng chẳng ngoại lệ. Trong suốt sáu năm ở bên cạnh nhau, Duy Khánh tỉ mỉ đếm lại, hình như họ đã ở Hà Nội cùng nhau được bốn lần.

Bầu trời ngoài kia xám xit không có đến lấy một tia nắng, cậu cũng chẳng nhớ lần cuối cùng mình rời khỏi thành phố này là lúc nào. Hạ cánh rồi lại cất cánh, ký ức về mùa đông Hà Nội trong lòng cậu cũng đã phai nhạt đi ít nhiều.

Taxi đáp tới địa điểm trả khách, Duy Khánh cúi đầu cảm ơn tài xế rồi trả tiền, sau đó nhàn nhã kéo vali bước vào sảnh chung cư.

Lúc cậu mở cửa ra đã nhìn thấy Bùi Công Nam chờ sẵn ở phòng khách, cố gắng dọn dẹp đống đồ mà anh bày bừa từ trước thế nhưng có vẻ chẳng gọn gàng hơn được là bao nhiêu. Anh hơi lúng túng ném số quần áo trên tay sang một bên, vội vàng chạy về phía Duy Khánh “Anh tưởng phải lát nữa em mới tới.”

Hai má của Duy Khánh bị nhiễm lạnh mà đỏ bừng, bởi vì chưa quen với cái lạnh khắc nghiệt của Hà Nội nên cơ thể còn hơi run lập cập. Bùi Công Nam vội vàng kéo Duy Khánh vào nhà rồi đóng cửa lại, hai tay xoa xoa lên đôi bàn tay như ngâm trong nước đá của người kia.

Đợi cơ thể ấm lên, Duy Khánh cũng chẳng câu nệ gì lập tức cởi khăn và áo khoác ném sang một bên, sau đó đẩy Bùi Công Nam lên ghế rồi chui vào lòng người ta. Từ trước đến nay chỉ có ở trước mặt Bùi Công Nam cậu mới thể hiện dáng vẻ xuề xòa tới vậy.

“Nhớ anh à?” Bùi Công Nam dịu dàng cười, đưa tay lên nghịch lấy mái tóc mềm mại của cậu.

“Chả nhớ tí nào.” Duy Khánh dụi đầu vào ngực Bùi Công Nam.

Cậu là một cơn mưa rào mùa hạ bất chợt ập đến khiến Bùi Công Nam chẳng thể nào lường trước được, tới khi nhận ra thì cả người đã đắm chìm vào trong cơn mưa tầm tã. Vậy mà cơn mưa cũng chỉ là mưa bóng mây, thoáng chốc sau đã biến thành mặt trời nhỏ tỏa nắng, đem ánh sáng dịu dàng ấm áp đổ xuống ngập tràn nhân gian. Bùi Công Nam thích một Duy Khánh thất thường như vậy, bởi thế nên dù cho người ấy có tùy tiện thế nào đi nữa, anh vẫn sẽ chấp nhận ở đó ngây ngẩn trong cơn mưa.

Người đó là một biến số đặc biệt xuất hiện trong cuộc đời bình yên phẳng lặng của Bùi Công Nam, như viên đá nhỏ khuấy động mặt hồ xanh biếc, với một người vốn dĩ khó chấp nhận sự thay đổi như anh mà nói, toàn bộ cảm giác an toàn, dễ chịu, rung động, ngọt ngào, lúc này chỉ có thể hình dung được bằng tên của Nguyễn Hữu Duy Khánh.

“Có đói chưa, anh đưa em đi ăn.”

“Thêm chút nữa đi.” Duy Khánh vẫn ôm chặt lấy Bùi Công Nam không muốn rời, cậu là chiếc điện thoại hết pin lâu ngày, vậy nên tham lam một chút hơi ấm của người kia thì có sao đâu.

“Nhưng anh đói.”

“Phá không khí quá rồi đó Nam.”

Duy Khánh nhổm người ngồi dậy, sau khi mặc áo khoác quấn khăn chỉnh tề liền “rộng lượng” kéo Bùi Công Nam đứng lên. Ấy vậy mà cái tên kia lại lợi dụng lòng tốt của cậu, thuận theo cái kéo tay rồi hôn lên môi cậu một cái. Duy Khánh đỏ mặt, bĩu môi phun ra hai chữ, “Xấu xa.” rồi mặc kệ Bùi Công Nam mà bỏ ra ngoài cửa trước.

“Đợi anh với.” Bùi Công Nam cuống quýt tắt hết đèn trong phòng, khóa cửa, đuổi theo Duy Khánh đang chuẩn bị bước vào thang máy.

Hai người đàn ông vai kề vai đứng cạnh nhau, ánh đèn trắng lờ mờ phản chiếu hình ảnh của bọn họ trong tấm gương khiến Bùi Công Nam nhịn không được mà nghĩ tới mấy chữ, thật là đôi lứa xứng đôi.

Anh đưa tay ra, và Duy Khánh cũng tự nhiên nắm lấy. Cái nắm tay này bọn họ sẽ bỏ vào bên trong túi áo khoác, giống như đứa trẻ tinh nghịch cất giấu món đồ chơi bí mật của mình ở một nơi mà chỉ có mình chúng biết. Bùi Công Nam thường thích dùng ngón tay trêu chọc ngón tay của Duy Khánh, và dù anh biết rồi Duy Khánh sẽ mắng anh là đồ trẻ con, nhưng sau đó cậu ấy sẽ ngay lập tức đáp lại cái trêu đùa của anh như một phản xạ tự nhiên.

Chiều chuộng vốn nên là hành động xuất phát từ hai cá thể có mối quan hệ công bằng với nhau, mà bọn họ là tri kỷ, vậy nên chẳng cần phải nói thật rõ ra điều đó. Khi Bùi Công Nam đưa tay lên, thì Duy Khánh sẽ không ngần ngại mà nhích người qua, để cả thân thể gầy gò của cậu rơi vào trong ngực Bùi Công Nam, sau đó cằm cậu sẽ gác lên vai, mặc cho bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve lên đường sống lưng thẳng tắp.

Quán phở quen thuộc không hề thay đổi so với đối chiếu trong ký ức của Duy Khánh là bao, có chăng đã chịu in bảng tên mới thay cho chiếc bảng hiệu sứt sẹo chữ được chữ mất trước kia. Ông chủ mặc dù đang tất bận chần bánh, thái thịt, vậy mà bằng một năng lực siêu nhiên nào đó vẫn có thể ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn hai người bọn họ một cái, tươi cười chào hỏi, “Ồ người quen người quen, vào đi, bọn em ăn gì hay như cũ.”

Cậu không biết liệu có phải mỗi ông chủ quán ăn đều có khả năng ghi nhớ siêu nhiên hay không, hoặc có lẽ chỉ là một lời xã giao nhằm xoa dịu cái bầu không khí ngại ngùng giữa chủ và khách. Nhưng chẳng ai sẽ rảnh rỗi mà truy cứu tới cùng, có vô vàn câu hỏi không tên trên đời này cứ đến rồi đi như vậy đấy.

Duy Khánh nói nhu cầu của mình cho cô bé nhân viên rồi cởi khăn quàng ra đặt sang bên cạnh. Còn Bùi Công Nam ngồi phía đối diện cứ cố gắng xoa hai tay vào nhau, miệng không ngừng lẩm bẩm than đói.