Actions

Work Header

[Thỏ Thơm] Phương trời đức hạnh

Summary:

Một đêm bão lớn, cú sét đánh nổ chiếc PC custom đã vô tình mang JGKiD - chàng chiến binh trong tựa game thế giới mở Anemoia: Horizon of Virtue bước ra đời thực ngay giữa phòng khách của Nguyễn Trọng Đức.

Chapter Text

Tiếng sấm rền vang trên bầu trời, nối ngay sau đó là những tiếng ầm ầm, đuỳnh đoàng như một loạt đại bác nã thẳng vào tòa nhà chung cư nơi Nguyễn Trọng Đức ở. Mặt kính khung cửa sổ rung lên từng đợt, khiến bàn làm việc và màn hình vi tính lúc lúc lại chao đảo theo. 

Gió bên ngoài gào rít qua khe cửa, nhưng Đức không mảy may ngẩng đầu lấy một lần. Mười đầu ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên bàn phím cơ, phát ra những tiếng lạch cạch khô khốc, dồn dập. Dù điều hòa trong phòng đang phả ra hơi lạnh vù vù, những giọt mồ hôi vẫn rịn ra thành vệt dài trên trán anh. Mắt Đức dán chặt vào những dòng lệnh đang chạy dở trên giao diện IDE. Một dòng thông báo màu đỏ chót đột ngột bật lên ở góc dưới màn hình.

Bug thứ mười bảy trong tối nay.

Đức dừng tay, hai bên thái dương giật nhẹ thành từng nhịp, hàng lông mày nhíu chặt với nhau sau nhiều giờ căng não điều chỉnh mã nguồn. Ngoài trời một tia chớp rạch ngang tầng mây, soi rõ quầng thâm đậm dưới mắt anh. Trọng Đức mệt mỏi thả lỏng cơ vai, ngả người ra sau chiếc ghế công thái học, mặc kệ dòng lỗi vẫn nhấp nháy liên tục như trêu ngươi.

Thật ra, Đức không lo công việc trễ hạn. Thứ duy nhất khiến anh bận tâm là cái case PC custom ngốn gần ba tháng lương lập trình viên, đang nằm chễm chệ ngay sát bậu cửa sổ. Nếu khối linh kiện ấy bị sét đánh trúng, anh sẽ chẳng thể truy cập vào con game mình hay chơi, chẳng thể nhìn thấy JGKiD - nhân vật game anh yêu nhất từ trước tới nay. 

Anemoia: Horizon of Virtue vốn là một tựa game thế giới mở, thể loại dark fantasy. Game thu hút người chơi nhờ thế giới rộng lớn, vùng lục địa tự do không có giới hạn, kết hợp với những vòng quay xác suất đầy cám dỗ để thu thập nhân vật. Nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa lối chơi hành động tàn khốc, nặng tính trừng phạt. Ở đó không có chỗ cho sự khoan nhượng hay sai sót. Chỉ một nhịp né đòn chệch hướng hay một tích tắc bấm phím trễ nải, thanh máu của nhân vật sẽ lập tức bốc hơi. Sự kết hợp oái oăm giữa tính chất may rủi hào nhoáng và những trận chiến chuẩn xác đến nghẹt thở ấy khiến Đức nhiều lúc thấy bất lực, tựa như mình đang bị game “chơi” chứ chẳng phải đang giải trí nữa. 

Với Đức, đây chưa bao giờ là một tựa game thích hợp để thư giãn sau tám tiếng đồng hồ vùi đầu vào đống code đến mụ mị cả người. Tỉ lệ rớt nhân vật 5 sao đã thấp, cơ chế boss còn quái thai. Gần như mỗi con boss đều ngốn ít nhất vài tiếng đồng hồ của một người chơi bình thường, bất chấp cơ chế build. 

Nên lý do duy nhất Đức luôn dành chút thời gian ít ỏi của mình mỗi ngày để chơi con game khắc nghiệt này là vì JGKiD.

Là một nhân vật thuộc thế hệ đời đầu, tạo hình của JGKiD vốn chẳng mấy khi được lòng số đông người chơi chuộng gu thẩm mỹ bóng bẩy. Giữa một dàn nhân vật rực rỡ, cậu xuất hiện với mái tóc cam chói mắt đối lập với chiếc áo khoác da nặng nề, hai bên giáp vai nhô cao bất thường so với tỉ lệ cơ thể, chiếc mặt nạ đen cơ khí có những đường viền đỏ góc cạnh luôn che kín nửa khuôn mặt. 

Thế nhưng điều thực sự khiến Đức xiêu lòng lại nằm ở con người phía sau lớp vỏ cứng nhắc ấy. Qua từng chuỗi nhiệm vụ cốt truyện, anh dần nhận ra đằng sau hình ảnh một chiến binh của vùng đất là một tâm hồn trong trẻo, chân thành. Ánh mắt cậu lúc nào cũng bình thản đến lạ, trái ngược hoàn toàn với chiếc mặt nạ sắc lạnh, khiến Đức luôn tò mò về gương mặt được giấu kín phía sau. Và trước cả khi bí mật ấy được hé lộ, điều khiến Đức say mê trước tiên lại là chiều sâu tĩnh lặng trong đôi mắt ấy.

 

“Mẹ nó.”

Nghĩ đến việc mình vẫn phải vật lộn với đống bug ngoài giờ làm, lại còn đang trong lúc bão. Đức liền buông một tiếng chửi thề rồi dứt khoát tắt luôn phần mềm sửa lỗi. Anh lướt chuột nhấp đúp nhanh vào biểu tượng trò chơi quen thuộc trên màn hình nền. Cửa sổ tải dữ liệu hiện ra, dải ánh sáng mờ ảo của lục địa ảo phủ lên gương mặt mệt mỏi của chàng lập trình viên. 

Đức tự nhủ, chỉ đúng mười lăm phút thôi, cầm JGKiD chạy map một tí rồi anh sẽ ngắt điện tránh bão. 

Nhưng màn hình vừa chuyển cảnh sang khu rừng héo úa, bóng dáng nhân vật với mái tóc cam rực cháy quen thuộc vừa xuất hiện trên khung hình, thì một tiếng đoàng chói tai nổ vang ngay đỉnh đầu.

Tia sét trắng xóa rạch thẳng qua lớp kính cửa sổ, như mũi lao vô hình ghim vào thùng máy tính.

 

BÙM!

Sức ép từ vụ nổ hất văng Đức ra khỏi ghế làm việc. Anh ngã ngửa ra sàn, lưng đập mạnh vào thành giường phía sau, hai tai ù đi, mọi âm thanh mưa gió bên ngoài lập tức bị cô lập thành một dải âm kéo dài mờ mịt. Khói đen bốc lên nghi ngút từ khe tản nhiệt của chiếc PC xấu số, mùi khét của nhựa và linh kiện cháy xộc thẳng vào mũi anh.

Toàn bộ căn nhà rơi vào bóng đêm tĩnh lặng.

Đức lồm cồm bò dậy, lắc mạnh cái đầu còn đang choáng váng cho tỉnh táo. Anh đưa tay dụi mắt, cố gắng lấy lại tầm nhìn. Khi mắt đã rõ hơn, Đức mới ngước lên nhìn nguồn cơn vụ nổ. Dàn máy yêu dấu của anh giờ đã đen xì, khói nghi ngút, chẳng có tí dấu hiệu nào là còn cứu được. 

Đến buông mấy câu chửi thề anh cũng chẳng còn sức. Trong đầu Trọng Đức lúc này đang nghiêm túc suy nghĩ, phải chăng đây là hình phạt của ông trời khi anh bỏ việc ngang đi chơi game. Nghĩ thì nghĩ vậy, Đức vẫn chống tay xuống sàn, định nhấc người dậy để đi tìm đèn pin.

Nhưng đầu ngón tay anh vừa rời khỏi mặt đất thì một dải ánh sáng mờ ảo đột ngột phụt ra từ cái màn hình máy tính đã vỡ nứt. Luồng sáng ấy không phải của đèn LED thông thường. Nó giật loạn xạ, rã ra thành từng hạt pixel li ti, phát ra tiếng sột soạt như dòng điện rò rỉ. Những hạt sáng lơ lửng bay khắp phòng, rồi tụ lại thành một khối đặc quánh ngay trước mặt Đức.

Hơi thở của anh nghẹn lại nơi cổ họng. Giữa những hạt pixel đang rã ra ấy, một bóng người cao lớn đang dần thành hình trong bóng đêm. Sắc cam nổi bật của mái tóc lập tức đập vào mắt anh.

Đức vội giật lùi lại về phía sau, đến khi lưng anh lần nữa va vào thành giường mới dừng lại. Đầu óc anh hoạt động hết công suất vì vẫn chưa dám tin vào mắt mình. Đúng lúc ấy, lại thêm một tia sét lớn đánh ngang bầu trời ngoài cửa sổ, soi sáng căn phòng trong một tích tắc.

Ánh chớp vụt qua giúp Đức nhìn rõ mồn một chiếc mặt nạ cơ khí thô ráp, góc cạnh với những đường kẻ đỏ che kín nửa mặt. Thắt lưng da bản lớn quấn quanh eo, cùng chiếc áo khoác phủ đầy bụi . Cái bộ dạng bụi bặm, bất cần đời chẳng có tí thân thiện nhưng lại vô cùng quen thuộc với anh.

 

“JGKiD?”

Đức thốt lên kinh ngạc, anh đứng phắt dậy theo bản năng muốn nhìn cho rõ người trước mặt. Nhưng trong bóng tối, chân anh vấp phải chiếc ghế xoay đang nằm nghiêng ngả dưới sàn. Cả cơ thể anh theo đó mất đà, lao thẳng về phía trước. Người kia phản xạ cực nhanh. Một cánh tay chộp lấy tay Đức, kéo mạnh lại. Nhưng sức nặng của một gã đàn ông mét tám khiến cả hai cùng mất thăng bằng mà ngã đè lên nhau. Mặt anh đập vào khuôn ngực trần sau chiếc áo khoác xẻ sâu, đủ gần để cảm nhận rõ nhịp hô hấp nặng nề của đối phương.

 

Tách, cạch!

 

Hệ thống aptomat nhảy nấc lần nữa, đèn trần phụt lên, thắp sáng toàn bộ căn phòng bừa bộn.

Nhờ có điện, ở khoảng cách sát rạt ngay dưới tầm mắt, Đức lúc này mới thực sự nhìn rõ người kia. Chiếc mặt nạ kim loại chỉ cách mũi anh vài phân, gần đến mức Đức có thể nhìn thấy rõ đôi mắt đen sâu tĩnh lặng ẩn sau lớp mặt nạ.

Một khoảng lặng tĩnh mịch kéo dài giữa căn phòng còn ngập mùi khét.

JGKiD không đẩy anh ra. Cậu nằm im dưới sàn, lồng ngực nhấp nhô theo nhịp thở. Đôi mắt trong trẻo nhìn thẳng vào Đức, không một chút né tránh. Trọng Đức lúc này mới ý thức được tư thế ám muội của hai người, anh giật mình như bị điện chích, vội vã chống tay ngồi dậy, rồi giật lùi lại một khoảng xa để che giấu vành tai đang nóng ran lên.

 

Ở phía đối diện, bóng người tóc cam mới chịu ngồi dậy. Cậu ngồi bệt xuống sàn, khoanh hai chân lại, khiến phần áo khoác da và đống phụ kiện trên thắt lưng va lách cách vào nhau. Sau đó đưa tầm mắt quét qua một lượt căn phòng bừa bộn: từ mảng tường bong tróc, cái tủ quần áo cũ kỹ, cho đến thùng máy tính đang bốc khói khét lẹt cạnh cửa sổ. Cậu hơi nghiêng đầu, những ngón tay lướt trên mặt sàn gỗ, gõ gõ theo một nhịp điệu nào đó đầy thong thả, như thể đang đánh giá và giải mã những dữ liệu xa lạ ở thế giới này.

Khi Đức còn mải quan sát đối phương, cậu đã hướng thẳng tầm mắt sắc sảo về phía anh. Gương mặt vẫn giấu sau lớp mặt nạ sắt thép lạnh lùng hoàn toàn không để lộ biểu cảm, cậu ngẩng cằm rồi cất tiếng hỏi. Chất giọng mềm mại nhưng lại mang theo một sự tự tin ngông nghênh bẩm sinh.

“Đây là đâu?”