Actions

Work Header

hôn.

Summary:

Nụ hôn rải dọc đoạn thời gian ấy ngọt ngào, day dứt, đến mức dù cho hiện tại có phải đánh đổi bao nhiêu thứ, tôi vẫn muốn quay về khi ấy, được ôm lấy Siwoo nhỏ bé và hôn em điên dại.

Notes:

chi tiết, suy nghĩ trong fic là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không áp đặt vào người thật.

Work Text:

Tôi thích hôn môi Park Siwoo. Thích chạm tay lên gáy em và đỡ Siwoo đến gần mình mỗi lúc môi tôi chạm vào em. Không cho em thoát.

Môi Siwoo mềm, như làn mây hồng ngày xuân đầu tiên sau tiết đông lạnh lẽo. Ấm áp, ngọt ngào, mềm, ngại ngùng, bẽn lẽn, khờ dại.

Thuở, em ngây ngô, nghĩ rằng chỉ cần yêu nhau, mọi ánh mắt người lạ thật cỏn con.

Thuở, tôi nghịch ngợm, bảo rằng dù trời sập núi đè, cũng không chia cắt được hai linh hồn khao khát yêu đương này.

Thuở, bọn người trẻ tuổi còn chưa nếm trải mùi vị tàn nhẫn của cuộc đời.

Những lần chạm môi đầu tiên, chỉ hôn phớt qua trên phim trường. Cảnh diễn, chúng tôi hôn nhau, cảm giác đều là thật. Lúc môi tôi chạm vào em trước, tôi mút lấy cánh môi mướt màu, dẫn dắt em theo nhịp điệu của riêng tôi. Tôi nghe thấy tim em điên cuồng va vào lồng ngực, y như tim tôi cũng liều mạng muốn xuyên thủng ngực, thoát ra và bám vào người nó yêu.

Lần thứ hai, Siwoo hôn tôi trước máy quay, cũng là vừa đúng mươi lần chúng tôi lén lút hôn nhau sau hậu đài. Hơi thở hồi hộp của hai con người bị kìm kẹp bởi thành kiến lao vào nhau điên cuồng, quấn lấy đối phương mặc kệ bên ngoài sóng gió gì đang chờ.

Phim đóng máy, công đoạn hậu kì bắt đầu, chúng tôi vẫn dính lấy nhau vì chẳng ai trong hai đứa có lịch trình riêng cả.

Nụ hôn rải dọc đoạn thời gian ấy ngọt ngào, day dứt, đến mức dù cho hiện tại có phải đánh đổi bao nhiêu thứ, tôi vẫn muốn quay về khi ấy, được ôm lấy Siwoo nhỏ bé và hôn em điên dại.

Em hôn tôi, trong đêm nhạc hội, khi tất cả ánh đèn đều hướng lên sân khấu, khi bóng tối bao trùm lấy khán đài. Hơi thở em gấp gáp tìm đến, nương theo ánh xám mờ mịt, tôi cũng lao vào môi em chẳng ngần ngại.

Tôi hôn em, sau bữa ăn tối cùng gia đình em, cửa phòng em đóng chặt sau lưng, chúng tôi là đôi uyên ương quấn quít, vùi đầu vào lòng đối phương. Tham lam ấn dấu môi lên mọi nơi lên người nhau, ấm áp từ những nụ hoa màu đỏ ấy không từ ngữ nào có thể diễn tả được.

Thoắt cái, phim công chiếu. Dư luận trong ngoài đều chú ý, bởi lẽ những thước phim ấy là về tình yêu, cái yêu của số phận xa lạ, vô tình quấn lấy nhau vì một bi kịch mà tìm ra nhau, chấp nhận nhau và chẳng hề giấu giếm. Những ngày xem lại phim cùng Siwoo và cả đoàn, lúc nào tôi cũng siết chặt tay em rồi gặm lấy cánh môi mà tôi hằng nhung nhớ phía sau cánh cửa nhà vệ sinh kín đáo, rồi tuyệt vọng ước rằng giá như em và tôi có thể giống như Lee Chaeha và Joo Taeseon, đón nhận nhau bằng tình yêu dù cho nó đau đớn đến mức nào. 

Nhưng tôi nhận ra, thật ngu ngốc biết bao, làm sao có thể như thế được cơ chứ, khi Siwoo và tôi đều mang nghiệp diễn, đều có gánh nặng sau lưng, đều có ước mơ trước mắt.

Dạo này em và tôi không thể gặp nhau thường xuyên nữa. Trừ những hôm chụp ảnh cho báo chí, truyền thông, tôi được hôn em vội vàng trong góc khuất; còn lại, Siwoo và tôi đều đến những nơi xa nhau tít mù để hoàn thành lịch trình.

Dư luận xôn xao, ủy ban truyền thông cũng dần để ý. Công ty của hai đứa cũng thỏa thuận một điều khoản rằng hai chúng tôi sẽ không hợp tác một thời gian. 

Chúng tôi lại cãi nhau, bao trận lớn nhỏ đều là Siwoo nhịn tôi trước. Tôi hiểu em thương tôi đến nhường nào, nhưng tôi không chịu được cảm giác sáng mở mắt ra, Siwoo càng ngày càng xa tôi. Đến mức tôi không còn với tới em được nữa. Vốn dĩ cả hai ban đầu đã quá khác biệt.

Tôi cũng thương em đến nhường nào.

Ngày mà tôi nhớ em phát rồ, bỏ hết lịch trình để chạy ra nước ngoài tìm Park Siwoo. Mặc kệ công ty gì đó, mặc luôn cả ủy ban truyền thông gì đó. Trái tim thảm hại của tôi sẽ bị bóp nghẹt ngay lập tức nếu tôi không được nhìn thấy em thêm một phút giây nào nữa mất.

Nhật Bản đón tôi bằng cái thời tiết vào xuân rát da vì nắng vẫn còn lạnh. Tôi tìm thấy Siwoo khi em đang chụp ảnh dưới một gốc anh đào đang độ nở hoa rạo rực. Vài cánh hoa hồng hồng, be bé, mỏng manh vươn lên tóc em. Không biết có phải do tiết trời Nhật Bản hay không, môi em căng hơn, trông như cánh hoa tròn trịa, tràn đầy nhựa sống, chẳng cánh đào nào bên cạnh sánh được với em.

Tôi thấy nhịp bước của mình nhanh dần, cuối cùng là chạy về phía em, dùng toàn bộ nỗi nhớ của mình ôm em của tôi vào lòng. Dùng tất cả cái tình đao đáo trong tim để ghì siết lấy hai cánh môi anh đào ấy. Say mê đến điên dại.

Siwoo đón nhận tôi như một tỷ lần hôn trước, em nhắm mắt, vẻ thỏa mãn rũ bỏ mọi gánh gồng trên vai. Hiện tại, chúng tôi chỉ là đôi tình nhân bình thường, trên một đất nước xa lạ, mang niềm nhung nhớ trút hết lên môi nhau.

Chẳng ai biết chúng tôi là ai, chẳng ai cả.

Chỉ tôi biết mình yêu em. 

݁ ˖Ი𐑼⋆