13 Bookmarks

List of Bookmarks

  1. Tags
    Summary

    “Sợ mất bạn Sơn, mất anh Soobin. Ai mà biết được tình yêu có dài lâu không Hai? Lỡ đâu không, là em mất trắng á.”

    Language:
    Tiếng Việt
    Words:
    9,116
    Chapters:
    4/4
    Comments:
    34
    Kudos:
    194
    Bookmarks:
    13
    Hits:
    1,859
  2. 28 Jan 2026

    Public Bookmark

  3. 22 Dec 2025

    Rec

  4. 11 Oct 2025

    Public Bookmark

    Bookmark Notes:

    - chap 1: cún ốm

  5. 04 Oct 2025

    Public Bookmark

  6. 25 Sep 2025

    Public Bookmark

  7. 18 Sep 2025

    Public Bookmark

  8. 18 Aug 2025

    Public Bookmark

    Bookmark Notes:

    Like A Dream (Như Là Mơ)
    yulanrsh
    Summary:
    “Sợ mất bạn Sơn, mất anh Soobin. Ai mà biết được tình yêu có dài lâu không Hai? Lỡ đâu không, là em mất trắng á.”

    Chapter 1: Like
    Chapter Text
    1.

    Khoa thức dậy sau một trận say váng vất.

    Nó vốn chẳng ham mê gì thứ chất cồn đắng ngoét dở tệ ấy. Lần nào men vào cái đầu nó cũng đau như bị ai đem ra bổ làm đôi, còn ruột gan phèo phổi thì cứ nháo nhào hết cả lên ở trong bụng. Vậy mà từ hồi dọn tới sống ở ký túc xá này, nó uống thường, vì mọi người cũng uống thường. Rồi không biết từ lúc nào mà nó lại cảm thấy, ừ, hình như cái thứ ấy cũng đâu tới nỗi.

    Đêm qua Khoa lại nốc, nốc đến say mềm. Nó không nghe ai can, cũng chẳng chịu cho ai đỡ, và dù nó biết thừa ngày hôm sau cả người nó sẽ nhăn nhúm ỉu xìu chẳng khác gì quả bóng bị rút sạch hơi. Nó chọn cơn say, say mê man say tê dại, để đầu óc nó không còn sức lực nghĩ ngợi hay rầu rĩ về bất kỳ điều gì nữa. Nó gạt mọi người ra, để không ai thấy được vành mắt nó cứ chốc chốc lại nóng lên, rồi thì nước mắt ồ ạt trào ra như chiếc van nước bị hỏng khóa.

    Ôi chao cái chương trình sao mà kỳ lạ! Ai cũng rõ, không gặp nhau ở đây nữa thì cũng chẳng thiếu gì dịp gặp nhau ở bên ngoài, mà sao lần nào tới cảnh chia tay, cả người về lẫn kẻ ở đều quay quắt tới như vậy.

    Khoa nhớ nó đã khóc dữ lắm, đến nỗi trong mơ nó vẫn cứ rấm rứt mãi.

    Rồi giống như một ông tiên trú ở xứ sở diệu kỳ nào đó, Sơn hiện ra, mờ ảo mơ hồ rồi dần dần trở nên rõ nét trước mắt Khoa.

    Sơn là người bạn, người anh, là thần tượng của nó. Khoa thích Sơn lắm, cái niềm yêu thích mà dù muốn cũng chẳng thể giấu được ai vì ánh mắt nó mỗi lần nhìn Sơn cứ lấp la lấp lánh như sao trời. Nó thấy Sơn đưa tay lên vuốt ve đôi má đang nóng hầm hập vì hơi men của nó, nhẹ nhàng tỉ mẩn gạt đi mấy giọt nước mắt còn vương lại. Nó cười, chẳng rõ cười vì điều gì, rồi thì nó thấy bóng dáng nó rõ mồn một trên con ngươi đen lay láy của Sơn. Sơn gần quá, càng lúc càng gần, làm cho trái tim ở trong lồng ngực nó càng lúc càng nhảy nhót.

    Có gì đó mềm mại khẽ khàng rơi trên môi Khoa rồi vụt tan biến mất.

    Nó ngỡ ngàng ngơ ngác, tim cũng quên đập mất mấy nhịp. Nó đưa đôi bàn tay áp vào khuôn mặt đang gần sát trước mặt nó như thể đang trân quý nâng niu một thứ báu vật hiếm có trên đời. Nó hứng chí cười ra tiếng, này là hoàng tử chứ nào phải ông tiên. Phải giữ vị hoàng tử đẹp trai này lại làm của riêng mới được. Nó vòng tay ôm lấy hoàng tử, để mặc cho xúc cảm ấm áp và dịu dàng như nhung kia lại một lần nữa hiện hữu trên đôi môi rồi lan dần đến đầu lưỡi, cuối cùng nuốt chửng lấy nó.

  9. 10 Jul 2025

    Public Bookmark

  10. 21 Apr 2025

    Public Bookmark

  11. 17 Apr 2025

    Public Bookmark

  12. 16 Mar 2025

    Public Bookmark

  13. 07 Mar 2025

    Rec

  14. 11 Feb 2025

    Public Bookmark