Work Text:
***
"Em bé ơi, anh muốn hôn em."
Duy Khánh cảm thấy tai mình lùng bùng khi con ma men Bùi Công Nam ghé vào bên tai lè nhè câu nói khiến cậu dường như được uống cả xô thuốc giải rượu, tỉnh táo trong chớp mắt.
Hôm nay là buổi tiệc cuối của chương trình Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai, chương trình thực tế mà bọn họ cùng tham gia cả nửa năm nay. Trước khi đến bữa tiệc, Bùi Công Nam hống hách đăng trên broadcast rằng "Hôm nay chắc sẽ nhiều gã say". Sau đó còn cợt nhả nhắn tin cho Duy Khánh: "Em mà say như lần trước là anh bỏ lại quán đó nha." Cuối cùng thì anh ta high hơn bất cứ ai và giờ xỉn quắc cần câu.
Duy Khánh không rõ lời Bùi Công Nam nói là thật lòng anh muốn hay rượu muốn nữa. Thực ra mọi người cứ trêu hai người chứ quan hệ của họ đến giờ vẫn rất trong sáng. Người kia thích skinship nên anh ta hay ôm ấp mọi người còn Duy Khánh lại là người thích được ôm. Nhưng chỉ có như vậy. Hoặc ít ra cách đây một tháng thì đúng là chỉ có vậy.
Duy Khánh cũng không biết mối quan hệ của bọn họ biến đổi từ khi nào, chỉ biết rằng vào một ngày ánh mắt họ nhìn nhau đã không còn giống như với người khác. Bùi Công Nam có thể là một kẻ ngốc trong tình cảm nhưng một khi đã nhận ra thì anh lại là người rất quyết đoán. Duy Khánh không nhớ đã nghe bao nhiêu lần Bùi Công Nam nói thích cậu, nói nhớ nhung, nói quan tâm, nói muốn chăm sóc cả đời. Nhưng những lời nói đó dù công khai trước mọi người hay khi chỉ có hai đứa, tất cả đều mang màu sắc cợt nhả đặc trưng của anh, khiến Duy Khánh chưa bao giờ dám tin. Cậu biết trong lòng Bùi Công Nam mình đặc biệt hơn người khác, nhưng cậu không rõ điều đó chỉ là nhất thời hay sâu đậm.
Có người nói với cậu rằng tình cảm con người vốn rất dễ dàng bị thay đổi bởi ngoại cảnh. Nửa năm ngày nào cũng gặp nhau, đêm nào cũng nhắn tin tâm sự sẽ dễ dàng tạo ra một không gian vô hình trói buộc hai người lại, hình thành một sợi dây liên hệ tình cảm giả dối sẽ dễ dàng tan biến khi sau chương trình họ không còn cơ hội gặp nhau nhiều như thế này nữa. Giống như viên đá xinh đẹp cứ tưởng mình là viên pha lê nhưng chỉ cần ra dưới ánh mặt trời sẽ nhanh chóng tan chảy. Duy Khánh sợ hãi điều này. Cậu luôn cho rằng thà rằng không có còn hơn có được rồi lại mất đi.
Bùi Công Nam là người hay quên, nếu không có Duy Khánh bên cạnh anh sẽ bỏ quên mọi thứ, dù là điện thoại hay ví tiền. Duy Khánh sợ rằng một ngày nào đó khi họ ít gặp nhau hơn, có lẽ anh sẽ quên luôn cậu là ai. Nghĩ tới việc đó trái tim Duy Khánh bóp nghẹt trong đau đớn. Cậu biết mình phải quyết định, hoặc là tiến lên, hoặc chấm dứt việc này mãi mãi. Thế nhưng cứ mỗi khi cậu định dừng lại, Bùi Công Nam sẽ có cả nghìn cách để níu kéo. Giống như lúc này, khi thật khó khăn cậu mới định nghĩa được mối quan hệ của họ dừng trong hai từ “tri kỷ” thì Bùi Công Nam nói rằng anh muốn hôn cậu.
Khi Bùi Công Nam nói những lời này họ vẫn ngồi giữa nhà hàng. Bởi vì là tiệc kín nên không có truyền thông tham gia, tuy nhiên trước khi bắt đầu công diễn 5, hai ekip đã từng ngồi lại với nhau và thống nhất hạn chế tương tác giữa hai nghệ sĩ để chuẩn bị cho chặng đường sau này của họ, vì vậy hai người cũng đồng ý sẽ tránh né camera hết mức có thể. Suốt cả buổi tiệc họ ngồi ở khác bàn, chụp ảnh cũng cố ý không chụp chung, thậm chí khi sang chúc rượu cũng đề nghị staff không quay chụp hoặc có quay thì không đưa lên mạng xã hội. Vốn đã kín đáo đến vậy nhưng khi thấy Bùi Công Nam say ngất ngư mà vẫn không ngừng nốc rượu, Duy Khánh xót đến mức bất chấp camera đang quay trực diện, chạy tới ngồi cạnh để cản con ma men kia.
“Anh uống nhiều quá rồi.”
Xung quanh quá ồn nên Duy Khánh phải ghé sát tai Bùi Công Nam, lấy tay chặn lại cốc rượu. Ma men Bùi Công Nam đã chẳng phân biệt được đông tây nam bắc nhưng khi Duy Khánh lại gần dường như vẫn nhận ra em bé tri kỷ của mình, cố chấp nâng cốc lên hôn phớt vào ngón tay cong trên bàn tay của Duy Khánh đang che trên miệng cốc, quay ra cười khờ.
“Em bé có vui không?”
Duy Khánh thực ra cũng không hoàn toàn tỉnh táo. Cậu là kiểu người rất dễ say, giờ này còn có thể trụ vững vì tinh thần chuyên nghiệp vẫn còn, ít ra vẫn nhớ ngày mai mình còn phải chạy hai, ba cái show và phải dậy trang điểm từ năm giờ sáng. Thế nên khi đột ngột trúng thính của Bùi Công Nam, Duy Khánh cũng đơ cả người, hết cả muốn mắng.
"Em bé ơi..."
Bùi Công Nam dùng cái giọng nhừa nhựa vì đã nốc quá nhiều rượu, cố mở to đôi mắt đã không còn tỉnh táo, bàn tay theo thói quen lần sờ tìm về hơi ấm mà nó quen thuộc. Duy Khánh cũng không rõ Bùi Công Nam phân biệt được cậu bằng cách nào khi anh đã say đến mức này. Nhưng trước khi cậu sang đây Bùi Công Nam đã ngất ngư với anh Jun hay anh Duy, tuy rằng vẫn skinship với hai người đó nhưng rất khác với dáng vẻ ỷ lại hoàn toàn khi ở cạnh cậu. Duy Khánh biết với Bùi Công Nam mình thực sự hết cách, không thể chống đỡ nổi.
Phía trước cả một đám ma men Chín Muồi đã ào lên cùng nhau biểu diễn "Mưa trên phố Huế" phiên bản đặc biệt sặc mùi rượu. Nhờ có bọn họ chặn camera nên Duy Khánh có thể để mặc Bùi Công Nam nhích sát lại gần. Anh nghiêng người về phía cậu, ly rượu trên tay sánh cả vào cổ áo phông trắng phía trong nhưng Bùi Công Nam chẳng hề để ý. Như một kẻ nghiện mê mải đuổi theo hương hoa anh túc, Bùi Công Nam dùng hết thảy các giác quan của mình để xác định mục tiêu, anh ghé sát lại chiếc tai đã dần chuyển màu phớt hồng của Duy Khánh, thì thầm bằng chất giọng gần như khàn đặc.
"Em bé ơi, anh muốn hôn em."
Duy Khánh tưởng như trái tim trong lồng ngực mình đã dao động tới tốc độ của một chiếc xe công thức một và đang chực chờ phá tung lồng ngực cậu để bay ra ngoài. Trong suốt hai mươi chín năm cuộc đời, cậu chưa bao giờ luống cuống đến vậy. Cậu gần như không thể kiểm soát được nhịp thở của chính bản thân mình, còn trái tim thì hoạt động quá độ đến nỗi đau thắt lại. Thế nhưng nguyên nhân của tất cả những điều này thì vẫn chưa chịu ngừng. Có lẽ cảm thấy vành tai ửng đỏ trước mắt quá ngon miệng, Bùi Công Nam khẽ hé môi, ngoạm nhẹ một cái.
"BÙI CÔNG NAM!"
"Thằng Nam đâu?"
Tiếng Neko và Kay Trần ở phía trước láo nháo kịp thời cứu nguy cho Duy Khánh ở ngay sát bờ vực sụp đổ. Không màng hình tượng, Duy Khánh đẩy mạnh vai Bùi Công Nam đồng thời lùi tít về đầu kia của ghế sofa. Chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên, ma men Bùi Công Nam mới giây trước còn mê muội như kẻ phê thuốc, giây sau đã nhếch mép nhìn Duy Khánh mỉm cười, sau đó đứng dậy lảo đảo gia nhập vào nhóm Chín Muồi để thể hiện line hát của mình.
Duy Khánh cảm thấy Bùi Công Nam điên rồi. Và cậu cũng tự cảm thấy mình điên theo anh rồi. Giữa ngần ấy con mắt của bao nhiêu người như thế này, rốt cuộc là phải điên đến mức nào mới có thể thân mật cơ chứ. Nếu không có tiếng quát của Neko và tiếng gọi của Kay thì có lẽ cả hai đều đã sa ngã rồi.
Duy Khánh nhấc cốc nước trên bàn đổ thẳng vào mồm giống như thể cố gắng dập tắt ngọn lửa đang cháy phừng phừng trong lồng ngực. Cậu không biết Bùi Công Nam muốn làm gì nhưng cậu biết lúc này bản thân mình phải tỉnh táo, nếu không chờ đón họ vào ngày mai sẽ không có lời chúc phúc nào mà là khủng hoảng truyền thông vô cùng nghiêm trọng. Và người phải giải quyết đống hỗn độn đó luôn là cậu.
Cho đến khi rời nhà hàng, Bùi Công Nam không tới gần Duy Khánh thêm một lần nào nữa, khiến cậu còn nghi ngờ có khi nào chuyện của vài phút trước chỉ là ảo giác hoặc có khi là đứt gãy trí nhớ của chính bản thân cậu.
Sau khi kết thúc tiệc rượu, ngoài một vài người có việc phải rời đi sớm, cả đoàn lại kéo nhau di chuyển ra quán vỉa hè gần đó. Bởi vì đi bộ nên Bùi Công Nam như không xương, vắt cả nửa người treo lên vai Duy Khánh. Nhưng ma men này cũng không yên phận, chân đăm đá chân chiêu, hơi thở sực mùi hồng xiêm chín rục cứ quẩn quanh miên man trên cổ Duy Khánh.
"Em bé thơm quá."
Bùi Công Nam lè nhè thì thầm khi cả hai ngoặt vào một đoạn rẽ. Nhờ ơn của tên ca nhạc sĩ nào đó mà cả hai đã bị tụt lại cách xa cả đoàn. Phía sau chỉ còn một em gái biên tập đang hốt hoảng lo lôi người này, kéo người kia để họ khỏi lao ra đường. Lúc này ma men Thiên Minh đang định nhảy dù ra giữa đường nên em gái biên tập mướt mải chạy theo kéo lại, thế là tự nhiên Bùi Công Nam và Duy Khánh lại trở thành người đi cuối cùng.
"Nam, tỉnh táo lại đi, đang ở giữa đường đó."
Duy Khánh nổi điên muốn quăng ngay tên tri kỷ của mình khi đã là lần thứ ba trong lúc di chuyển qua một đoạn đường ngắn xíu, Bùi Công Nam ỷ vào ánh đèn đường mờ ảo, rải lên cổ Duy Khánh những nụ hôn rời rạc.
"Kệ đi. Muốn hôn em. Muốn hôn em. Muốn hôn em."
Bùi Công Nam cứ lải nhải mãi. Rồi chẳng hiểu sao, như cảm hứng bất chợt, anh còn phổ nhạc luôn một đoạn.
"Muốn hôn em bé Khánh.
Hôn lên những ngón tay,
Hôn lên mái tóc mềm,
Hôn lên đôi mắt sáng,
Hôn lên làn da thơm.
Muốn hôn em bé Khánh,
Muốn mình thuộc về nhau,
Để mỗi lần gặp gỡ,
Không còn là niềm đau..."
Dường như Trái Đất đã ngừng quay trong khoảnh khắc. Có nằm mơ Duy Khánh cũng không thể tưởng tượng mình sẽ được tỏ tình trong hoàn cảnh như thế này. Trước đây giữa hai người họ có một tầng giấy mỏng. Ai cũng rõ tình cảm của người kia nhưng không ai nói ra. Bùi Công Nam thực ra đã luôn cố gắng tiến lên, nhưng bởi vì Duy Khánh quá yếu ớt nên cuối cùng anh tự ghìm lại tốc độ của mình lại. Duy Khánh khi còn rất trẻ đã gặp tổn thương trong tình yêu, cậu như một người từng bị rắn cắn, mười năm sau thấy sợi thừng cũng sợ hãi. Duy Khánh muốn giữ Bùi Công Nam trong đời cậu, nhưng cậu định nghĩa đó là tri kỷ, là tình bạn, là người có linh hồn hòa hợp. Bùi Công Nam không chỉ muốn điều đó, nhưng bởi vì anh sợ Duy Khánh sẽ lùi lại, sợ cậu quay lưng bỏ trốn, nên anh chấp nhận mọi nhãn mác cậu gán cho quan hệ hai người. Duy Khánh đối với Bùi Công Nam quá quý giá, nâng trong tay sợ mất, ngậm trong miệng lại sợ tan. Cho nên quan hệ hai người vẫn dừng ở ranh giới đó, dựng một tấm cửa bằng giấy rồi cố gắng thấu hiểu cho nhau.
Nhưng hôm nay Bùi Công Nam say rồi. Con người ta khi có men rượu sẽ trở nên dũng cảm vô song. Vốn mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát, nhưng đột nhiên Duy Khánh lại tới gần. Mùi hương nước hoa của Duy Khánh đan quanh Bùi Công Nam một tấm mạng nhện, khiến anh càng giãy giụa muốn thoát ra lại càng lún sâu vào. Mỗi khi Duy Khánh nói, Bùi Công Nam bị hút chặt vào đôi môi em. Những khao khát lâu ngày bị đè nén bỗng bung tỏa thành ánh sáng chói lòa, nhuộm đầu óc Bùi Công Nam thành màu trắng xóa. Trong một phút không tỉnh táo, Bùi Công Nam nghe thấy mình nói với Duy Khánh:
"Em bé ơi, anh muốn hôn em."
Bùi Công Nam cảm thấy mình xong rồi. Anh không chỉ chọc một lỗ nhỏ trên cánh cửa giấy giữa hai người, anh còn trực tiếp xé nát và đạp đổ cả khung cửa.
Giây phút Duy Khánh im lặng không nói, sắc đỏ như một vệt loang nhuộm dần vành tai cậu thành màu đỏ rực, Bùi Công Nam cảm thấy thôi thì xong cũng được. Thà rằng chết một lần còn hơn mãi cứ treo lơ lửng ở trên sợi dây này. Cho nên khi bước ra khỏi quán ăn, hứng gió đêm lạnh lẽo làm bay đi phần lớn men say, anh đã hạ quyết tâm đêm nay, chính là lúc này, anh nhất định phải ép Duy Khánh tới bờ vực, rồi sau đó họ sẽ nắm tay nhau cùng sa vào địa ngục.
...
Khoảng cách chiều cao 5cm không phải vấn đề quá lớn khi trong lòng người ta tràn ngập quyết tâm. Dưới sự thúc đẩy của men say, "anh muốn hôn em" không phải một câu hỏi mà là một lời thông báo. Trong ánh sáng mập mờ nơi góc hẻm, giữa những âm thanh đứt quãng vọng lại từ phía xa xa, Bùi Công Nam dồn Duy Khánh vào góc tường và đặt lên đôi môi anh đã mong nhớ từ rất lâu rồi một nụ hôn. Ban đầu Duy Khánh còn chống cự nhưng khi đôi môi họ chạm nhau, cậu dần buông xuôi. Một tiếng ầm nổ vang trong đầu Bùi Công Nam, anh nhắm mắt lại nhưng lại như thấy trước mắt mình tràn ngập ánh sáng của pháo hoa rực rỡ, những dải ánh sáng màu cầu vồng vắt qua ngang dọc, và muôn vàn ánh lấp lánh như cả triệu viên kim cương đang cùng tỏa sáng. Bùi Công Nam chìm đắm trong nụ hôn ngọt ngào như mật, khẽ đưa lưỡi chậm rãi rê lên từng vết vân môi của Duy Khánh như một gã họa sĩ mù đang cảm nhận tác phẩm nghệ thuật của mình qua xúc giác. Chầm chậm tận hưởng, chầm chậm ghi tạc vào lòng mình. Duy Khánh không đáp lại nhưng cũng không từ chối, Bùi Công Nam biết đó đã là nhượng bộ lớn nhất của cậu. Bùi Công Nam hạnh phúc đến nỗi toàn thân như đang lơ lửng, cho tới khi anh cảm nhận được vị mặn len lỏi vào trong nụ hôn của mình.
Duy Khánh khóc. Như rất nhiều lần Bùi Công Nam từng chứng kiến, Duy Khánh khóc trong câm lặng. Những giọt nước mắt đua nhau tràn qua viền mi một cách lặng lẽ, không một tiếng nức nở hay hờn trách lại có thể cảm nhận nỗi đau thấu tâm can. Duy Khánh bám lấy áo sơ mi của Bùi Công Nam, vò nát nó trong sự giằng xé dữ dội của lý trí và tình cảm. Cậu giống như kẻ lạc lối giữa ngã ba đường, một bên là con đường đầy ánh sáng và tuyệt đối an toàn, một bên là vực thẳm nhưng nơi đó lại có Bùi Công Nam. Duy Khánh không đáp lại nụ hôn của anh bởi lúc này, ngay chính trong nội tâm của cậu cũng là một trận chiến. Một phần cậu mê đắm hơi ấm này, một phần khác cậu cũng sợ hãi.
Bùi Công Nam luyến tiếc rời khỏi đôi môi hồng, anh dùng cả hai bàn tay ôm lấy gương mặt Duy Khánh, đẩy mình sâu hơn vào vòng ôm của cậu, theo dòng nước mắt rải lên mặt em bé của anh những nụ hôn nhỏ vụn.
"Em bé đừng khóc. Anh xin lỗi. Xin lỗi Duy Khánh. Xin em đừng khóc."
Tiếng dỗ dành của Bùi Công Nam như một trái bom phá tan đập ngăn nước mắt của Duy Khánh, cậu bật khóc nức nở, vùi đầu sâu vào cần cổ của người đàn ông trước mặt, mặc cho Bùi Công Nam xoa xoa dỗ dành, cậu khóc đến nỗi gần như không thở nổi.
"Em bé đừng khóc. Anh sai ở đâu, em bé nói đi để anh sửa?"
Vẫn là câu nói như bao lần giận dỗi trước kia, quen thuộc đến vậy mà cũng ấm áp đến vậy. Duy Khánh khẽ lắc đầu, cậu biết lần này mình không có quyền giận. Bùi Công Nam đâu có sai gì đâu, thích một người sẽ muốn thân mật với họ. Cậu hiểu rõ điều đó hơn bất cứ ai, vì rất nhiều lần cậu cũng muốn buông bỏ tất cả để có thể níu giữ hơi ấm của Bùi Công Nam bên mình. Nhưng điều đó sẽ là sai trái với bản thân cậu...
"Chúng ta không thể cứ như thế này sao Nam?" - Duy Khánh siết chặt Bùi Công Nam trong tay mình. - "Anh đừng tiến tới nữa. Em muốn bên Nam cả đời."
Bùi Công Nam im lặng. Anh biết mọi điều về Duy Khánh, bởi vì cậu chủ động kể cho anh nghe. Quá khứ của cậu, tâm tư của cậu, lo lắng cũng như hỗn độn trong cậu. Thế giới trong lòng Duy Khánh như một đống đổ nát, cậu sợ anh sẽ bị thương khi bước vào, nhưng tâm tư của cậu lại như những sợi tơ níu lấy anh không buông.
"Anh không muốn vậy em bé ơi." - Bùi Công Nam ép Duy Khánh ngẩng mặt lên để đối diện với ánh mắt anh. - "Anh không muốn chỉ có thể ở bên em bằng những dòng tin nhắn, có lúc giận dỗi em còn chặn luôn liên hệ cá nhân nên anh phải nhắn tin với page mà chẳng biết bao giờ em mới trả lời." - Bùi Công Nam bật cười khi em bé của anh đánh nhẹ vào lưng anh. - "Em lúc nào cũng thức khuya, anh muốn mỗi đêm có thể tự tay tắt điện thoại kéo em vào chăn đi ngủ sớm. Muốn mỗi sáng mở mắt có thể cùng em đón ánh sáng mặt trời. Muốn khi em vui hay buồn anh cũng là người đầu tiên biết đến. Muốn có thể đồng hành cùng em ở mỗi nơi em qua. Khánh ơi, bạn bè với anh là không đủ."
Duy Khánh bị Bùi Công Nam dùng hai bàn tay giữ chặt hai má nên cậu không thể trốn tránh, chỉ có thể bị động tiếp nhận ánh mắt chân thành của anh. Kể từ lần gặp đầu tiên Duy Khánh đã biết Bùi Công Nam có một đôi mắt rất đẹp, trong sáng và ngây thơ, như thể chứa cả trời sao. Và hôm nay bầu trời sao ấy đổ nghiêng theo ánh mắt bao quanh, tỏa sáng vì riêng cậu.
"Anh biết rõ con đường đó rất khó đi." - Duy Khánh thì thầm từng tiếng như thể cậu đang bước đi trên một lớp băng mỏng.
"Ừ anh biết." - Bùi Công Nam quả quyết gật đầu. - "Vậy mình từ từ đi. Mình còn nhiều thời gian mà."
Sự kiên định của Bùi Công Nam giống như ngọn hải đăng trong đêm bão táp, bất kể gió giật mưa sa vẫn kiên nhẫn dẫn lối cho Duy Khánh bước về phía anh.
Duy Khánh cảm thấy cả người mình như đang ngâm trong bể nước ấm. Cả thân lẫn tâm đều được vỗ về.
"Tại sao anh cứ phải như vậy. Anh không thể yên ổn làm tri kỷ của em sao? Tri kỷ có thể bên nhau cả đời mà."
"Em muốn anh làm gì cũng được. Nhưng đừng trốn tránh anh, đừng từ chối khi anh muốn ôm em, muốn thân mật, muốn hôn em."
Bùi Công Nam vươn tay gạt sợi tóc lòa xòa trước trán Duy Khánh, tự nhiên như đã làm cả ngàn lần trước kia. Anh không ép Duy Khánh ngẩng đầu nữa mà dùng đôi tay mình ôm chặt lấy cậu, giống như muốn khảm em bé của anh vào sâu trong thân thể.
"Ai chooo!!!! Chẳng có tri kỷ nào lại hôn nhau cả?" - Duy Khánh lầu bầu.
"Tri kỷ không làm nhưng "bạn lữ linh hồn" thì sẽ làm mà." - Bùi Công Nam dí dỏm.
Một câu nói của Bùi Công Nam đủ xua tan không khí hường phấn nãy giờ trong hẻm tối. Duy Khánh trở lại là em bé chúa tể "nết ngang nhưng xinh đẹp" của anh. Cậu khẽ đẩy Bùi Công Nam ra, chống nạnh truy hỏi.
"Ai dạy anh từ đó hả?"
"Nguyễn Hữu Duy Khánh dạy anh." - Bùi Công Nam kéo gần khoảng cách hai người. - "Em nói đúng, ngoài âm nhạc anh chẳng biết gì về cuộc sống cả. Cho nên em có thể lại chầm chậm dạy anh được không?"
"Không nhaaaa".
...
Bùi Công Nam ngẩn ngơ ngồi trông theo em bé của mình bận rộn trước sau. Anh không còn nhớ nổi bọn họ đã ra khỏi hẻm bằng cách nào, cũng không nhớ mọi người có trêu chọc gì không khi hai người đồng loạt dìu nhau đến muộn. Duy Khánh bắt đầu tránh anh từ lúc ở khúc cua chỗ hẻm tắt ra đây. Bùi Công Nam bật cười. Lẽ ra anh nên cảm thấy may mắn vì lúc đó anh không bị Duy Khánh quăng ra đường. Có lẽ anh đã ép em bé tri kỷ của mình hơi quá rồi. Nhưng Bùi Công Nam không hối hận. Nhìn đôi tai Duy Khánh vẫn chưa phai màu đỏ hồng dù cậu đang ra sức nhai cây kem, Bùi Công Nam khẽ gõ ngón tay thành nhịp điệu xuống bàn. Và nếu Duy Khánh ngồi gần hơn có lẽ cậu sẽ thấy giai điệu này thật quen thuộc, chẳng phải chính là điệu hát tỏ tình của Bùi Công Nam lúc ở trong hẻm sao? Nhớ lại gương mặt đỏ bừng xinh đẹp đó giả bộ diễn nét từ chối giữ giá, Bùi Công Nam lại bật cười.
Duy Khánh sau khi lượn quanh quậy đủ với đám anh em bạn bè cuối cùng cũng chịu quay về bên anh tri kỷ của mình, khẽ vỗ nhẹ vào lưng khi thấy Bùi Công Nam dường như đã dồn hết trạng thái tỉnh táo của mình cho giây phút trong hẻm, giờ lại quay về tình trạng say ngất ngư.
Tiệc đã sớm tàn, một vài ekip đã tới đón nghệ sĩ của mình về. Trợ lý của Bùi Công Nam cũng đã đến từ sớm nhưng lại mải quay chụp và cũng không mấy để ý tới anh. Bùi Công Nam là người hiếm hoi ở đây vẫn hay bị ekip bỏ quên như thế, và dường như anh cũng đã tập quen điều đó từ lâu, nhưng Duy Khánh thì xót anh. Cậu sợ với tình trạng này Bùi Công Nam trở về nhà sẽ không có người chăm sóc. Trưa mai họ có lịch trình quay show cùng nhau. Bùi Công Nam có bệnh dạ dày, đêm nay uống nhiều rượu như vậy, có khi nào anh sẽ đau không ngủ được, sau đó ngày mai lại chịu đựng cơn đau đi làm.
"Anh muốn qua nhà em không?"
Duy Khánh chần chờ hỏi. Thực ra cậu cũng không quá chắc về lời đề nghị này. Vừa mới rồi trong hẻm họ đã cùng bước thêm một bước về mối quan hệ mập mờ, bây giờ lại mời người ta về nhà, có vẻ như mình không có giá lắm thì phải. Nhưng không đợi Duy Khánh hối hận, Bùi Công Nam vẫn còn đang gà gật, mới nghe vậy đã ngẩng phắt lên, ánh mắt sáng lấp lánh.
"Được."
Duy Khánh cảm thấy phía sau Bùi Công Nam như thể mọc lên một cái đuôi màu cam bông xù, đôi tai cáo cũng dần lộ ra ngoài mái tóc của anh.
Bùi Công Nam với lấy tay Duy Khánh dưới gầm bàn, cạy mở tay cậu để đan cài mười ngón vào nhau. Duy Khánh tự hỏi rốt cuộc đêm nay Bùi Công Nam có say không vậy?
Hoặc là...
Rốt cuộc thì đêm nay ai mới là người say?
