Work Text:
Sova và Chamber là đồng nghiệp. Bạn đồng nghiệp xã giao như mọi người hay nhìn.
Chỉ là đôi khi mọi thứ vượt quá ranh giới đã định.
Mọi thứ bắt đầu khi Sova và Chamber được giao nhiệm vụ đột nhập và dò la thông tin của một tổ chức A hoạt động bí mật chủ yếu thu thập radian và thử nghiệm lên người bình thường, nhưng hầu như chưa có bằng chứng cụ thể nào về tổ chức này, bọn họ âm thầm tìm kiếm đối tượng thử nghiệm và công cụ bằng nhiều hoạt động buôn bán phi pháp thi thoảng trá hình là những buổi tiệc sang trọng dành cho giới thống trị ngầm của thế giới.
Với một chút quan hệ Chamber đã làm giả được vài giấy thông quan và hành động phi pháp về Radian, tổ chức cũng để ý đến cậu ta. Chamber được mời đến như nhà đầu tiềm năng của tổ chức vì khả năng chế tác vũ khí và tài sản khổng lồ, còn Sova là trợ lý giả, lẻn vô để lắp đặt các thiết bị trộm thông tin. Bọn họ đã tham gia vài buổi tiệc nhỏ, mua bán vài thứ ‘sạch sẽ’ mục đích để gây ấn tượng với tổ chức. Và đã thành công thú hút sự chú ý.
Một bức thư trắng trang trọng được đặt trên bàn làm việc Chamber mời đến một toà nhà cách không xa trung tâm. Họ nói là cuộc gặp mặt tiềm năng giữa các vị trí cao cấp trong tổ chức A, thực chất ai cũng biết là tìm nguồn tài chính cho thí nghiệm sắp tới. Nó xảy ở một toà nhà thương mại cao cấp chỉ dành cho khách hạng sang, nhưng những tầng trên cùng là nơi để các thí nghiệm được diễn ra. Lần này Chamber và Sova được đưa đến những buồng thí nghiệm với Radian, hầu hết những nạn nhân đều bị biến đổi hoàn toàn thậm chỉ tử vong. Cả một ngày đoàn người đeo mặt nạ được tiếp đãi nơi xa hoa nhất, sau đó đi một vòng các khu dự án, họ có thể về nhưng Sova muốn thu được nhiều dữ liệu nhất có thể, anh nán lại một lúc âm thầm gắn các máy quay nhỏ tinh vi vào trong các phòng. Hai người họ đi dạo thêm lần nữa. Họ đã vào đến phòng điều chế, rất nhiều hoá chất hay Radian hiếm được lưu trữ tại đó và chào đón họ là một nữ tiến sĩ đeo mặt nạ. Cô ta hăng say giới thiệu từng loại thuốc như thể cô ta sẵn sàng uống nó nếu cần và chẳng ngại phô trương những lời có cánh dành cho Chamber- người mà vẻ quyến rũ của anh ta vẫn toát ra ngời ngợi ngay cả khi đeo mặt nạ.
Sova nhân cơ hội dần tách khỏi Chamber và nữ tiến sĩ, anh lặng lẽ đi đến phòng điều khiển bên cạnh, anh nhanh chóng bắt liên lạc với Fade yêu cầu làm xáo trộn hình ảnh của camera giám sát để thuận tiện sao lưu thông tin vào USB mà cô đã đưa anh, họ cùng nhau giải mã mật khẩu và sao lại dữ liệu.
‘Sova, tốt lắm. Cái đống này sẽ được đưa trực tiếp đến máy tôi. Chỉ là tôi thấy thắc mắc một vài điều khoản của công ty… Chamber đâu rồi?’
‘Cách tôi không xa, chắc cậu ta vẫn ổn. Tôi cảm giác nữ tiến sĩ có ý với cậu ta.’ Anh thấy buồn cười với ý tưởng đó.
‘Ờ, hãy bảo anh ta ráng sống sót. Con tiến sĩ kia là loại tâm thần. Tôi mới lục được vài điều bẩn thỉu của con nghiện đó.’
‘Hiểu.’
Sova đứng khoanh tay chờ đợi màn hình tài liệu đã tải được 90%... Tiếng cửa kêu cạch lên một tiếng.
‘Khoan, Sova hình như-’ giọng Fade cất lên qua thiết bị với một âm thanh hoảng hốt.
Tiếng cửa mở nhẹ nhàng, Sova nhanh chóng thu lại nụ cười, tay rút khẩu Sheriff. Thật kì lạ sao anh lại bị phát hiện khi Fade đã thay đổi hình ảnh của các camera.
‘Fade có chuyện gì?’
Câu hỏi cuối cùng trước khi người thợ săn ngất đi bởi một luồng khí ngủ liều cực mạnh xộc vào mũi. Khẩu Sheriff rơi lạch cạch xuống nền đất và cơ thể Sova được đem đi vào phòng thí nghiệm.
Con ngươi robot bị bóc tách hoàn toàn ra khỏi mắt người thợ săn, khiến anh chỉ loáng thoáng nhìn sự vật qua con mắt mờ còn lại. Anh nghe được tiếng đổ vỡ của thủy tinh, tiếng đạn bay, tiếng của con người hét lên và kịp nhận ra cơ thể bị trói chặt vào mặt phẳng nào đó, mặt nạ khí được đeo trước mặt trước khi bị ngất đi bởi thuốc mê một lần nữa.
Bọn họ đã bị gài bẫy. Chamber đã hít phải đám khói hồng kì lạ khi đi theo vị tiến sĩ nữ kia, may thay cậu ta chưa bị ngấm thuốc hoàn toàn còn đủ tỉnh táo để gọi cứu viện. Họ phá tung trụ sở, làm thất thoát tài liệu trước khi tẩu trốn khỏi cuộc truy lùng gắt gao.
Chamber đã kịp đưa cả hai an toàn đến dinh thự ẩn của gia đình Vincent. Hoàn thành báo cáo tạm thời, cậu định sẽ nghỉ ngơi qua đêm trước khi quay lại trụ sở ngày hôm sau khi Sova đã tỉnh.
Mọi thứ không như dự liệu khi Chamber thấy cơ thể nóng ran, khó chịu, như chịu dưới sự tra tấn của đàn kiến bò quanh người. Con cặc từ khi nào đã phồng lên đau đớn nhức nhối, cậu đã cố thẩm du nhưng không thể xuất tinh. Bất chợt cậu nghĩ đến Sova ở phòng kế bên. Rón rén bước vào phòng và người khởi xướng còn đang an giấc ở trên giường, quần áo được thay ra chỉ còn một áo choàng ngủ trên người. Chamber đột nhiên phấn khích tột độ, cậu chiêm ngưỡng khuôn mặt điển trai và đôi môi hé mở. Một hình ảnh tuyệt đẹp khi Sova khẩu giao cho cậu hiện ra nhưng thật là mất nhân tính khi bọn họ là chiến hữu tốt, đặc biệt Sova còn được mọi người kính trọng điều sâu bên trong Chamber rất ghen tị. Cơn nóng thì lại càng nóng, con cặc đã căng cứng vì dục vọng và nuốt chửng cả con người lịch thiệp. Nhân cách cuối cùng đã sụp đổ cùng với ga giường lún sâu vì có người trèo lên.
Dưới ánh đèn ngủ, quần áo đã bị lột sạch nằm ngổn ngang dưới đất.
Sova tỉnh dậy khi cổ họng nuốt vào một vật cương cứng mà nhớp nháp, bốc lên mùi tanh nhẹ. Đó là Chamber đã hoàn toàn đưa ‘bản sao’ vào mồm của người Nga. Anh bị ép giao khẩu trong vô thức. Lưỡi Sova bị đè bẹp bởi ‘kẻ xâm phạm’ khổng lồ, thứ lại có thể ra vào thoải mái ở cổ họng mà không bị ngăn lại, tạo ra cảm giác buồn nôn dữ dội, vì vậy mỗi khi nuốt xuống cơn buồn nôn Sova vô tình hút lấy chất nhớp tiền tinh dịch của Chamber, điều đó chỉ thúc đẩy dục vọng người ở trên lên đỉnh. Người chế tác luồn tay qua mái tóc mềm mại, thô bạo nắm chặt đầu Sova đẩy tốc độ đến khốc liệt, không để người ở dưới được hô hấp đủ. Khuôn mặt Sova nhem nhuốc nước mắt và nước mũi dính lên cả những sợi lông cặc của người Pháp, anh bị nghẹt thở, bàn tay run rẩy bám lấy đùi người kia làm điểm tựa, cơ thể ở phía trên vẫn đang chống chịu lại sức nặng của Chamber. Đôi chân co lên rồi lại duỗi thẳng của cung thủ cũng chẳng giúp được gì cho đến khi một cơ rùng mình Chamber đã xuất tinh hết vào cổ họng của Sova mới thỏa mãn rút ra. Anh ho sặc sụa, muốn nôn tinh dịch ra nhưng lại lỡ nuốt vào khi cố gắng nuốt lấy từng ngụm không khí.
Sova chợt hiểu ra. Bọn họ không còn mặc gì trên người.
Vincent để môi họ chạm nhau, chưa đủ, cậu dùng tay bóp má anh ép tách hàm răng mở thuận tiện cho lưỡi khuấy đảo khoang miệng. Sova đành để mặc sự đụng chạm của lưỡi mềm thứ mà càng trở nên cuồng bạo, đói khát hơn nuốt lấy hơi thở ngay cả khi anh còn chưa hoàn hồn sau vụ khẩu giao kia. Người thợ săn khẽ quay đầu để từ chối hôn nhưng những ngón tay mảnh cố định khuôn mặt, ép anh tiếp tục hôn cho dù bị thiếu khí.
Một bàn tay mò mẫm đến ngực của Sova, nắn bóp thô bạo cục bột trắng mềm chẳng thương xót, người thủ hộ liên tục ấn những ngón tay vùi sâu trong thịt vú mọng mà vô tư bóp, véo, mân mê đến khi nó mềm nhũn, núm vú sưng lên đau đớn. Dấu tay hằn lên bầu ngực đỏ rực dưới làn da trắng trẻo điểm quanh là vài vết đỏ do bị véo. Ngón cái Vincent cứ vân vê quanh núm vú ửng hồng sưng lên, lúc ấn sang trái, lúc sang phải, ép đầu nhũ lẩn mình trong thịt vú non. Một bên đầu ti Sova bị bắt nạt đến sưng tấy, tê dại, thương cho bầu vú mềm bị đối xử thậm tệ. Anh muốn đẩy người chế tác súng ra nhưng cơ thể anh còn dư âm thuốc tê, nụ hôn tử thần và việc bú cặc hồi nãy cũng bào mòn sinh khí, Sova rên yếu ớt trong cổ họng mong rằng người Pháp sớm buông tha.
Nhưng Chamber đi ngược lại, cậu kết thúc nụ hôn để lại sợi tơ bạc óng ánh nối giữa cậu và anh, quay sang tập trung làm hỏng cặp vú múp. Chamber cho phép dừng lại vài nhịp để hai người lấy lại hơi thở trước khi giữ cơ thể thăng bằng và cắn mạnh vào bên vú mới được nhào nặn kĩ càng. Tiếng rên rỉ của Sova cũng không ngăn được hàm răng đâm sâu vào bầu ngực trắng, mút lấy dòng sữa tưởng tượng, Chamber hôn xung quanh bầu vú rồi lại tìm một nơi ngẫu hứng để đánh dấu đỏ lan dần đến yết hầu của cung thủ. Cặp vú mọng đã bị lạm dụng đến tê dại, như cục kẹo trắng bị nhai ngấu nghiến đến đỏ ửng. Nhưng đó chỉ là khởi đầu.
Cơ thể Sasha sựng lại khi những ngón tay mảnh khảnh đã chạm đến con cặc nửa cứng của anh, khống chế nó dựng đứng lên và sục. Sova a lên tiếng thất thanh rồi thay bằng tiếng rên ngắt quãng, không thể điều khiển. Cơ thể co giật vì những kích thích liên tục, lưng anh cong lên thuận tiện đẩy lực ma sát đồng thời chứng kiến bản thân bị Vincent thống trị. Bàn tay Chamber sục liên tục cậu nhỏ Sova, đập đau 2 bìu dái, trong khi một bên núm vú như nát ra chỉ bởi người ở trên bú cắn quá đà. Nước mắt sinh lý trào ra, ướt một mảng gối trắng cho dù đã mất một bên. Bàn tay vo nhúm tấm ga trải giường, bên còn lại bám vào cổ tay đang sục của Chamber. Sova không thể kiềm chế cơ miệng rên theo từng nhịp sục cặc. Liên tục và thô bạo cho đến khi người thợ săn xuất tinh nhem nhuốc lên tay cậu, thở hổn hển trong đau đớn và khoái cảm.
Thật ra cũng đã lâu Sova mới được quan hệ tình dục, nên xuất ra lượng tinh dịch đặc. Thường anh sẽ tìm đến những cô bạn gái tạm thời để giao dịch hoặc tự thỏa mãn bản thân, không thường xuyên lắm vì Sova không có nhu cầu tình dục cao, một tháng một lần cũng đủ thoả mãn anh. Nhưng anh chưa để bản thân nằm dưới nam nhân nào bao giờ hay quan hệ với nam. Lần này với Chamber cũng là một trải nghiệm tương đối mới, cho anh hiểu về tình dục đồng tính cũng như người cộng sự lãng tử của anh, người đang công khai theo đuổi một phụ nữ Mỹ. Đây là một cuộc giao dịch hay nó còn ý nghĩa khác? Sova chưa thể trả lời vì cơ thể anh đã mệt, mắt dịu lại, con cú nhỏ muốn đi ngủ ngay lúc này.
Nhưng Chamber, trái ngược lại đang hài lòng chiêm ngưỡng con búp bê xinh xắn rơi lệ bất lực, mái tóc vàng xoã che đi nửa khuôn mặt, đang hạ người xuống sau cơn cực khoái nhưng Chamber nhìn lại cậu nhỏ chưa được giải toả đang khó chịu căng phồng lên một cách háo hức. Khởi màn vậy là đủ rồi. Mặc kệ người thợ săn chưa hoàn hồn cậu đặt hai chân người Nga lên vai, kê gối dưới lưng cung thủ giúp phơi bày ‘điểm yếu’ của đối phương rõ ràng hơn và thuận tiện đưa từng ngón tay dính tinh dịch của chính Sova vào trong lỗ hậu bôi trơn.
Một ngón … đã làm Sova tỉnh ngủ, nhăn nhó nhìn xuống dưới là người đàn ông đang cẩn thận nhét hết một ngón tay vào trong. Anh sẽ dành lời khen cho vẻ đẹp khi chăm chú của Chamber nếu cậu ta không định xâm phạm anh.
‘Khôn-không được Chamber!’ Sova dùng hết sức nâng đỡ cơ thể với lấy cẳng tay của người kia nhưng Chamber đã đâm ngón thứ hai tách nhẹ hai vách thịt, rồi đâm chọc mọi ngóc ngách. Cậu ta nhìn Sova với ánh mắt thách thức trông người Pháp là một kẻ tồi quyến rũ hơn bao giờ hết. Hai ngón tay hết đâm chọc rồi lại rút ra thô bạo.
‘Sova nếu anh không bị xé đôi ngay lập tức thì nằm im đi’
Sova nhanh chóng gục xuống, mặt đỏ ửng. Anh không dám cựa quậy nhiều đành nằm im cho người kia làm loạn ở dưới, đặt bàn tay lên miệng che đi tiếng rên ngày càng thảm thương hơn. Chỉ là khi đưa ba ngón nước mắt anh trào ra, bộ ngực phập phồng dữ dội hơn. Từng ngón tay thô ráp lấn chiếm khoảng trống bên trong Sova, nhẹ nhàng đưa đẩy từng chút một, miệt mài ‘đào’ hang. Chúng cứ tiến sâu, miết nhẹ lên thành thịt tạo tiếng nhóp nhép nhỏ như đang tìm điều gì đó. Sova cảm thấy khó chịu vì sự đột nhập lạ, bên dưới anh phản ứng rõ ràng khi mút nhả ngón tay Vincent để đẩy nó ra nhưng chỉ khiến cậu đâm sâu, cựa quậy từng ngón để tìm khoảng trống.
‘Ah, Sova ngoan nào. Cái lỗ của anh sẽ bị xé toạc ngay bây giờ nếu không thả lỏng đi.’ Chamber cúi xuống cặn nhẹ bên núm vú chưa bị lạm dụng như bên còn lại mà chuyển động tay vẫn nhịp nhàng đâm vào sâu hơn.
Sova dự cảm bất ổn khi những đầu ngón tay chạm nhẹ vào phần mô mềm kỳ lạ. Anh di chuyển cơ thể dịch lên trên tránh để đụng đến tuyến tiền liệt nhưng ngay lập tức người canh gác hiểu ra và thục 3 ngón sâu hơn khi nãy, để các đầu ngón tay chà sát phải cục thịt lồi mềm mại. Sasha mở to mắt, nó đã đưa linh hồn về lại cơ thể, lưng cong lên hơi thở chậm lại. Chamber hôn nhẹ bên cổ anh thì thầm bằng chất giọng đặc, quyến rũ của cậu ta.
‘Anh giấu nó sâu quá đấy, mà…’ đầu ngón tay lại ấn vùng thịt lồi bên trong miết nhẹ nhưng lại là kích thích cực hạn lên đại não của Sasha, cơ thể không tự chủ giật nảy lên, chân khép lại như phản xạ tự nhiên nhưng bị cơ thể người trên chặn giữa. ‘Dễ thương quá nhỉ?’
‘A-ah Chamber. Đừng, đừng đ- đừng’
Đến đây Sova không kiềm được nước mắt rơi lã chã, mất sự chín chắn, đững đạc của người chỉ huy thông thái chỉ còn tiếng van xin, tiếng rên rỉ và hơi thở gấp gáp hòa quyện với âm thanh ẩm ướt dưới háng và cả tiếng mút vú. Bàn tay Sova run rẩy với lấy cổ tay người thủ hộ, ngăn cản hành động bắt nạt thô bạo với lỗ hậu, tay còn lại túm lấy tóc kéo người ở trên ra khỏi núm vú sưng tấy.
Sự phản kháng yếu ớt nhanh chóng bị vùi dập bởi cơn sóng khoái cảm khi tuyến tiền liệt được ‘nắn bóp kĩ càng’ bởi ba ngón tay lành nghề, chúng đè bẹp cục thịt mềm, rồi lại xoa nhẹ như an ủi, rồi bị kẹp giữa các ngón tay, đôi khi Chamber dùng móng cậy nhẹ vùng yếu điểm. Sova chịu thua trước sự tấn công đến dịu dàng của Vincent, anh quằn quại, giật nảy mình nhưng bị bàn tay ép xuống, vân vê bầu vú đầy vết răng.
‘Chamber, a-anh xin lỗi, a-anh… sai-i. A a’
‘Sova, anh ngoan chút nào.’ Chamber ngẩng đầu lên, mắt nhìn xuống thân ảnh lộn xộn phía dưới, mái tóc vàng rơi vãi lung tung, một bên mắt đẫm lệ, một bên tay níu lấy cánh tay làm loạn háng Sova, một bên đã bấu víu tấm vải giường đến nhăn nhúm. Như một thiếu nữ Nga mới lớn thẹn thùng chuyện giường chiếu.
Điều này chỉ khiến con cặc người chế tác cương cứng, rỉ vài giọt dịch nhưng cậu vẫn muốn trêu chọc người ở dưới, tận hưởng cảm giác chiến thắng thành viên ‘ưu tú’ của tổ chức. Thật nhục nhã nếu ai đó thấy được Sova- người thợ săn giỏi nhất của Protocol lại thất bại thê thảm, rên rỉ như gái điếm thế này. Ý nghĩ này làm Chamber nhoẻn miệng cười.
‘Tay anh vướng quá, bỏ ra đi, cú vàng’
‘Ah, ah Chamber, đừng, đừng a-anh sắp bắn ah. Đừng chạm nữa, anh xin lỗi’ Sasha khóc nấc lên, anh không biết tại sao phải xin lỗi Chamber đáng lẽ kẻ kia mới là người phải làm vậy nhưng lỗ hậu và con cặc đáng thương thì chẳng thể chịu được nữa. Sova xin lỗi mong Chamber sẽ đối xử tử tế hơn nhưng có lẽ chẳng lọt vào tai người chế tác. Bàn tay anh nắm lấy cổ tay thác loạn kia để ngăn người Pháp di chuyển, ngược lại nó đóng vai trò như điểm tựa, nó làm anh di chuyển nhịp nhàng theo từng cú thúc.
‘Sasha,’ cậu chạm nhẹ vào cục thịt mềm bên trong đã bị lạm dụng quá mức, nó đang sưng vù, đau và sướng. ‘Thả tay ra’ chất giọng trầm đục dục vọng ra lệnh bên tai Sova, khiến anh buông tay, đi tìm tấm ga nệm bấu víu.
‘Không đâm. Không đâm vào đó nữa, anh đau. A-!?’
‘Hả, đâm nữa à?’ Ngón tay tinh nghịch rút ra một khoảng rồi lại bất ngờ đâm mạnh vào lỗ, thọc xuyên qua tuyến tiền liệt lần nữa.
‘Không, không C-Chamber đủ, đủ rồi’
Sova đã sắp ra lần hai. Là một người tốt Chamber lại giúp Sova xuất tinh bằng bàn tay còn lại. Tuốt cây trục nhịp nhàng cùng cú thúc dưới háng thô bạo, đã đẩy anh lên đỉnh thêm lần nữa.
Sova thở dốc, bầu ngực nhấp nhô như những ngọn đồi trập trùng. Anh quá mệt ngày hôm nay, không biết trả qua bao nhiêu lâu háng anh đã bị bắt nạt thô bạo, đau đớn. Sova nằm mềm nhũn trên giường, muốn co chân lại nhưng người Pháp chưa cho phép, cậu kéo người thợ săn lại gần, điều chỉnh lại tư thế. Hai cẳng chân vẫn ở trên vai người Chamber, nâng Sova cao hơn một chút và cạ vào phần thô cứng ‘nào đó’.
Lúc này ‘bé cú’ cũng nhớ rằng, Chamber chưa được xuất tinh nhưng Sova đã xuất hai lần và rất mệt, lỗ nhỏ còn đau nhức. Anh tìm cách thoát thân, vặn cơ thể kiệt sức bỏ chạy, ấy vậy Chamber dí lỗ nhỏ tiếp xúc với con cặc nứng to bự, gân guốc, rỉ tinh dịch nhìn như bị bỏ đói rất lâu. Sova khóc mất, nó to hơn so với những gì trước đây từng đưa vào, nó cùng kích cỡ của Sova nhưng dài hơn một chút, chưa bao giờ anh có suy nghĩ đút con cặc cùng kích cỡ đó vào người.
Anh nên thương lượng không thì nó rách mất, nát mất, … Chamber sẽ hiểu mà nhỉ?
‘Anh mệt rồi, không thể được nữa Vincent. Nó- nó chắc chắn rách mất.’ Sova cầu xin thảm thương dưới thân kẻ sắp mất kiểm soát kia.
‘Nhưng tôi thì nghĩ nó khá vừa đấy?’
‘Vincent, không được, rách mất, anh mệt rồi tha anh đi. Vincent, hay để anh bú cho em. Vincent, anh xin, anh xin em… AA.’
Sova hét lên thất thanh khì Chamber chẳng nói gì mà thọc nửa con cặc vào lỗ. Cậu chẳng quan tâm đến cơn đau như xé toạc người Sova mặc dù đã được nới lỏng trước đó, móng tay trắng bệch cào cấu tấm ga giường, cơ thể phản ứng dữ dội vì sự xâm phạm trái phép nhưng vách thịt bên trong lại mút lấy côn thịt một cách đói khát.
‘Không sao, tôi biết anh làm tốt hơn thế’ Cậu hôn lên bụng Sova, vén bên tóc như an ủi anh trước khi lại đào sâu vào lỗ. Sova run lên, tay che miệng bịt lại những âm thanh dâm tục thoát ra. Bản thân người Nga giống như con búp bê tình dục mà Yoru đã kể về những điều thú vị của đất nước Nhật hôm nọ, chỉ có thể thuận theo tuyệt đối lời chủ nhân. Bàn tay Chamber gỡ bỏ tay Sova khỏi mặt, cho phép môi họ chạm nhau một cách nhẹ nhàng dịu lắng, nó giống như chuyện tình của kẻ yêu nhau.
Hoặc chỉ Sova nghĩ vậy.
Môi họ quyện vào nhau mãnh liệt hơn, nước bọt dâng trào khóe miệng lại có vị ngọt của tình dược, họ cứ như thể tan vào nhau. Sova được phép bám lấy tấm lưng trần của người Pháp, sờ lên vết xăm vàng rực rỡ, cảm nhận từng chi tiết. Nhịp độ chậm lại cho Sova thích ứng, cơ thể anh quen dần với con cặc đẫy đã, lại bị phong thái thanh lịch của Chamber dẫn dụ. Có điều hai chân anh mỏi quá, nó cứ bị vắt ngang vai người kia để lỗ hậu của anh trông lộ thiên mà mềm yếu hơn. Cái lỗ nhỏ cứ nhấm nháp cây thịt từ tốn đến khi nó trướng lên vì ‘no’ mà cây thịt vẫn chưa đút hết kể cả bên trong hết chỗ chứa. Nhưng Sova còn bận đá với lưỡi của Chamber, họ thở hổn hển lại càng siết chặt nhau.
Môi họ buông nhau khi Chamber di chuyển, từng cú thúc nhẹ rồi tăng dần nhịp độ, ‘cậu bé’ Chamber ma sát dữ dội với thành thịt mỏng, bắt ép phải mút lấy dương vật liên tục. Cơn khoái cảm lại quay lại Sova, dâng trào theo từng tiếng ‘bạch bạch’ khi bìu dái đập vào háng. Tay Vincent giữ chặt eo Sova mà anh chắc sau này sẽ để lại vết bầm, còn móng tay Sova cào rát da lưng của Chamber cũng để lại những vệt đỏ dài. Trong ánh đèn mờ ảo Chamber trông thật quyến rũ, thật quỷ quyệt. Cậu ta nuốt chửng Sova, khám phá từng tấc thịt, ép anh theo luật của riêng của kẻ thống trị. Sova chỉ được phép rên rỉ, khóc lóc, nhấc mông cao để dễ chịch hơn ngoài ra anh không được làm gì.
Dương vật Sova lại cương lên lần nữa, bị ép chặt giữa 2 cơ thể trần trụi, nó sắp xuất ra. Nhưng Chamber chưa xong việc, cậu rút toàn bộ dương vật ra khỏi lỗ nhỏ nó làm anh hụt hẫng và trống rỗng, tiếng rên rỉ giờ là tiếng cầu xin mong được lấp đầy trở lại trong sự hổ thẹn đến đỏ mặt. Anh quay đi để không bị bắt gặp ánh mắt đắc thắng của người ở trên. Đến khi người kia kêu anh xoay người lại, Chamber chỉnh gối để nâng hông Sova lên cao hơn, tư thế đít chổng lên cặc dưới con mắt dục vọng của người Pháp. Dương vật lại chỉ mơn trớn ở ngoài mông, cạ lên cậu nhỏ căng no của Sova bị bỏ rơi ở dưới. Sova giờ đã nhạy cảm hơn với những kích thích nhỏ, co giật với tư thế như quỳ lạy trước con quỷ dục vọng, bờ lưng trần bị bẻ cong đến đau đớn, các khớp tay trắng bệch vì nắm lấy quá lâu, đầu tóc anh loà xoà rũ rượi. Tất cả đều được thu gọn trong tầm mắt Chamber, cậu thích nhìn một người trong sạch như Sova bị vẩn đục đến thảm thương.
Dương vật sau một hồi nghịch ngợm đã quay về chiếm hết không gian ở trong lỗ, giờ đây Chamber đủ tự tin để đâm Sova tới tận gốc dương vật. Nó đã dễ dàng chui vào trong hơn khi nãy, chỉ nghe tiếng ‘bóp’ nhỏ sau đó. Người chế tác bắt đầu ‘đào’ huyệt nhưng mỗi cú thúc đã đâm sâu hơn, âm thanh nặng nề hơn, nó miết qua tuyến tuyền liệt thường xuyên và tàn khốc điều đó làm Sova khóc thảm, dương vật cũng đã xuất ra tinh dịch lên chăn trắng, các cơ trên người mềm nhũn, hai đầu gối tê dần. Mà Chamber chưa được xuất tinh, cậu ta còn bám chặt lưng eo Sova, dập lỗ nhỏ đến sưng đỏ thảm hại, đến khi cậu thở ra một hơi dài, khẽ rùng mình vì xuất tinh.
Cây trục vẫn trốn trong hang đến khi giọt tinh dịch cuối được phun ra, nó được rút về kéo theo sợi tơ mỏng từ trong lỗ của Sova. Cơ thể người Nga dù đã quen với cường độ luyện tập căng thẳng nhưng cũng ngã phịch xuống giường không tự chủ. Nhắm mắt lại để cảm nhận dư âm của cơn phê hoà sự đau đớn thể xác. Anh cảm được dòng tinh trùng thừa chảy xuống từ háng, dương vật anh bị vắt như đến kiệt và cặp vú nát bét, thi thoảng các cơ lại co giật. Họng anh rát khô, có lẽ anh nên tìm nhà thuốc trước khi về trụ sở để đỡ chạm mặt với Sage, cô ấy sẽ khiến mọi chuyện vỡ lở mất.
Chamber nhìn thành quả nằm ngổn ngang trên giường đang rùng mình không tự chủ, cơ thể đầy vết cắn vết bầm tím và con mắt thật của Sova sưng vù vì khóc quá nhiều. Vậy thì cậu cần gì phải có con búp bê kia nếu cậu dùng được ‘hàng’ thật có thể rên rỉ, cầu xin như Sova? Mái tóc vàng mềm mại của Sova còn vương hơi ẩm của mồ hôi, loã xoã trên khuôn mặt tô điểm thêm cho vẻ đẹp của anh ta. Trong ánh đèn mờ của đèn ngủ, Sova như thiên thần nhưng lại co ro thảm hại dưới bóng tối tình dục. Tiếng bước chân nhẹ nhàng khẽ vang lên trong phòng trước khi quay về giường cạnh Sova đang thiu thiu ngủ. Sova bất chợt thấy bàn tay sờ lên vết cắn ở đùi trong, ấn nhẹ trước khi lại banh háng anh ra lần nữa, ánh mắt anh chạm vào ‘của quý’ bán cương của Chamber và vài món đồ chơi tình dục bên cạnh. Chamber trấn an trong sự ranh mãnh còn anh thì hãi hùng, bất an; bụng anh quặn lại, anh vùng vẫy, cầu xin một cách yếu ớt cho đến khi bị khống chế hoàn toàn. Sova chết lặng khi nhìn thấy nụ cười trên mặt Vincent, anh cũng đã hiểu mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
‘Cậu bé’ mềm nhũn của người khởi xướng bị một ngón tay bịt lại đầu nhỏ, xoa nhẹ rồi cột một sợi dây lạ lên ‘cậu bé’, nghĩa là anh không thể xuất tinh nếu chưa được cho phép. Đôi tay vùng vẫy bị trói lại đằng sau và núm vú lại được phủ đầy nước bọt và dấu răng. Anh mất đi sự tự do, bị cưỡng bức làm tình đến khi ngất lịm đi. Sova bị lấp đầy từ dương vật giả và tinh trùng ở hậu môn đến miệng đang được ‘cọ rửa’ bằng con cặc thật, nóng hổi. Anh chật vật đút thứ quá khổ ấy vào mồm với sự chỉ dẫn của Chamber, liếm láp dọc theo đường gân cho đến khi cái thứ ấy đè bẹp cuống họng, bóp nghẹt hơi thở và mái tóc bết dính tinh trùng.
Đêm đó, thời gian như dừng lại với Sova, mặc cho lời cầu xin, tiếng khóc nức nở, Chamber vẫn đâm dương vật vào háng Sova với đầy ắp tinh dịch trước đó. Anh không nhớ bao lâu sau đấy khi con cặc anh chỉ còn xuất ra nước loãng thì Chamber mới dừng lại.
Khi tỉnh dậy Sova đã được đưa đến căn phòng khác, được dọn dẹp gọn gàng và Chamber nằm bên cạnh ôm lấy Sova. Anh muốn trốn đi nhưng với cơ thể ê ẩm và tinh trùng còn rỉ dưới háng đã ngăn Sova bỏ chạy. Anh không biết nên lựa chọn cảm xúc nào với Chamber vì cậu ta cũng trúng thuốc ‘độc’, đồng cảm nhưng cũng tức giận vì hành động hung hăng tối qua. Người Nga gạt tay Chamber ra, xem lại ‘dấu vết’ đêm qua, dấu tay hay vết trói hằn đậm trên cơ thể và cả vết cắn, chúng tập chung nhiều ở ngực, cổ và dưới háng và có cái rỉ cả máu. Anh thương xót cho bầu vú của anh cũng bị đối xử thậm tệ như háng, vậy là một thời gian anh không cởi trần được.
Trên bàn ngủ thiết bị liên lạc của tổ chức phát sáng, là tin nhắn của Omen, cậu ta hỏi Sova đang ở đâu, những câu hỏi tương tự cũng vậy ở chiếc điện thoại riêng của Sova. Anh mím môi lại có lẽ chưa phải là lúc thích hợp để trả lời, anh cần thời gian để ổn định lại cảm xúc. Sau sự việc tối qua, có lẽ anh nên cẩn thận hơn với các loại thuốc và con người Chamber, cậu ta như một con quỷ còn Sova là một bồn chứa tinh. Thật sự là thảm hại.
